Đêm đó, bên đống lửa trại nhỏ được dựng cẩn thận trong khoảng không gian an toàn phía sau thác nước, cả đội thay phiên nhau nghiên cứu những ghi chép trong cuốn nhật ký của Lâm Bách Xuyên, cố gắng tìm ra manh mối về thứ tự chính xác để kích hoạt cơ quan Ngũ Hành. Ánh lửa bập bùng hắt lên vách đá ẩm ướt, tạo nên những cái bóng chập chờn kỳ ảo, trong khi tiếng thác nước đổ ầm ầm không ngớt vang vọng khắp không gian hẹp.
"Ta nhớ ra rồi." Giáo sư Chu bất chợt lên tiếng, giọng ông đầy phấn khích, tay lật nhanh những trang sách cổ ông mang theo từ viện nghiên cứu. "Trong một số văn bản cổ về thuật phong thủy và luyện đan thời Tần, có nhắc đến khái niệm 'Ngũ Hành tương sinh' — một chu kỳ mà mỗi yếu tố sinh ra yếu tố tiếp theo: Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ, Thổ sinh Kim, Kim sinh Thủy, Thủy sinh Mộc, tạo thành một vòng tuần hoàn không ngừng nghỉ, biểu trưng cho sự sinh sôi và phát triển bền vững."
Tử Kỳ ngẫm nghĩ, ánh mắt cô nhìn chăm chú vào những ký hiệu trong cuốn nhật ký của ông nội. "Nhưng nếu áp dụng nguyên lý tương sinh, có lẽ quá đơn giản đối với một cơ quan bảo vệ bí mật quan trọng như thế này. Con nghĩ, có thể cần phải sử dụng chu kỳ 'tương khắc' thay vì 'tương sinh' — vì tương khắc đại diện cho sự kiểm soát và cân bằng, phù hợp hơn với ý nghĩa bảo vệ, ngăn chặn kẻ không xứng đáng tiếp cận bí mật bên trong."
"Chu kỳ tương khắc là Mộc khắc Thổ, Thổ khắc Thủy, Thủy khắc Hỏa, Hỏa khắc Kim, Kim khắc Mộc." Đường Phi bổ sung, anh cũng đã có kinh nghiệm với nhiều loại cơ quan cổ tương tự trong các cuộc khai quật trước đây. "Nhưng vấn đề là, chúng ta cần thêm bằng chứng cụ thể hơn để xác định chính xác thứ tự cần áp dụng, không thể chỉ dựa vào suy đoán lý thuyết mà mạo hiểm kích hoạt cơ quan, vì sai một bước có thể kích hoạt bẫy nguy hiểm."
Tử Kỳ lật lại những trang cuối trong cuốn nhật ký, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào cô có thể đã bỏ sót. Đột nhiên, cô dừng lại ở một trang có vẽ một sơ đồ nhỏ mà trước đây cô cho rằng chỉ là một bản phác thảo trang trí đơn thuần, nhưng giờ đây, dưới ánh lửa trại, cô nhận ra đó thực chất là một dạng mật mã được ông nội cô cố tình ngụy trang.
"Nhìn đây!" Cô reo lên, chỉ vào sơ đồ. "Đây không phải là hình trang trí thông thường, mà là một biểu đồ mô tả vị trí các vì sao vào một thời điểm cụ thể, có lẽ tương ứng với một ngày lễ quan trọng trong lịch cổ đại. Ông nội con luôn có thói quen liên kết các phát hiện khảo cổ với hiện tượng thiên văn, vì người xưa tin rằng vũ trụ và mặt đất luôn có sự tương ứng mật thiết với nhau."
Cả đội dành thêm hai giờ đồng hồ để đối chiếu biểu đồ thiên văn cổ này với những kiến thức hiện đại về vị trí các chòm sao, cuối cùng xác định được rằng nó tương ứng với ngày Đông Chí — thời điểm mặt trời ở vị trí thấp nhất trong năm theo lịch âm cổ đại, một ngày lễ quan trọng bậc nhất trong tín ngưỡng và triết học Trung Hoa cổ, biểu trưng cho sự chuyển giao giữa âm và dương, giữa suy tàn và tái sinh.
"Vào ngày Đông Chí, theo triết học cổ đại, yếu tố Thủy đạt đến đỉnh điểm sức mạnh, trong khi yếu tố Hỏa suy yếu nhất." Giáo sư Chu giải thích, giọng ông đầy hào hứng của một học giả đang chứng kiến một khám phá quan trọng. "Có lẽ, thứ tự kích hoạt cơ quan cần bắt đầu từ yếu tố Thủy, sau đó theo chu kỳ tương khắc để dẫn dắt năng lượng một cách có kiểm soát."
A Kiệt, dù không am hiểu sâu về triết học cổ đại như Giáo sư Chu, vẫn góp thêm một góc nhìn thú vị từ truyền thuyết dân gian mà anh được nghe kể từ nhỏ. "Người già trong làng tôi cũng có kể một câu chuyện về vị thần núi cai quản khu vực này, rằng vào ngày lạnh nhất trong năm, thần núi sẽ mở một cánh cửa dẫn đến kho báu ẩn giấu, nhưng chỉ những ai có tấm lòng trong sáng mới có thể bước qua mà không gặp nguy hiểm. Có lẽ câu chuyện dân gian ấy chính là một phiên bản đơn giản hóa của những gì Cát Huyền Chân đã thực sự thiết kế."
Tử Kỳ ghi chép cẩn thận mọi giả thuyết và bằng chứng mà cả đội đã thu thập được, cố gắng sắp xếp chúng theo một trình tự logic chặt chẽ trước khi đưa ra quyết định cuối cùng. Cô cũng không quên đối chiếu lại với những ghi chú rời rạc khác trong cuốn nhật ký của ông nội, tìm kiếm bất kỳ sự nhất quán nào có thể củng cố thêm cho giả thuyết về chu kỳ tương khắc bắt đầu từ yếu tố Thủy.
"Con nghĩ chúng ta đã có đủ cơ sở để thử nghiệm rồi." Cô nói sau cùng, gấp cuốn nhật ký lại, ánh mắt cô ánh lên sự tự tin pha lẫn hồi hộp. "Nhưng chúng ta cần chuẩn bị sẵn phương án dự phòng, đề phòng trường hợp giả thuyết của chúng ta không chính xác hoàn toàn."
Đường Phi gật đầu tán thành, dành thêm thời gian buổi tối hôm đó để thiết lập một hệ thống an toàn bổ sung — căng thêm dây thừng bảo hộ, chuẩn bị sẵn bộ dụng cụ sơ cứu ở vị trí dễ tiếp cận, và đánh dấu rõ ràng lối thoát hiểm gần nhất trong trường hợp cơ quan bẫy được kích hoạt ngoài dự kiến, thể hiện sự chuyên nghiệp và thận trọng tối đa trước khi mạo hiểm bước vào một quyết định có thể ảnh hưởng đến an toàn của cả đội.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua màn nước thác đổ, cả đội tập trung trước khối đá chạm khắc Ngũ Long Đồ, chuẩn bị thử nghiệm giả thuyết mà họ đã dày công nghiên cứu suốt đêm. Đường Phi cẩn thận kiểm tra lại toàn bộ khu vực xung quanh cơ quan một lần nữa, đảm bảo không có bẫy nào bị bỏ sót có thể gây nguy hiểm bất ngờ.
"Được rồi, tôi sẽ thử nhấn theo thứ tự chúng ta đã xác định — bắt đầu từ rồng đen biểu trưng Thủy, sau đó Thủy khắc Hỏa nên tiếp theo là rồng đỏ, rồi Hỏa khắc Kim nên đến rồng trắng, Kim khắc Mộc nên đến rồng xanh, và cuối cùng Mộc khắc Thổ nên kết thúc bằng rồng vàng." Tử Kỳ nói, tay cô đặt nhẹ lên hình chạm khắc con rồng đen đầu tiên, tim cô đập thình thịch vì hồi hộp.
Cô lần lượt nhấn vào từng hình rồng theo đúng thứ tự đã tính toán, mỗi lần nhấn, một tiếng cơ khí khe khẽ vang lên từ sâu bên trong vách đá, như thể một cơ chế cổ xưa đang dần được đánh thức sau hàng nghìn năm ngủ yên. Cả đội nín thở theo dõi, không khí căng thẳng bao trùm không gian hẹp phía sau thác nước.
Khi Tử Kỳ nhấn vào hình rồng vàng cuối cùng, một tiếng động cơ khí lớn vang lên, khiến cả nhóm giật mình lùi lại. Khối đá chạm khắc Ngũ Long Đồ bắt đầu rung chuyển nhẹ, sau đó từ từ trượt sang một bên, để lộ ra một lối đi tối om dẫn sâu vào lòng núi, luồng không khí lạnh lẽo và ẩm mốc từ bên trong ùa ra, mang theo mùi đất đá cổ xưa đã bị chôn vùi suốt hàng nghìn năm.
"Chúng ta đã làm được." Giáo sư Chu thì thầm, giọng ông run lên vì xúc động, đôi mắt ông ngấn lệ. "Bách Xuyên, cuối cùng thì cháu gái ông cũng đã tìm ra con đường mà ông từng dày công tìm kiếm."
Tử Kỳ đứng trước lối vào tối tăm, tim cô đập rộn ràng giữa nỗi sợ hãi và niềm hy vọng đan xen. Đây chính là ngưỡng cửa dẫn vào bí mật mà ông nội cô đã hy sinh cả cuộc đời để truy tìm, và giờ đây, cô đang đứng trước cơ hội để hoàn thành hành trình dang dở ấy, dù không biết phía trước sẽ còn bao nhiêu thử thách nguy hiểm đang chờ đợi.
"Chúng ta vào thôi." Cô nói, giọng cô kiên định, bật đèn pin chuyên dụng gắn trên mũ bảo hộ, rồi bước những bước chân đầu tiên vào bóng tối sâu thẳm của hầm mộ cổ, nơi bí mật của Ngũ Long Đồ đang chờ đợi được khám phá sau hàng nghìn năm im lặng.
Trước khi cả đội bước vào, Đường Phi giơ tay ngăn lại, tiến hành kiểm tra an toàn lần cuối theo đúng quy trình chuyên nghiệp mà anh đã tuân thủ trong suốt sự nghiệp của mình. Anh thả một sợi dây thừng đánh dấu buộc chặt vào một tảng đá lớn ngay tại lối vào, đảm bảo cả đội luôn có một đường dẫn rõ ràng để tìm lối ra trong trường hợp khẩn cấp, đồng thời kiểm tra lại thiết bị đo nồng độ khí trong không khí để đảm bảo không có nguy cơ ngạt khí độc thường gặp trong các hầm mộ cổ đã bị bịt kín suốt hàng nghìn năm.
"Nồng độ oxy ổn định, không phát hiện khí độc nguy hiểm." Anh thông báo, gật đầu ra hiệu an toàn để cả đội tiếp tục tiến vào.
Giáo sư Chu, dù đã nhiều lần tham gia các cuộc khai quật khác, vẫn không giấu nổi sự hồi hộp khi bước những bước chân đầu tiên vào không gian tối tăm, ẩm ướt của hầm mộ. "Sau bốn mươi năm nghiên cứu khảo cổ, đây có lẽ là khoảnh khắc quan trọng nhất trong sự nghiệp của ta." Ông thì thầm, giọng ông run lên vì xúc động lẫn hồi hộp.
Ánh đèn pin của cả đội quét qua những bức tường đá xung quanh lối đi, nơi những lớp bụi dày hàng nghìn năm phủ kín bề mặt, thỉnh thoảng lấp lánh phản chiếu ánh sáng từ những tinh thể khoáng chất tự nhiên nhúng trong đá. Không khí trong hầm mộ mát lạnh và có phần ngột ngạt, mang theo mùi đất đá cổ xưa pha lẫn với một hương thơm nhẹ khó tả, có lẽ là tàn dư của những loại hương liệu cổ được sử dụng trong các nghi lễ chôn cất thời xưa.
Tử Kỳ bước đi chậm rãi, tay cô lướt nhẹ trên bề mặt tường đá, cảm nhận từng đường vân, từng dấu vết thời gian đã in hằn lên nơi này. Cô không thể không nghĩ đến việc, mười lăm năm trước, chính ông nội cô cũng đã bước đi trên con đường này, với cùng một cảm giác hồi hộp và tò mò xen lẫn nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì đang chờ đợi phía trước.
Đi được khoảng vài chục mét, hành lang bắt đầu mở rộng ra, hai bên tường xuất hiện những hốc nhỏ được đục sẵn, bên trong đặt những chiếc đèn dầu đá cổ đã cạn khô từ lâu, nhưng vẫn còn giữ nguyên hình dáng ban đầu, minh chứng cho kỹ thuật chế tác tinh xảo của người xưa. Giáo sư Chu dừng lại quan sát kỹ một trong những chiếc đèn, ánh mắt ông đầy vẻ say mê nghiên cứu.
"Nhìn vào kiểu dáng và chất liệu, đây chính xác là phong cách chế tác đặc trưng của thời Tần, được các nghệ nhân hoàng gia sử dụng." Ông giải thích, giọng đầy phấn khích. "Điều này càng củng cố thêm giả thuyết rằng hầm mộ này có liên hệ mật thiết với triều đình nhà Tần, có lẽ Cát Huyền Chân đã từng có địa vị cao trong triều đình trước khi quyết định từ quan ẩn cư."
Đường Phi, luôn đi đầu với vai trò cảnh giới an toàn, bất chợt giơ tay ra hiệu dừng lại khi phát hiện một khoảng trống bất thường trên nền đá phía trước. Anh quỳ xuống, cẩn thận rọi đèn pin kiểm tra kỹ lưỡng. "Có một khe nứt nhỏ ở đây, có thể là dấu hiệu của một hầm sập nhỏ đã xảy ra từ lâu, hoặc cũng có thể là một cơ quan bẫy khác. Mọi người đi theo đúng vệt chân tôi, tránh xa khu vực này."
Cả đội cẩn thận men theo lối đi an toàn mà Đường Phi chỉ dẫn, tránh xa khu vực khả nghi, tiếp tục tiến sâu hơn vào lòng núi. Không khí ngày càng trở nên đặc quánh hơn, mang theo cảm giác nặng nề của hàng nghìn năm lịch sử đang lặng lẽ bao trùm lấy từng bước chân của họ. Tử Kỳ có thể cảm nhận được nhịp tim mình đang đập nhanh hơn, không hẳn vì sợ hãi, mà vì một sự phấn khích mãnh liệt khi biết rằng mình đang tiến gần hơn đến một trong những khám phá khảo cổ học quan trọng nhất của thế kỷ.
Sau gần hai mươi phút di chuyển liên tục qua những đoạn hành lang uốn lượn phức tạp, ánh đèn pin của họ cuối cùng cũng chiếu rọi vào một khoảng không gian rộng lớn hơn hẳn phía trước, báo hiệu rằng họ sắp bước vào căn phòng chính đầu tiên của hầm mộ, nơi những bí mật thực sự của Ngũ Long Đồ đang chờ đợi được khám phá.