"Trong nghề này, người tin tưởng bạn nhất chính là người nguy hiểm nhất."
Người phụ nữ tên Thu Hà dẫn Khải đến một căn nhà cấp bốn nằm sâu trong ngõ Phất Lộc — loại nhà mà người Hà Nội gọi là "nhà ống," hẹp đến mức hai người không thể đi cạnh nhau. Bên trong, tuy nhiên, là một thứ hoàn toàn khác: tường lót cách âm, ba màn hình máy tính chạy liên tục, và một người đàn ông ngồi trước bàn phím với tách cà phê đen và khuôn mặt của người không ngủ đủ giấc từ ba tháng nay.
Người đàn ông đứng dậy khi Khải bước vào. Tầm năm mươi lăm tuổi, tóc bạc hơn nửa, bộ quân phục dân sự nhăn nhúm — nhưng trong cách ông ta đứng có thứ gì đó của người từng đeo quân hàm lâu năm. Cột sống thẳng tắp. Cằm hơi ngẩng lên. Tay không bao giờ buông lỏng hoàn toàn.
"Thiếu tá Khải," người đàn ông nói — dùng cấp bậc cũ như thể ba năm biến mất chưa hề tồn tại. "Tôi là Đại tá Nguyễn Hoàng Nam. Cục Đặc nhiệm — bộ phận mà chính thức thì không tồn tại."
"Nếu không tồn tại thì sao lại ở đây?" Khải hỏi.
"Vì có những việc chỉ những người không tồn tại mới làm được." Nam nhìn thẳng vào mắt Khải. "Và vì tôi cần người giỏi nhất. Dù anh đã chết trên giấy tờ."
Họ ngồi xuống. Thu Hà pha cà phê — động tác tự nhiên như người đã ở trong căn nhà này lâu lắm rồi. Khải quan sát điều đó và ghi nhớ.
Nam trải ra bản đồ — không phải bản đồ số mà bản đồ giấy, loại vẽ tay, đánh dấu bằng bút mực đỏ. Một thói quen cũ của người không tin tưởng dữ liệu số có thể bị hack.
"Đây là những gì chúng tôi biết về Lực," Nam bắt đầu. "Hắn đã thâm nhập vào Cục Phản gián mười hai năm trước. Không phải điệp viên của nước ngoài — điều đó còn đơn giản hơn. Hắn là người bán mình cho tổ chức tư nhân. Công ty tên Ouroboros — tập đoàn tình báo tư nhân lớn nhất Đông Nam Á, hoạt động dưới vỏ bọc công ty tư vấn an ninh."
"Tôi biết Ouroboros," Khải nói, giọng phẳng lặng. "Tôi từng giết người cho họ."
Căn phòng im lặng. Thu Hà quay nhìn Khải. Nam không tỏ ra ngạc nhiên — ông ta đã biết điều này trước khi gặp anh.
"Đúng," Nam nói. "Đó là lý do chúng tôi cần anh. Anh biết cách họ vận hành. Anh biết giao thức liên lạc, mã hiệu, cấu trúc chỉ huy. Và anh có đủ lý do để muốn phá hủy họ — vì chính họ là người ra lệnh cho Lực giả mạo cái chết của anh và thanh lý nhóm Sigma."
✦ ✦ ✦
Nhóm Sigma. Khải nhắm mắt lại một giây khi nghe cái tên đó.
Sáu người. Đơn vị đặc nhiệm bí mật nhất Việt Nam — không huy hiệu, không quân hàm chính thức, không hồ sơ lưu trữ. Họ được tuyển từ nhiều nguồn khác nhau: đặc công, tình báo, cảnh sát hình sự. Huấn luyện trong ba năm. Hoạt động trong năm năm. Và trong một đêm mưa ở Hà Giang hai năm trước, năm trong số sáu người đã chết trong một cuộc phục kích mà lẽ ra không bao giờ xảy ra — nếu không có kẻ phản bội từ bên trong.
Khải là người duy nhất sống sót. Không phải vì anh may mắn hơn. Mà vì anh đã rời hiện trường ba mươi phút trước khi cuộc phục kích xảy ra — vì một linh cảm mà đến bây giờ anh vẫn không giải thích được.
Và vì điều đó, anh đã phải sống với câu hỏi: Liệu mình có phải là người đáng sống nhất không?
"Danh sách bảy mươi ba người," Khải nói, mở mắt ra. "Lực sẽ bàn giao khi nào?"
"Bảy ngày nữa. Tại một địa điểm chúng tôi chưa xác định được." Nam nhìn anh. "Chúng tôi cần anh tiếp cận Lực từ bên trong. Anh đã từng làm việc với Ouroboros — với tư cách Shadow-7. Chúng tôi cần anh tái kích hoạt danh tính đó."
"Anh muốn tôi giả vờ vẫn là điệp viên của Ouroboros."
"Chính xác."
Khải nhìn bản đồ. "Và nếu họ phát hiện ra tôi đang chơi hai mặt?"
Nam không trả lời ngay. Sự im lặng đó đủ để nói lên tất cả.
Khải đứng dậy, đi lại phía cửa sổ. Bên ngoài, ngõ Phất Lộc ướt sũng và vắng lặng. Một con mèo vàng ngồi co ro dưới mái hiên đối diện, nhìn vào với đôi mắt màu hổ phách.
"Tôi có một điều kiện," anh nói, không quay lại.
"Nói."
"Nếu tôi xác định được danh tính kẻ phản bội trong nhóm Sigma năm đó — kẻ đã báo vị trí của chúng tôi cho đối phương — tôi được toàn quyền xử lý."
Lần này Nam im lặng lâu hơn.
"Được," ông ta nói cuối cùng. "Nhưng sau khi nhiệm vụ hoàn thành."
Khải quay lại. "Thỏa thuận."
Anh không thấy Thu Hà khẽ cắn môi khi hai người họ bắt tay nhau. Và anh không thấy ánh mắt cô trao đổi nhanh với Nam — chỉ một phần nghìn giây, nhanh đến mức bất kỳ ai khác đều bỏ qua.
Nhưng Khải không phải bất kỳ ai khác. Anh thấy. Anh chỉ chưa hiểu ý nghĩa của nó.
Sau này, khi nhìn lại khoảnh khắc đó, Khải sẽ nhận ra: đây chính là lúc bẫy được đặt ra. Và anh đã bước vào với đôi mắt mở to.