Tim Tử Kỳ đập thình thịch khi cô thực hiện từng động tác cẩn thận trên bề mặt cánh cửa đá, giả vờ như đang cố gắng giải mã cơ quan mở khóa trước ánh mắt dò xét đầy nghi ngờ của Tôn Hạo Nhiên đứng cách đó không xa. Thực chất, cô đang tìm kiếm một ký tự đặc biệt mà ông nội cô đã đánh dấu kín đáo trong tấm bản đồ nhỏ — một ký tự tượng trưng cho "sự bảo vệ", nằm ẩn giấu giữa những hoa văn trang trí phức tạp mà chỉ ai thực sự nghiên cứu kỹ lưỡng mới có thể nhận ra.
"Nhanh lên, ta không có nhiều kiên nhẫn đâu." Tôn Hạo Nhiên hối thúc, giọng hắn bắt đầu lộ rõ vẻ sốt ruột và nghi ngờ.
"Cơ quan này rất tinh vi, tôi cần thêm chút thời gian." Tử Kỳ đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù tim cô đang đập loạn nhịp. Cuối cùng, ngón tay cô cũng chạm đến ký tự cô đang tìm kiếm, một biểu tượng nhỏ hình con rùa được khắc tinh xảo ở góc dưới cùng bên trái của cánh cửa, biểu trưng cho sự trường tồn và bảo vệ trong văn hóa cổ đại Trung Hoa.
Cô liếc nhanh về phía Đường Phi, người đang đứng ở vị trí đã thỏa thuận trước, khẽ gật đầu ra hiệu đã sẵn sàng. Đường Phi đáp lại bằng một cái gật đầu kín đáo, tay anh âm thầm nắm chặt lấy vai Giáo sư Chu, chuẩn bị sẵn sàng bảo vệ ông trong tình huống hỗn loạn sắp xảy ra, trong khi A Kiệt cũng lặng lẽ di chuyển gần hơn về phía lối thoát hiểm nhỏ mà anh đã phát hiện ra trước đó trong lúc quan sát căn phòng.
Tử Kỳ nhấn mạnh vào ký tự con rùa, đồng thời xoay nhẹ nó theo chiều kim đồng hồ đúng ba vòng như những gì cô đã đọc được trong ghi chú của ông nội. Ngay lập tức, một tiếng động cơ khí lớn vang lên từ khắp căn phòng, khiến mặt đất dưới chân họ khẽ rung chuyển.
"Có chuyện gì vậy?" Tôn Hạo Nhiên hét lên, ánh mắt hắn đầy hoảng loạn khi nhận ra tình huống đang vượt khỏi tầm kiểm soát của mình.
Từ trên trần hành lang phía sau lưng nhóm của Tôn Hạo Nhiên, những phiến đá lớn bắt đầu từ từ hạ xuống, tạo thành một bức tường ngăn cách, trong khi ngay tại vị trí Tử Kỳ và đồng đội đứng, một lối đi bí mật nhỏ hẹp bất ngờ mở ra từ bức tường bên cạnh, dẫn đến một hành lang phụ mà trước đó không ai trong đội phát hiện ra.
"Chạy ngay!" Đường Phi hét lớn, nhanh chóng đẩy Giáo sư Chu về phía lối thoát mới xuất hiện, trong khi A Kiệt và Tử Kỳ cũng lao nhanh theo sau, tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn khi đám tay chân của Tôn Hạo Nhiên đang cố gắng tránh né những phiến đá đang hạ xuống, một số người trong nhóm chúng bị mắc kẹt lại phía bên kia bức tường đá đang dần khép kín.
Tôn Hạo Nhiên, với phản xạ nhanh nhạy của một kẻ dày dạn kinh nghiệm, đã kịp lao qua khoảng trống trước khi bức tường đá đóng hoàn toàn, đứng lại một mình ở phía bên đội thám hiểm, tách biệt khỏi phần lớn tay chân của hắn giờ đã bị cô lập phía bên kia.
"Các người nghĩ có thể trốn thoát khỏi ta dễ dàng như vậy sao?" Hắn gầm lên, rút ra một khẩu súng ngắn giấu trong áo khoác, hướng thẳng về phía đội thám hiểm đang chạy trốn.
Đường Phi, phản xạ nhanh như chớp, đẩy mạnh Giáo sư Chu và A Kiệt né sang một bên, đồng thời ném về phía Tôn Hạo Nhiên một quả pháo sáng khẩn cấp mà anh luôn mang theo trong người, ánh sáng chói lòa bất ngờ bùng lên khiến Tôn Hạo Nhiên hoảng hốt che mắt, phát súng bắn ra trong lúc mất phương hướng chỉ sượt qua vách đá, không gây thương tích cho bất kỳ ai trong đội.
Lợi dụng khoảnh khắc quý giá đó, cả nhóm lao nhanh vào hành lang bí mật, Đường Phi là người cuối cùng lao vào trước khi kích hoạt một cơ chế nhỏ anh phát hiện được ngay tại cửa vào hành lang, khiến một phiến đá khác trượt xuống bịt kín lối đi phía sau họ, ngăn cách hoàn toàn với Tôn Hạo Nhiên và phần còn lại của tổ chức Hắc Long Hội.
Cả đội chạy thêm một đoạn dài trong bóng tối, chỉ có ánh đèn pin dẫn đường, cho đến khi chắc chắn không còn nghe thấy tiếng đuổi theo nào nữa, họ mới dừng lại để thở dốc, tim vẫn còn đập thình thịch vì cơn nguy hiểm vừa trải qua.
"Mọi người có ai bị thương không?" Tử Kỳ hỏi, giọng cô vẫn còn run rẩy, vội vàng kiểm tra từng thành viên trong đội.
"Ta ổn, chỉ là hơi hụt hơi thôi." Giáo sư Chu đáp, dù khuôn mặt ông vẫn còn tái nhợt vì sợ hãi, nhưng ánh mắt ông lộ rõ sự khâm phục dành cho phản ứng nhanh nhạy và bình tĩnh của cô học trò trẻ tuổi.
"Kế hoạch của cô thông minh đấy, cô Lâm." Đường Phi nói, khẽ mỉm cười nhẹ nhõm, dù ánh mắt anh vẫn cảnh giác quan sát xung quanh đề phòng bất trắc. "Nhưng chúng ta cần nhanh chóng tìm đường đến căn phòng trung tâm trước khi Tôn Hạo Nhiên tìm được cách khác để đuổi theo, có thể hắn sẽ tìm đường vòng khác để chặn đường chúng ta phía trước."
A Kiệt, vẫn còn hồi hộp sau tình huống nguy hiểm vừa qua, lau mồ hôi trên trán, thở phào nhẹ nhõm. "Tôi chưa từng trải qua điều gì kịch tính như vậy trong đời, kể cả những lần đi săn nguy hiểm nhất cùng ông nội. Nhưng phải công nhận, cảm giác vượt qua được nguy hiểm cùng nhau thế này thật đặc biệt, như thể chúng ta vừa được tôi luyện thành một đội ngũ thực thụ."
Giáo sư Chu, dù đã lớn tuổi, cũng không giấu được sự phấn khích xen lẫn cảm động. "Ta đã tham gia nhiều cuộc khai quật trong đời, nhưng chưa bao giờ trải qua một tình huống nguy hiểm và kịch tính đến vậy. Có lẽ, số phận đã sắp đặt để chúng ta gặp gỡ và cùng nhau hoàn thành sứ mệnh này, mỗi người đóng góp một phần không thể thiếu."
A Kiệt, đang quan sát kỹ lưỡng cấu trúc của hành lang bí mật mới này, chợt lên tiếng với vẻ ngạc nhiên. "Nhìn kìa, hành lang này dẫn thẳng đến một hướng khác hẳn với lối đi ban đầu, có lẽ đây chính là con đường tắt mà ông nội cô Tử Kỳ đã phát hiện ra nhưng chưa kịp sử dụng, dẫn trực tiếp đến khu vực trung tâm mà không cần phải đi qua cánh cửa chính."
Trong lúc cả đội nghỉ ngơi lấy lại sức trước khi tiếp tục hành trình, Giáo sư Chu, dù vẫn còn chút bàng hoàng sau tình huống nguy hiểm vừa trải qua, không giấu được nụ cười nhẹ nhõm khi nghĩ về những gì vừa xảy ra. "Bách Xuyên hẳn đã dự liệu trước rằng, một ngày nào đó, sẽ có kẻ xấu tìm cách cưỡng ép mở cánh cửa cuối cùng bằng vũ lực, nên đã cố tình thiết kế hoặc phát hiện ra cơ chế phòng vệ này để bảo vệ những ai thực sự xứng đáng." Ông nói, giọng đầy cảm phục trước sự chu đáo và tầm nhìn xa của người bạn cũ.
Tử Kỳ gật đầu đồng tình, cẩn thận cất lại tấm bản đồ và cuốn nhật ký vào túi chống nước, đảm bảo chúng luôn an toàn trong suốt hành trình còn lại. "Con tin rằng, ông nội đã lường trước được nhiều tình huống có thể xảy ra, và đã cố gắng hết sức để chuẩn bị cho những người đến sau, dù bản thân ông không thể tự mình hoàn thành hành trình này."
Trong lúc nghỉ ngơi, Tử Kỳ tranh thủ thử liên lạc lại qua thiết bị vệ tinh, và lần này, có lẽ do vị trí hành lang bí mật nằm gần hơn với bề mặt núi, tín hiệu đã kết nối thành công trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Cô nhanh chóng gửi đi một tin nhắn khẩn cấp đến số điện thoại của bà Vương Lệ, báo cáo vắn tắt về tình huống nguy hiểm và vị trí gần đúng của cả đội, trước khi tín hiệu lại bị mất hoàn toàn.
"Ít nhất giờ đây, đã có người bên ngoài biết được tình trạng của chúng ta." Cô nói, cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào dù không chắc chắn tin nhắn đã được gửi đi thành công hay chưa.
Đường Phi, sau khi đã kiểm tra kỹ lưỡng đảm bảo không có nguy hiểm nào rình rập trong hành lang bí mật phía trước, quay sang cả đội với vẻ mặt nghiêm túc. "Chúng ta không nên chủ quan, Tôn Hạo Nhiên là kẻ xảo quyệt và có nhiều kinh nghiệm, hắn chắc chắn sẽ tìm mọi cách để bắt kịp chúng ta, có thể sẽ huy động thêm người hoặc tìm đường vòng khác. Chúng ta cần tận dụng tối đa lợi thế thời gian mà cơ chế phòng vệ vừa mang lại."
Cả đội nhanh chóng chỉnh trang lại trang thiết bị, kiểm tra sức khỏe lẫn nhau một lần cuối trước khi tiếp tục lên đường, tinh thần đoàn kết và quyết tâm giờ đây càng thêm vững chắc sau khi cùng nhau vượt qua thử thách sinh tử vừa rồi. Mỗi thành viên trong đội đều nhận thức rõ ràng rằng, họ đã không còn đơn thuần là một nhóm nghiên cứu khảo cổ thông thường, mà đã trở thành những người đồng đội thực sự, sẵn sàng bảo vệ lẫn nhau bằng mọi giá.
Trong lúc di chuyển tiếp, Tử Kỳ không khỏi suy nghĩ về Tôn Hạo Nhiên và những tay chân của hắn vẫn còn mắc kẹt phía sau bức tường đá. Cô cảm thấy một chút áy náy dù biết rằng đó là hành động tự vệ chính đáng. "Không biết họ có sao không, bị nhốt lại như vậy." Cô nói khẽ, phần nào lộ rõ bản tính lương thiện của mình dù đối phương là những kẻ nguy hiểm.
"Đừng lo lắng quá, cô Lâm." Đường Phi trấn an, giọng anh điềm tĩnh. "Cơ chế phòng vệ này được thiết kế để tạm thời cô lập chứ không phải gây nguy hiểm tính mạng, tôi tin rằng đó là chủ đích của Cát Huyền Chân khi thiết kế nó — răn đe và ngăn chặn chứ không phải trừng phạt bằng cái chết. Có lẽ sau một khoảng thời gian nhất định, bức tường sẽ tự động mở ra trở lại, cho phép họ tìm đường thoát ra ngoài, dù có thể phải mất khá nhiều thời gian và công sức."
Lời giải thích của Đường Phi phần nào xoa dịu nỗi lo lắng của Tử Kỳ, cô gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi biết rằng kế hoạch của mình không gây ra hậu quả nghiêm trọng ngoài dự kiến, dù đối phương là những kẻ xấu, cô vẫn không muốn phải gánh trên lương tâm bất kỳ tổn hại nghiêm trọng nào gây ra cho họ.
Giáo sư Chu, lắng nghe cuộc trò chuyện, gật gù tán thành. "Đó chính là điểm khác biệt giữa chúng ta và những kẻ như Tôn Hạo Nhiên. Chúng ta bảo vệ bản thân và tri thức bằng trí tuệ và sự khéo léo, không phải bằng bạo lực tàn nhẫn. Đây cũng chính là bài học sâu sắc nhất mà Cát Huyền Chân muốn truyền lại qua toàn bộ những thử thách trong hầm mộ này."
Tử Kỳ nhìn về phía trước, nơi hành lang bí mật dẫn sâu hơn vào bóng tối, một cảm giác vừa lo lắng vừa hy vọng dâng lên trong lòng cô. Họ đã thoát khỏi nguy hiểm trước mắt, nhưng phía trước vẫn còn ẩn chứa biết bao thử thách chưa biết trước, và thời gian đang cạn dần khi Tôn Hạo Nhiên chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ cuộc truy đuổi của hắn.