Tôn Hạo Nhiên tiến lại gần, dáng đi ung dung tự tin của một kẻ nắm chắc phần thắng trong tay, ánh mắt hắn lướt qua từng thành viên trong đội thám hiểm với vẻ khinh miệt lộ liễu. "Lâm Tử Kỳ, cháu gái của Lâm Bách Xuyên. Ta phải công nhận, cô thông minh hơn ta tưởng nhiều, đã tìm ra được lối vào mà chính ta cũng phải mất nhiều năm trời nghiên cứu mới xác định được vị trí gần đúng."
"Chính ông đã gây ra chuyện gì với ông nội tôi mười lăm năm trước?" Tử Kỳ gằn giọng, nắm chặt tấm bản đồ và cuốn nhật ký trong tay, cố gắng giữ vững bình tĩnh dù trong lòng đang sôi sục cơn giận dữ kìm nén suốt bao năm qua.
Tôn Hạo Nhiên nhún vai, vẻ mặt hoàn toàn không có chút hối hận nào. "Ông nội cô quá cố chấp, không chịu hợp tác chia sẻ thông tin, còn tìm cách phá hủy một phần bản đồ dẫn đường mà đội của ta đã dày công thu thập được. Đó là hậu quả tất yếu của những kẻ cản đường công việc làm ăn của chúng ta. Nhưng thôi, chuyện quá khứ không quan trọng nữa, điều ta quan tâm bây giờ là cô sẽ giao nộp tất cả những gì cô biết về cách mở cánh cửa cuối cùng kia, và để đội của ta tiếp quản phần còn lại."
Đường Phi bước lên phía trước, đứng chắn giữa Tôn Hạo Nhiên và những người còn lại trong đội, tư thế sẵn sàng chiến đấu dù anh biết rõ tương quan lực lượng không nghiêng về phía họ. "Chúng tôi sẽ không giao nộp bất cứ thứ gì cho một tổ chức buôn bán cổ vật trái phép, đã gây ra cái chết và mất tích của biết bao nhà nghiên cứu chân chính."
Tôn Hạo Nhiên nhìn Đường Phi với ánh mắt đánh giá, dường như nhận ra đây là mối đe dọa thực sự duy nhất trong đội. "Cựu quân nhân phải không? Ta có thể nhận ra dáng đứng và ánh mắt của một người từng trải qua huấn luyện chiến đấu chuyên nghiệp. Nhưng cậu nên nhớ, chúng tôi đông hơn các người gấp đôi, và tất cả đều được trang bị đầy đủ. Đừng làm điều gì dại dột khiến những người bạn của cậu phải chịu hậu quả không đáng có."
Lời đe dọa ngầm ấy khiến không khí càng thêm căng thẳng, nhưng Đường Phi vẫn giữ vững thế đứng, ánh mắt anh không hề nao núng. "Tôi đã từng đối mặt với những tình huống nguy hiểm hơn thế này nhiều. Ông có thể đông người hơn, nhưng ông không có được sự tin tưởng và tinh thần đoàn kết mà đội chúng tôi có."
Một trong những tay chân của Tôn Hạo Nhiên bước lên, tay lăm lăm một thanh gậy điện, nhưng Tôn Hạo Nhiên giơ tay ra hiệu ngăn lại, ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ bình thản đầy toan tính. "Không cần phải dùng đến bạo lực ngay, chúng ta là những người có học thức mà, đúng không? Ta đề nghị một thỏa thuận đơn giản — các người giúp ta mở cánh cửa cuối cùng, chia sẻ những phát hiện học thuật cho các người công bố nghiên cứu, còn phần giá trị vật chất, cổ vật quý giá, để ta xử lý theo cách của mình. Đôi bên cùng có lợi, không ai phải chịu tổn thất gì cả."
"Ông nghĩ tri thức nhân loại có thể bị đem ra mặc cả như một món hàng hóa tầm thường sao?" Giáo sư Chu lên tiếng, giọng ông run lên vì phẫn nộ, dù tuổi cao sức yếu nhưng tinh thần bất khuất của một học giả chân chính vẫn ngời sáng trong ánh mắt ông. "Cát Huyền Chân đã dày công thiết kế những thử thách này chính là để ngăn chặn những kẻ như ông tiếp cận được bí mật bên trong. Ông sẽ không bao giờ có thể tự mình giải mã được cánh cửa cuối cùng nếu không có sự hợp tác của chúng tôi."
Tôn Hạo Nhiên bật cười khẽ, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ khinh thường. "Giáo sư Chu, danh tiếng lẫy lừng trong giới học thuật, vậy mà giờ đây lại phải lặn lội đến tận nơi hoang vu này cùng một cô học trò trẻ tuổi. Ta còn nhớ, nhiều năm trước, chính ông cũng từng được mời tham gia vào một dự án nghiên cứu do tổ chức của ta tài trợ, nhưng ông đã từ chối vì cho rằng phương pháp của chúng ta không đủ 'chính thống'. Có lẽ, nếu ông chấp nhận hợp tác từ đầu, mọi chuyện đã không cần phải đi đến bước này."
"Cái gọi là hợp tác của các người chỉ là vỏ bọc cho hành vi cướp bóc di sản văn hóa, bán rẻ lịch sử dân tộc cho những kẻ giàu có trên thị trường chợ đen quốc tế mà không hề quan tâm đến giá trị khoa học thực sự." Giáo sư Chu đáp trả, giọng ông đanh thép bất chấp tuổi tác. "Ta thà chết còn hơn nhìn thấy tri thức của Cát Huyền Chân rơi vào tay các người."
Lời nói cứng rắn của Giáo sư Chu khiến Tôn Hạo Nhiên biến sắc mặt trong giây lát, nhưng hắn nhanh chóng che giấu cảm xúc thật của mình sau một nụ cười gượng gạo. "Lời lẽ hào hùng đấy, giáo sư, nhưng ta e rằng thực tế phũ phàng sẽ sớm dạy cho các người một bài học khác." Hắn ra hiệu cho đám tay chân xiết chặt vòng vây hơn nữa, ánh mắt lộ rõ sự mất kiên nhẫn.
A Kiệt, đứng nép sau lưng Giáo sư Chu, quan sát kỹ lưỡng số lượng và vị trí của từng tên trong nhóm Tôn Hạo Nhiên, âm thầm ghi nhớ để có thể thông báo cho Đường Phi trong trường hợp cần thiết. Dù không có kinh nghiệm chiến đấu như Đường Phi, nhưng bản năng sinh tồn được rèn luyện từ nhỏ trong môi trường núi rừng khắc nghiệt giúp anh giữ được sự bình tĩnh cần thiết, không để nỗi sợ hãi chi phối hành động.
Tử Kỳ, đứng giữa cả đội, cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai mình. Cô liếc nhìn từng người đồng đội — Giáo sư Chu với tinh thần bất khuất nhưng cơ thể đã suy yếu vì tuổi tác, Đường Phi với sự dũng cảm nhưng đơn độc trước số đông áp đảo, A Kiệt với ánh mắt lo lắng nhưng vẫn kiên định. Cô biết mình cần phải nghĩ ra một giải pháp thông minh, không thể chỉ dựa vào đối đầu trực tiếp.
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh ông nội, những bài học về sự bình tĩnh và trí tuệ mà ông từng dạy cô từ khi còn nhỏ. "Trong mọi tình huống nguy hiểm, con luôn phải giữ được cái đầu lạnh. Sự hoảng loạn chỉ khiến tình hình tồi tệ hơn, còn trí tuệ mới là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất." Lời dạy ấy vang vọng trong tâm trí cô như một nguồn động lực, giúp cô bình tĩnh lại và bắt đầu suy nghĩ một cách logic về tình huống hiện tại.
Nụ cười trên môi Tôn Hạo Nhiên cứng lại trong giây lát, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. "Vậy thì ta e rằng, ta sẽ phải dùng đến biện pháp thuyết phục mạnh mẽ hơn một chút." Hắn ra hiệu cho đám tay chân tiến lên bao vây cả đội thám hiểm.
Đúng lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, Tử Kỳ bất chợt nhớ lại một chi tiết quan trọng trong lá thư của ông nội — về việc cơ quan mở cửa cuối cùng đòi hỏi không chỉ trí tuệ mà còn cả "tâm huyết theo đuổi sự hiểu biết chân chính". Một ý tưởng táo bạo lóe lên trong đầu cô.
"Được, tôi sẽ giúp các ông mở cánh cửa." Cô nói, giọng cô giả vờ khuất phục, khiến cả Đường Phi và Giáo sư Chu đều sững sờ nhìn cô đầy hoài nghi. "Nhưng cơ quan này rất phức tạp, đòi hỏi phải thực hiện đúng một nghi thức nhất định, tôi cần không gian và thời gian để thực hiện mà không bị làm phiền, nếu không cơ quan bẫy tự động sẽ kích hoạt."
Tôn Hạo Nhiên nheo mắt nghi ngờ, quan sát Tử Kỳ kỹ lưỡng như đang cố gắng đọc vị xem cô có đang nói thật hay không. Hắn liếc nhìn đồng bọn, trao đổi ánh mắt ngắn ngủi như đang cân nhắc mức độ rủi ro. Nhưng vì quá khao khát tiếp cận được kho báu tri thức bên trong, cộng thêm sự tự tin thái quá vào ưu thế số đông của mình, hắn miễn cưỡng ra hiệu cho đám tay chân lùi lại vài bước, dù vẫn giữ chặt vòng vây xung quanh cả đội.
"Ta sẽ cho cô năm phút, không hơn." Hắn nói, giọng đầy cảnh giác. "Và đừng nghĩ đến việc giở trò, một trong những người của ta sẽ giám sát chặt chẽ từng động tác của cô."
Tử Kỳ gật đầu, cố giữ vẻ mặt bình thản dù tim cô đang đập dồn dập. Cô tiến đến gần cánh cửa đá, giả vờ nghiên cứu kỹ lưỡng các ký tự khắc trên đó, trong khi thực chất, cô đang tận dụng khoảng thời gian này để nhanh chóng thì thầm kế hoạch với Đường Phi đứng gần đó, tận dụng tiếng thác nước xa xa và tiếng vọng của hành lang đá để che giấu âm thanh trò chuyện khỏi tai của những kẻ đang theo dõi.
"Tôi nhớ ông nội từng ghi chú rằng có một cơ chế phòng vệ tự động sẽ kích hoạt nếu có ý đồ xấu xa khi cố gắng mở cửa — bức tường phía sau có thể sẽ tạm thời bịt kín lối ra, nhốt tất cả những kẻ có mặt trong một khoảng thời gian ngắn để bảo vệ bí mật bên trong." Cô thì thầm, mắt vẫn giả vờ chăm chú vào cánh cửa đá. "Nếu tôi có thể kích hoạt đúng cơ chế đó vào đúng thời điểm, chúng ta có thể tận dụng sự hỗn loạn để thoát khỏi vòng vây này."
Đường Phi gật đầu khẽ, ánh mắt anh lóe lên sự đồng tình, đồng thời anh cũng bắt đầu âm thầm truyền đạt lại kế hoạch cho A Kiệt và Giáo sư Chu bằng những cử chỉ nhỏ kín đáo mà chỉ những người trong đội mới có thể hiểu được sau nhiều ngày đồng hành cùng nhau.
Tử Kỳ hít một hơi thật sâu, đặt tay lên các ký tự trên cánh cửa đá, bắt đầu thực hiện chuỗi động tác mà cô đã bí mật lên kế hoạch — không phải để mở cửa một cách bình thường, mà để kích hoạt chính xác cơ chế phòng vệ khẩn cấp mà ông nội cô đã ghi chú lại, một canh bạc đầy rủi ro nhưng là cơ hội duy nhất để cả đội có thể thoát khỏi tình thế nguy hiểm này và bảo vệ được bí mật của Ngũ Long Đồ khỏi rơi vào tay kẻ xấu.