Trong lúc cả đội đang tập trung nghiên cứu cánh cửa đá bí ẩn với dòng chữ triết học khó hiểu, A Kiệt, người vẫn im lặng quan sát xung quanh căn phòng suốt từ đầu, bất chợt gọi lớn từ một góc khuất phía sau bức phù điêu trung tâm, giọng anh đầy hoang mang xen lẫn hồi hộp.
"Cô Lâm, mọi người lại đây xem này!"
Tử Kỳ cùng cả nhóm vội vàng chạy đến, và trước mắt họ là một cảnh tượng khiến tim Tử Kỳ như ngừng đập trong giây lát — một khu vực nhỏ được dọn dẹp gọn gàng một cách bất thường so với lớp bụi dày phủ khắp căn phòng, nơi có một chiếc ba lô thám hiểm cũ kỹ, đã bạc màu vì thời gian, cùng vài dụng cụ nghiên cứu khảo cổ nằm ngay ngắn bên cạnh, như thể ai đó đã cố tình sắp xếp chúng lại trước khi rời đi, hoặc trước khi không thể quay lại được nữa.
"Đây... đây là ba lô của ông nội con." Tử Kỳ thì thầm, giọng cô run rẩy khi nhận ra biểu tượng thêu tay quen thuộc trên góc ba lô — một con chim ưng nhỏ, biểu tượng gia tộc mà bà nội cô đã thêu tặng ông từ nhiều năm trước khi ông mới bắt đầu sự nghiệp khảo cổ học.
Cô quỳ xuống, tay run run mở khóa ba lô, bên trong là vài cuốn sổ ghi chép đã ố vàng, một chiếc la bàn cổ, và đặc biệt, một phong thư được niêm phong cẩn thận, bên ngoài đề tên "Gửi người tiếp bước" bằng nét chữ quen thuộc của ông nội cô.
Với đôi tay run rẩy, Tử Kỳ mở phong thư, cả đội im lặng vây quanh, ánh đèn pin chiếu rọi vào trang giấy đã hơi ố vàng nhưng vẫn còn đọc được rõ ràng từng chữ.
"Nếu ai đó tìm thấy lá thư này, có nghĩa là ta đã không thể hoàn thành hành trình của mình. Ta viết những dòng này trong tình huống khẩn cấp, khi nhóm người lạ mặt theo dõi chúng ta suốt từ khi vào núi cuối cùng cũng lộ diện, tấn công đoàn thám hiểm của ta ngay tại cửa vào hầm mộ này. Ta đã cùng hai đồng nghiệp tin cậy nhất tìm cách đánh lạc hướng họ, trong khi hai người còn lại trong đoàn tìm đường thoát ra ngoài để báo tin. Ta không biết liệu mình có thể trở ra an toàn hay không, nhưng ta đã kịp giấu lại những phát hiện quan trọng nhất tại nơi này, cùng với bản đồ chi tiết dẫn đến kho tàng tri thức thực sự của Cát Huyền Chân — không phải vàng bạc châu báu như nhiều kẻ lầm tưởng, mà là những cuộn trục ghi chép về y học, thiên văn và triết học đã thất truyền suốt hàng nghìn năm."
"Ta đã cố gắng hết sức để bảo vệ bí mật này khỏi rơi vào tay những kẻ chỉ muốn trục lợi. Nếu con, cháu ta, là người đọc được lá thư này, hãy cẩn trọng, vì tổ chức đứng sau vụ tấn công ấy - chúng tự gọi mình là Hắc Long Hội - vẫn có thể còn đang theo dõi khu vực này. Đừng để họ có được những gì Cát Huyền Chân đã cố công gìn giữ. Ta tin tưởng con sẽ hoàn thành được điều mà ta còn dang dở, và ta xin lỗi vì đã không thể là người trực tiếp kể cho con nghe câu chuyện này."
Nước mắt lăn dài trên má Tử Kỳ khi cô đọc đến những dòng cuối cùng, tim cô vừa đau đớn vừa tràn ngập một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ. Ít nhất, giờ đây cô đã biết được sự thật — ông nội cô không hề bỏ cuộc hay gặp tai nạn đơn thuần, mà đã dũng cảm hy sinh bản thân để bảo vệ đồng đội và giữ gìn bí mật quan trọng khỏi rơi vào tay kẻ xấu. Dù không biết chắc chắn số phận cuối cùng của ông, nhưng những dòng chữ này đã phần nào giải tỏa được nỗi ám ảnh cô mang theo suốt mười lăm năm qua.
"Ông nội con là một người anh hùng thực sự." Giáo sư Chu nói, giọng ông nghẹn ngào, đặt tay lên vai Tử Kỳ an ủi. "Ông ấy đã đặt trách nhiệm bảo vệ tri thức nhân loại lên trên cả sự an toàn của bản thân mình."
Tử Kỳ lau nước mắt, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại tinh thần. "Chúng ta cần tiếp tục hành trình này, không chỉ vì bản thân con, mà còn để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ông nội — bảo vệ và mang những tri thức quý giá này trở về phục vụ cho khoa học, cho nhân loại, đúng như những gì ông đã hy sinh để gìn giữ."
Đường Phi, dù không quen biết Lâm Bách Xuyên, cũng cảm động trước câu chuyện vừa được hé lộ, siết chặt nắm tay thể hiện quyết tâm. "Chúng ta sẽ hoàn thành sứ mệnh này, cô Lâm. Nhưng chúng ta cũng cần phải cẩn trọng gấp bội, vì nếu tổ chức Hắc Long Hội đã từng ra tay tàn nhẫn với đoàn thám hiểm của ông cô mười lăm năm trước, họ hoàn toàn có thể vẫn đang theo dõi khu vực này, chờ đợi cơ hội để chiếm đoạt những gì chúng ta tìm được."
A Kiệt, vẫn đang xem xét kỹ lưỡng khu vực xung quanh nơi tìm thấy ba lô, bất chợt phát hiện thêm một chi tiết quan trọng khác — một tấm bản đồ nhỏ được vẽ tay cẩn thận, giấu trong một ngăn bí mật của chiếc ba lô cũ, đánh dấu rõ ràng lối đi tiếp theo qua cánh cửa đá bí ẩn, kèm theo vài ghi chú ngắn gọn về cách giải mã dòng chữ triết học mà cả đội đang loay hoay tìm hiểu.
"Ông nội cô hẳn đã gần như giải mã được thử thách này trước khi bị tấn công." A Kiệt nhận xét, đưa tấm bản đồ cho Tử Kỳ xem xét kỹ hơn.
Cầm tấm bản đồ trong tay, Tử Kỳ cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc với ông nội mình, như thể chính ông đang dẫn dắt cô từng bước một trên hành trình này, dù đã cách xa mười lăm năm và không biết bao nhiêu nguy hiểm còn đang chờ đợi phía trước. Cô ngẩng đầu nhìn cánh cửa đá bí ẩn, ánh mắt cô giờ đây tràn đầy quyết tâm mới, không chỉ vì sứ mệnh khoa học, mà còn vì lời hứa thầm lặng với người ông đã dùng cả sinh mệnh để bảo vệ những gì quan trọng nhất.
Giáo sư Chu, sau khi đã trấn tĩnh lại phần nào, cẩn thận cầm lấy chiếc la bàn cổ từ trong ba lô của Lâm Bách Xuyên, xoay nhẹ nó trong tay với vẻ trân trọng tột cùng. "Chiếc la bàn này là món quà ta tặng Bách Xuyên nhân dịp ông ấy hoàn thành luận án tiến sĩ, gần ba mươi năm trước. Ta không ngờ nó lại xuất hiện ở đây, như một minh chứng cuối cùng cho những gì đã xảy ra." Giọng ông nghẹn ngào, đôi tay già nua khẽ run khi nâng niu kỷ vật ấy.
Đường Phi, trong lúc kiểm tra kỹ lưỡng khu vực xung quanh, phát hiện thêm dấu vết của một cuộc ẩu đả nhỏ đã từng xảy ra tại đây — vài vết xước sâu trên nền đá, một mảnh vải rách nhỏ mắc lại ở góc tường, tất cả đều phù hợp với những gì được mô tả trong lá thư của Lâm Bách Xuyên về cuộc tấn công bất ngờ từ phía Hắc Long Hội. "Có vẻ như ông nội cô đã chiến đấu quyết liệt trước khi buộc phải rút lui hoặc bị bắt giữ. Đây không phải dấu hiệu của một người dễ dàng đầu hàng." Anh nhận xét, giọng đầy khâm phục dành cho người tiền bối mà anh chưa từng gặp mặt.
Tử Kỳ dành thêm vài phút lặng lẽ bên khu vực tìm thấy di vật của ông nội, tay cô nhẹ nhàng vuốt ve chiếc ba lô cũ kỹ, cố gắng hình dung lại khung cảnh đã diễn ra tại đây mười lăm năm về trước — nỗi sợ hãi, sự quyết liệt, và cả tình yêu thương sâu sắc mà ông dành cho tri thức và cho những người đồng đội của mình, thể hiện qua hành động hy sinh bản thân để bảo vệ họ.
"Chúng ta sẽ mang những di vật này về, để chúng được lưu giữ một cách xứng đáng, như một phần của lịch sử về hành trình khám phá đầy gian nan này." Cô nói, giọng cô đã lấy lại được sự bình tĩnh và quyết đoán, cẩn thận xếp gọn những di vật quý giá vào một túi bảo quản chuyên dụng mà Đường Phi đưa cho.
Trước khi rời khỏi khu vực tìm thấy di vật, Tử Kỳ dành thêm vài phút đọc lại toàn bộ lá thư của ông nội một lần nữa, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ có thể hữu ích cho chặng đường phía trước. Cô nhận thấy, ở cuối lá thư, có một đoạn tái bút nhỏ mà trước đó trong lúc xúc động cô đã đọc lướt qua:
"Tái bút: Nếu con quyết định tiếp tục hành trình này, hãy nhớ rằng cơ quan bảo vệ cuối cùng trong hầm mộ được thiết kế để nhận biết ý đồ thực sự của người mở cửa. Ta tin rằng nó có khả năng phân biệt giữa lòng tham và sự trân trọng tri thức chân chính. Hãy giữ tâm mình trong sáng khi đối diện với thử thách cuối cùng, đó có lẽ là chìa khóa quan trọng nhất."
Đoạn tái bút này khiến Tử Kỳ càng thêm chú ý, ghi nhớ kỹ lưỡng để chuẩn bị tâm lý cho những gì có thể chờ đợi phía trước. Cô chia sẻ lại thông tin này với cả đội, tất cả đều đồng ý rằng đây là một manh mối quan trọng cần được cân nhắc kỹ lưỡng khi họ đối diện với cánh cửa cuối cùng.
Giáo sư Chu, trong lúc hỗ trợ đóng gói các di vật, cũng chia sẻ thêm một suy nghĩ của riêng ông. "Ta nghĩ, có lẽ Bách Xuyên đã cố tình để lại manh mối này không chỉ như một lời khuyên thực tiễn, mà còn như một bài học triết lý sâu sắc hơn — rằng trong bất kỳ hành trình tìm kiếm tri thức nào, động cơ và tâm thái của người tìm kiếm quan trọng không kém gì trí tuệ và kỹ năng của họ."
Đường Phi, dù là người thiên về thực tế và kỹ thuật hơn là triết học, cũng gật đầu đồng tình. "Trong công việc rà phá bom mìn trước đây, tôi cũng học được rằng, sự bình tĩnh và tâm lý vững vàng đôi khi quan trọng hơn cả kỹ năng chuyên môn. Một người quá tham lam hoặc quá sợ hãi thường dễ mắc sai lầm chết người hơn."
A Kiệt, trong lúc lắng nghe cuộc trò chuyện, cũng góp thêm một góc nhìn từ kinh nghiệm sống của bản thân. "Ở làng tôi, người ta thường nói rằng núi rừng có cách riêng để phân biệt người tốt và kẻ xấu. Người có tâm trong sáng thường tìm được đường đi dễ dàng hơn, còn kẻ mang lòng tham thường dễ bị lạc lối hoặc gặp tai ương. Có lẽ, những gì ông nội cô Tử Kỳ để lại cũng vận hành theo một nguyên lý tương tự, dù được bao bọc dưới lớp vỏ khoa học và cơ khí tinh vi."
Tử Kỳ mỉm cười trước những chia sẻ chân thành của cả đội, cảm thấy ấm lòng khi biết rằng mình không đơn độc trên hành trình này. Cô cẩn thận gấp lại lá thư của ông nội, đặt nó vào một ngăn riêng biệt trong túi chống nước, tách biệt với những tài liệu khác để đảm bảo nó luôn được bảo quản an toàn nhất, như một bảo vật tinh thần quý giá hơn bất kỳ cổ vật vật chất nào họ có thể tìm thấy trong hầm mộ.
Trước khi tiếp tục lên đường, cả đội dành thêm ít phút để ăn nhẹ, bổ sung năng lượng từ những thanh lương khô và nước uống mang theo, chuẩn bị thể lực cho chặng đường đầy thử thách phía trước. Giáo sư Chu, dù đã thấm mệt, vẫn cố gắng giữ tinh thần lạc quan, kể cho cả đội nghe thêm vài câu chuyện thú vị về những lần ông cùng Lâm Bách Xuyên tham gia các cuộc khai quật trước đây, những kỷ niệm vui buồn lẫn lộn trong suốt ba mươi năm tình bạn giữa hai người.
"Có một lần, chúng tôi bị mắc kẹt trong một hang động ở Tứ Xuyên suốt hai ngày vì mưa lớn khiến lối ra bị ngập nước." Giáo sư Chu kể, giọng ông trở nên nhẹ nhàng hoài niệm. "Lúc đó, Bách Xuyên vẫn giữ được sự lạc quan đáng kinh ngạc, còn bày trò kể chuyện cười để mọi người quên đi nỗi sợ hãi. Cậu ấy luôn có cách khiến những tình huống khó khăn nhất trở nên bớt đáng sợ hơn."
Câu chuyện nhỏ ấy khiến không khí của cả đội trở nên ấm áp hơn, xen lẫn giữa sự căng thẳng của hành trình nguy hiểm là những khoảnh khắc gắn kết đầy nhân văn, giúp mỗi người tìm lại được nguồn động lực tinh thần để tiếp tục tiến bước.
Cả đội, sau khi đã dành đủ thời gian để tưởng nhớ và tôn vinh những gì Lâm Bách Xuyên đã hy sinh, tiếp tục chuẩn bị tinh thần và trang thiết bị cho chặng đường tiếp theo, hướng ánh mắt về phía cánh cửa đá bí ẩn phía trước với quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết, mang theo không chỉ sứ mệnh khoa học mà còn là một lời hứa danh dự đối với người đã mở đường cho hành trình này.