Nhờ những ghi chú quý giá mà Lâm Bách Xuyên để lại trong tấm bản đồ nhỏ, cả đội nhanh chóng giải mã được ý nghĩa sâu xa của dòng chữ triết học khắc trên cánh cửa đá. Theo ghi chú của ông, "sự cân bằng giữa vạn vật" không ám chỉ thứ tự tương sinh hay tương khắc đơn thuần như những cơ quan trước đó, mà đòi hỏi phải nhấn đồng thời cả năm biểu tượng Ngũ Hành theo một áp lực bằng nhau, tượng trưng cho triết lý rằng không một yếu tố nào được phép lấn át yếu tố khác, tất cả phải tồn tại hài hòa và cân bằng.
Với sự phối hợp nhịp nhàng của cả bốn người, mỗi người phụ trách nhấn một hoặc hai biểu tượng cùng lúc dưới sự hướng dẫn tính toán cẩn thận của Đường Phi về lực và thời điểm, cánh cửa đá cuối cùng cũng rung chuyển và từ từ mở ra, để lộ một hành lang dài dẫn sâu hơn vào lòng núi, hai bên tường được thắp sáng bởi những viên đá phát quang tự nhiên hiếm có, tạo nên một ánh sáng xanh lam huyền ảo, kỳ diệu đến mức khiến cả nhóm phải trầm trồ kinh ngạc.
Trước khi bước tiếp, cả đội dành vài phút ăn mừng nhỏ trước thành công vừa đạt được, dù ai nấy đều hiểu rằng đây mới chỉ là một chặng trong hành trình dài còn nhiều thử thách phía trước. Giáo sư Chu không giấu được niềm xúc động, đôi mắt ông ngấn lệ khi chứng kiến cánh cửa mà người bạn thân của mình đã dày công tìm kiếm suốt bao năm cuối cùng cũng được mở ra. "Nếu Bách Xuyên có thể nhìn thấy khoảnh khắc này..." Ông thì thầm, không nói hết câu vì cảm xúc dâng trào.
Tử Kỳ đặt tay lên vai ông an ủi, rồi cả đội cùng nhau chụp lại những bức ảnh tư liệu quan trọng của cánh cửa vừa mở trước khi tiếp tục tiến vào, đảm bảo mọi bằng chứng khoa học đều được ghi lại đầy đủ, phòng trường hợp có bất cứ điều gì bất trắc xảy ra trong hành trình còn lại.
Nhưng ngay khi họ vừa bước qua ngưỡng cửa, A Kiệt bất chợt dừng lại, ngoái đầu nhìn về phía lối vào phía sau thác nước với vẻ mặt căng thẳng. "Tôi nghe thấy tiếng động lạ, giống như có ai đó đang di chuyển gần khu vực thác nước."
Cả đội im lặng, căng tai lắng nghe trong vài giây. Đúng như A Kiệt nói, một âm thanh khe khẽ nhưng rõ ràng của bước chân người vọng lại từ xa, hòa lẫn với tiếng thác nước đổ ầm ầm, nhưng đủ để những giác quan nhạy bén đã quen với núi rừng của A Kiệt nhận ra sự khác biệt.
"Chúng ta cần di chuyển nhanh hơn và cẩn trọng hơn." Đường Phi nói, giọng anh trở nên nghiêm nghị, tay anh theo bản năng đặt lên báng khẩu súng bắn tín hiệu cứu hộ mà anh mang theo, dù nó không phải vũ khí sát thương thực sự nhưng ít nhất cũng có thể dùng để gây xao nhãng trong tình huống khẩn cấp. "Có khả năng chúng ta đã bị theo dõi từ trước khi vào núi, có lẽ ngay từ khi chuẩn bị dụng cụ ở Côn Minh."
Tử Kỳ cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, nhớ lại những dòng chữ cuối cùng trong lá thư của ông nội, cảnh báo về sự nguy hiểm từ Hắc Long Hội. Cô nắm chặt tấm bản đồ và cuốn nhật ký, ánh mắt cô quét nhanh qua từng người trong đội, đánh giá tình huống với sự bình tĩnh mà cô đã cố gắng rèn luyện suốt hành trình vừa qua.
"Chúng ta không thể quay lại bây giờ, đã đi quá xa rồi." Cô nói, giọng cô kiên định dù trong lòng không khỏi lo lắng. "Cách tốt nhất là tiếp tục tiến sâu hơn, tìm ra bí mật cuối cùng trước khi họ có thể bắt kịp chúng ta, đồng thời tìm cách liên lạc cầu cứu nếu có thể."
Giáo sư Chu, dù tuổi cao, vẫn cố gắng giữ vững tinh thần, nhưng Tử Kỳ nhận thấy hơi thở ông có phần gấp gáp hơn bình thường, có lẽ vì căng thẳng lẫn sự mệt mỏi sau một ngày dài di chuyển liên tục. "Các con cứ tiếp tục, ta sẽ cố gắng theo kịp, đừng để ta làm chậm bước tiến của cả đội."
"Không, chúng ta sẽ đi cùng nhau, không bỏ lại ai." Tử Kỳ khẳng định dứt khoát, và cả đội đồng thanh gật đầu tán thành, thể hiện tinh thần đoàn kết đã được xây dựng vững chắc qua những thử thách chung trải qua suốt hành trình.
Nhóm tiếp tục di chuyển nhanh chóng nhưng thận trọng dọc theo hành lang phát sáng, Đường Phi luôn đi đầu kiểm tra từng centimet mặt đất và tường đá để phát hiện kịp thời bất kỳ cơ quan bẫy nào có thể còn ẩn giấu. Hành lang dẫn họ qua nhiều ngã rẽ phức tạp, một số dẫn đến những căn phòng nhỏ chứa đầy cổ vật gốm sứ và đồ đồng có giá trị khảo cổ to lớn, nhưng cả đội đều hiểu rằng thời gian không cho phép họ dừng lại nghiên cứu kỹ lưỡng lúc này, ưu tiên hàng đầu là tìm ra căn phòng trung tâm chứa đựng bí mật thực sự của Ngũ Long Đồ.
Trong lúc di chuyển, Tử Kỳ tranh thủ liên lạc thử qua thiết bị vệ tinh mà Đường Phi mang theo, nhưng tín hiệu trong lòng núi quá yếu để có thể kết nối thành công. "Chúng ta cần tìm một khu vực trống trải hơn để liên lạc, nhưng lúc này có lẽ phải ưu tiên tránh xa những kẻ đang truy đuổi trước đã." Cô nói, cất lại thiết bị vào túi, ánh mắt cô không giấu được sự lo lắng.
A Kiệt, với đôi tai tinh nhạy đã quen thuộc với âm thanh núi rừng từ nhỏ, liên tục cảnh báo cả đội về khoảng cách của những kẻ truy đuổi phía sau, giúp họ điều chỉnh tốc độ di chuyển một cách hợp lý, không quá vội vàng đến mức mắc phải sai lầm nguy hiểm, nhưng cũng đủ nhanh để duy trì khoảng cách an toàn.
"Họ có vẻ biết khá rõ về cấu trúc hầm mộ này." Đường Phi nhận xét khi họ vượt qua một ngã rẽ phức tạp mà nhóm truy đuổi phía sau dường như không hề bị bối rối, đi thẳng theo đúng hướng mà không cần dò dẫm. "Có lẽ họ đã có được một phần bản đồ hoặc thông tin tình báo nào đó từ trước, không hoàn toàn mù mờ như chúng ta lo ngại."
Giả thuyết này khiến Tử Kỳ càng thêm lo lắng, tự hỏi liệu tổ chức Hắc Long Hội đã thu thập được bao nhiêu thông tin về hầm mộ này trong suốt mười lăm năm qua, kể từ sau vụ tấn công đoàn thám hiểm của ông nội cô. Cô thầm cảm ơn việc ông đã khôn ngoan giấu đi những manh mối quan trọng nhất trong cuốn nhật ký và tấm bản đồ nhỏ, thay vì để lộ ra ngoài, nếu không, có lẽ Tôn Hạo Nhiên đã tự mình tìm được đường vào từ lâu mà không cần phải chờ đợi và theo dõi đoàn thám hiểm của cô.
Trong lúc chạy, tâm trí Tử Kỳ không ngừng quay cuồng với hàng loạt câu hỏi. Làm sao Hắc Long Hội biết được đoàn thám hiểm của cô đang tiến hành chuyến đi này? Liệu có ai đó trong số những người họ đã gặp gỡ trong quá trình chuẩn bị — nhân viên tại cửa hàng dụng cụ leo núi, người lái xe đưa họ đến chân núi, hay thậm chí ai đó trong chính quyền địa phương — đã vô tình hoặc cố ý làm lộ thông tin? Cô gạt bỏ những suy nghĩ ấy sang một bên, tự nhủ rằng bây giờ không phải lúc để tìm hiểu nguyên nhân, ưu tiên hàng đầu là đảm bảo an toàn cho cả đội.
Đường Phi, trong lúc vẫn duy trì tốc độ di chuyển nhanh, tranh thủ quan sát địa hình xung quanh để tìm kiếm bất kỳ lợi thế chiến thuật nào có thể sử dụng nếu tình huống buộc phải đối đầu trực tiếp. Anh nhận thấy hành lang phía trước có một khúc cua hẹp, có thể tận dụng làm điểm thắt cổ chai để làm chậm bước tiến của nhóm truy đuổi nếu cần thiết, dù anh vẫn hy vọng sẽ không cần phải dùng đến biện pháp đối đầu trực tiếp.
Chạy thêm một đoạn, cả đội phải vượt qua một khe nứt hẹp trên nền đá, buộc từng người phải nhảy qua cẩn thận dưới ánh đèn pin lập lòe. Giáo sư Chu, với đôi chân không còn nhanh nhẹn như tuổi trẻ, suýt trượt ngã nếu không có Đường Phi kịp thời đưa tay đỡ lấy, kéo ông qua bên kia an toàn. "Cảm ơn cậu." Ông thở hổn hển, nắm chặt tay Đường Phi đầy biết ơn, trong khi phía sau, tiếng bước chân truy đuổi vẫn không ngừng vang vọng, thúc giục cả đội tiếp tục lao về phía trước không ngừng nghỉ.
Tử Kỳ liên tục ngoái đầu nhìn lại phía sau, kiểm tra khoảng cách với nhóm truy đuổi, đồng thời cố gắng tính toán trong đầu thời gian còn lại trước khi họ có thể đến được căn phòng trung tâm theo tấm bản đồ của ông nội. Mồ hôi lấm tấm trên trán cô dù không khí trong hầm mộ khá mát mẻ, sự căng thẳng và nỗ lực thể chất kết hợp khiến cơ thể cô phản ứng mạnh mẽ.
Sau gần một giờ di chuyển liên tục, họ đến một ngã ba quan trọng, nơi tấm bản đồ của Lâm Bách Xuyên chỉ dẫn một con đường duy nhất dẫn đến khu vực trung tâm, nhưng đúng lúc đó, từ phía sau, tiếng bước chân dồn dập cùng ánh đèn pin lấp loáng bắt đầu xuất hiện, chứng tỏ những kẻ theo dõi đã tiến đến rất gần.
"Nhanh lên!" Đường Phi hối thúc, đẩy nhanh tốc độ di chuyển của cả đội, đồng thời cẩn thận rải lại một vài chướng ngại vật nhỏ phía sau để làm chậm bước tiến của kẻ truy đuổi mà không gây nguy hiểm chết người, tuân thủ nguyên tắc chỉ tự vệ mà không chủ động gây hại.
Họ lao nhanh qua một đoạn hành lang hẹp, cuối cùng đến trước một cánh cửa đá lớn khác, được chạm khắc hình ảnh một cuộn trục khổng lồ mở rộng, bao quanh bởi những ký tự cổ phức tạp hơn hẳn những gì họ đã gặp trước đó — đây chắc chắn chính là căn phòng trung tâm mà cả đội đang tìm kiếm, nơi giấu giữ bí mật cuối cùng của Cát Huyền Chân.
Nhưng ngay khi Tử Kỳ chuẩn bị bắt đầu giải mã cơ quan mở cửa, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lưng họ, vọng dọc theo hành lang đá:
"Dừng lại ngay, các vị đã dẫn đường cho chúng tôi đến đây quá xuất sắc rồi đấy, Lâm Tử Kỳ."
Cả đội quay phắt lại, ánh đèn pin chiếu thẳng vào một nhóm người khoảng sáu, bảy người, trang bị đầy đủ dụng cụ leo núi và một vài thiết bị chuyên dụng khác, đứng đầu là một người đàn ông trung niên với ánh mắt sắc lạnh và nụ cười đầy toan tính, mà Tử Kỳ ngay lập tức nhận ra qua những bức ảnh mà Giáo sư Chu từng cho cô xem trong quá trình điều tra sơ bộ trước chuyến đi — Tôn Hạo Nhiên, kẻ cầm đầu tổ chức buôn bán cổ vật trái phép Hắc Long Hội.