Artemis-12 cập bến Helios-7 vào ngày thứ 36, mang theo 23 người mới — bao gồm một đội khoa học bổ sung, nhóm kỹ thuật hạ tầng liên lạc, và bốn thành viên của Lực lượng Bảo vệ Không gian dưới quyền chỉ huy của Thiếu tá James Drake.
Drake là người đàn ông 41 tuổi, tóc ngắn màu nâu xám, cằm vuông, mắt xanh nhạt lạnh như đá. Ông ta không giới thiệu bản thân bằng cái bắt tay mà bằng một bản tóm tắt ngắn gọn về quy trình an ninh mới sẽ được áp dụng ngay lập tức. Phòng liên lạc ATLAS-9 sẽ có nhân viên an ninh phụ trách phụ. Mọi thông điệp gửi đi cần được phê duyệt. Mọi thông điệp nhận về cần được đánh giá rủi ro trước khi phổ biến.
Minh Hà ngồi nghe bản briefing với vẻ mặt không biểu cảm. Khi Drake kết thúc, cô giơ tay: "Thiếu tá Drake, anh có biết rằng nguồn tín hiệu đang đến gặp chúng ta không?"
Drake nhìn cô: "Tiến sĩ Hà. Tôi đọc toàn bộ báo cáo của chị trước khi lên đường."
"Vậy thì anh biết rằng chúng ta đang ở trong giai đoạn tiếp xúc tích cực — hai bên đang giao tiếp có đáp lại. Bất kỳ gián đoạn nào trong quá trình đó có thể được phía bên kia hiểu là —"
"Là gì?" — Drake ngắt lời, giọng bình thản — "Thù địch? Chị không biết nó sẽ hiểu như thế nào, tiến sĩ Hà. Đó chính xác là vấn đề."
"Tôi đã dành một tháng học ngôn ngữ của nó. Anh đã dành bao nhiêu thời gian?"
Căn phòng khẽ xì xào. Drake nhìn Minh Hà một giây, rồi: "Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau, tiến sĩ. Không phải chống lại nhau."
Đó là câu trả lời lịch sự nhưng không phải câu trả lời thật. Cả hai đều hiểu điều đó.
Mười ngày tiếp theo là sự cân bằng căng thẳng giữa hai đội — khoa học và an ninh — trong không gian chật hẹp của một trạm vũ trụ xa xôi. Minh Hà tiếp tục làm việc với tín hiệu, nhưng bây giờ có người của Drake ngồi sau lưng mỗi khi cô làm việc. Cô học cách không để điều đó ảnh hưởng, hoặc ít nhất là học cách trông như không bị ảnh hưởng.
Vận Thể tiếp tục gửi tín hiệu. Ngôn ngữ chung ngày càng phong phú hơn. Và Minh Hà bắt đầu nhận ra điều gì đó trong cách Vận Thể lựa chọn khái niệm để truyền đạt — không phải ngẫu nhiên, không phải thử nghiệm. Có một chiều sâu cảm xúc nào đó trong cách nó chọn từ, một sự tinh tế trong cách nó đặt câu hỏi.
Ngày thứ 40, Vận Thể gửi một chuỗi hoàn toàn mới. Minh Hà mất ba tiếng để giải mã, và khi xong, cô ngồi im lặng rất lâu.
Yuki, ngồi cạnh, nhìn gương mặt cô: "Gì vậy?"
"Nó hỏi tôi về cảm xúc." — Minh Hà đáp nhẹ — "Không phải theo nghĩa định nghĩa sinh học. Nó hỏi liệu chúng ta — con người — có thứ gì không thể diễn đạt bằng toán học không."
"Câu hỏi kỳ lạ."
"Không phải kỳ lạ." — Minh Hà lắc đầu — "Thông minh. Nó đang cố hiểu xem chúng ta là ai — không phải về mặt sinh học hay kỹ thuật. Mà về mặt... bản chất. Nó muốn biết thứ gì làm cho chúng ta là chúng ta."
Minh Hà gõ trả lời — dùng tổ hợp ký hiệu toán học và cấu trúc mà họ đã xây dựng chung, cô cố diễn đạt khái niệm "nỗi nhớ". Không phải ký ức — ký ức là dữ liệu. Nỗi nhớ là thứ phức tạp hơn: là khoảng đau khi thiếu vắng thứ gì đó từng hiện diện.
Phản hồi đến mười hai giây sau. Chuỗi tín hiệu ngắn, nhưng cấu trúc của nó khiến Minh Hà nhận ra ngay: Vận Thể đã hiểu. Không chỉ hiểu định nghĩa — nó hiểu theo nghĩa đồng cảm.
Và sau đó, lần đầu tiên, Vận Thể tự nguyện chia sẻ điều gì đó mà không được hỏi: một chuỗi ký hiệu biểu đạt khoảng cách, thời gian, và sự vắng lặng — những thứ kéo dài hàng triệu năm.
"Nó cô đơn." — Minh Hà thì thầm, và cô không biết tại sao điều đó làm mắt cô cay.
Bên cạnh cô, Drake đứng dậy, nhìn màn hình, rồi nhìn Minh Hà: "Đừng để cảm xúc ảnh hưởng đến đánh giá của chị, tiến sĩ Hà."
Minh Hà không quay lại nhìn ông ta: "Đó chính xác là thứ nó muốn hiểu về chúng ta, Thiếu tá. Cảm xúc. Và tôi nghĩ chúng ta nên để nó hiểu.