Ngày thứ 31 kể từ khi tín hiệu được phát hiện, tàu thám hiểm Artemis-12 rời quỹ đạo Trái Đất và bắt đầu hành trình đến Helios-7. Minh Hà biết về chuyến đi này từ ba ngày trước qua bản tin nội bộ của Cơ quan — và cô biết điều gì đó lớn hơn đang được hoạch định.
Artemis-12 không chỉ chở nhà khoa học. Theo bản kê khai hàng hóa mà Yuki vô tình để lộ trên màn hình, con tàu còn chở thiết bị liên lạc tầm xa thế hệ mới, một trung tâm xử lý dữ liệu lượng tử di động, và — điều làm Minh Hà dừng thở khi đọc — một đơn vị phòng ngự từ Lực lượng Bảo vệ Không gian.
"Tại sao cần đơn vị phòng ngự?" — cô hỏi thẳng Volkov.
Ông ta nhìn cô với ánh mắt mệt mỏi của người phải cân bằng giữa nhiều trách nhiệm: "Đây là quy trình chuẩn khi tiếp xúc với nguồn gốc chưa xác định, Hà."
"Quy trình chuẩn." — cô lặp lại, không giấu sự mỉa mai — "Chúng ta đang nói chuyện với nó bằng toán học, nó đang trả lời bằng toán học. Không có dấu hiệu nào là mối đe dọa. Và chúng ta mang theo vũ khí?"
"Chúng ta không biết nó là gì, Hà."
"Chính xác. Và khi không biết, chúng ta nên lắng nghe, không phải mang vũ khí."
Volkov không trả lời thêm. Nhưng ánh mắt ông ta nói rõ rằng quyết định này không thuộc về ông hay Minh Hà.
Trong khi đó, ngôn ngữ chung giữa Minh Hà và nguồn tín hiệu — mà cô bắt đầu gọi trong đầu là "Vận Thể", một cái tên không chính thức mà cô chưa chia sẻ với ai — tiếp tục phát triển. Họ đã xây dựng được một bộ từ vựng ký hiệu gồm hơn hai trăm khái niệm cơ bản: không gian, thời gian, vật chất, năng lượng, sự sống, tư duy, mục đích, liên lạc.
Và rồi, vào ngày thứ 33, Vận Thể gửi đến một khái niệm mới — một khái niệm mà Minh Hà phải mất cả ngày mới hiểu ra.
Nó là từ chỉ sự thay đổi không thể đảo ngược.
"Chuyển giao." — cô lầm bầm khi dịch xong — "Không, không phải chuyển giao. Gần hơn với... ngưỡng cửa. Điểm không thể quay đầu."
Cô gõ lại từ đó, hỏi xác nhận. Vận Thể trả lời bằng ba chuỗi tín hiệu liên tiếp — ngắn, rõ, dứt khoát như ba tiếng gõ búa. Xác nhận.
Rồi nó gửi thêm: kết hợp khái niệm đó với khái niệm thời gian. Với ngày tháng. Với khoảng cách 340 đơn vị thiên văn.
Minh Hà ngồi lại, nhắm mắt lại, và cố sắp xếp mọi thứ trong đầu.
Vận Thể đang nói rằng: ở khoảng cách 340 đơn vị thiên văn từ Mặt Trời, vào ngày 14 tháng 3 năm 2387 — tức là 14 ngày nữa — có điều gì đó sẽ xảy ra mà sau đó không thể đảo ngược.
Và rồi một chuỗi tín hiệu cuối cùng, dài và phức tạp nhất từ trước đến nay, xuất hiện trên màn hình. Minh Hà dành bốn tiếng đồng hồ để giải mã. Kết quả khiến cô ngồi yên không nói được một lời trong mười lăm phút.
Khi cô cuối cùng gọi Volkov vào phòng, giọng cô bình tĩnh đến mức kỳ lạ: "Ông cần nghe cái này."
Chuỗi tín hiệu cuối cùng không phải thông điệp. Đó là lời mời.
Vận Thể không đang liên lạc từ xa. Nó đang đến. Và 14 ngày nữa — đúng ngày Artemis-12 dự kiến đến Helios-7, đúng ngày tàu thám hiểm đến Vành đai Oort được phóng — nó sẽ ở đây.
Không phải "ở đây" theo nghĩa ở vùng không gian gần Helios-7. Mà "ở đây" theo nghĩa hoàn toàn khác — một khái niệm mà ngôn ngữ con người chưa có từ để diễn đạt chính xác, gần nhất là: hiện diện.
Nó sẽ hiện diện.
Volkov đọc xong bản dịch của Minh Hà, đặt tờ giấy xuống, nhìn ra cửa sổ — bên ngoài là bóng tối vô tận, lác đác những điểm sáng của các ngôi sao xa xăm.
"Tôi cần báo cáo lên trên." — ông nói.
"Tôi biết." — Minh Hà gật đầu — "Nhưng trước khi ông làm vậy, tôi muốn ông biết một điều: tôi đã dành một tháng nói chuyện với thứ này. Không một lần nào nó cho thấy dấu hiệu thù địch. Không một lần nào nó yêu cầu bất cứ thứ gì. Nó chỉ nói chuyện. Và bây giờ nó đang đến để gặp chúng ta."
"Đó là lý do người ta gửi đơn vị phòng ngự." — Volkov đáp khẽ.
"Không." — Minh Hà lắc đầu — "Đó là lý do chúng ta không nên để đơn vị phòng ngự quyết định cách phản ứng."
Đêm đó, lần đầu tiên trong suốt một tháng, Minh Hà không ngồi trước màn hình. Cô đứng ở cửa sổ quan sát, nhìn vào bóng tối, và nghĩ về ý nghĩa của từ "ngưỡng cửa" mà Vận Thể đã dùng. Về những điều không thể đảo ngược. Về những lần trong lịch sử nhân loại khi hai nền văn minh gặp nhau lần đầu tiên — và về những gì thường xảy ra sau đó.