Đoàn thám hiểm khởi hành từ sáng sớm, khi sương mù còn giăng kín trên những đỉnh núi trùng điệp của dãy Vô Danh. A Kiệt dẫn đường phía trước, thông thạo từng con đường mòn nhỏ hẹp len lỏi giữa rừng cây rậm rạp, những nơi mà bản đồ hiện đại thậm chí không hề đánh dấu. Đường Phi đi ngay phía sau, vai đeo chiếc ba lô nặng trĩu đầy dụng cụ chuyên dụng, mắt anh luôn quan sát xung quanh với sự cảnh giác của một người lính từng trải. Giáo sư Chu, dù bước đi chậm rãi hơn vì tuổi tác, vẫn giữ vững tinh thần minh mẫn, thỉnh thoảng dừng lại ghi chép những quan sát địa chất vào cuốn sổ tay mang theo.
Tử Kỳ đi giữa đoàn, tay luôn cầm chặt cuốn nhật ký của ông nội, thỉnh thoảng dừng lại đối chiếu những ghi chú trong đó với địa hình thực tế xung quanh. Không khí trong rừng mát lạnh, thấm đẫm hơi ẩm và mùi đất mục, tiếng chim hót xen lẫn tiếng côn trùng rả rích tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên kỳ lạ mà cô chưa từng trải nghiệm trong cuộc sống thành thị.
"Theo những gì ông nội cô ghi chép," A Kiệt nói, dừng chân bên một tảng đá lớn phủ đầy rêu xanh, "lối vào hầm mộ được ngụy trang bởi một thác nước cổ. Trong vùng núi này, có ba thác nước chính mà người dân địa phương biết đến, nhưng có một thác nước nhỏ hơn, ít người biết tới, nằm sâu trong một hẻm núi hẹp mà ngay cả thợ săn lâu năm cũng ít khi lui tới vì địa hình quá hiểm trở."
"Đó có thể chính là nơi chúng ta cần tìm." Tử Kỳ nói, giọng cô hào hứng xen lẫn hồi hộp.
Nhóm tiếp tục di chuyển thêm gần ba giờ đồng hồ, vượt qua những con dốc đứng, những đoạn suối nhỏ chảy xiết mà họ phải cẩn thận lội qua từng bước, bám chặt vào những sợi dây thừng chuyên dụng mà Đường Phi đã căng sẵn để đảm bảo an toàn. Đến giữa trưa, khi ánh nắng đã lên cao, họ nghe thấy tiếng nước đổ ầm ầm từ xa vọng lại, một âm thanh mạnh mẽ và dứt khoát khác hẳn tiếng suối róc rách họ đã quen thuộc trong suốt hành trình.
Rẽ qua một khúc quanh cuối cùng của hẻm núi, cả đội sững sờ trước khung cảnh hiện ra trước mắt — một thác nước cao chừng ba mươi mét đổ xuống từ vách đá dựng đứng, tạo thành một màn nước trắng xóa như dải lụa khổng lồ, phía dưới là một hồ nước nhỏ trong vắt phản chiếu ánh nắng lấp lánh. Xung quanh, những tảng đá cổ phủ đầy rêu phong, một vài tảng còn in dấu vết của những hoa văn chạm khắc mờ nhạt theo thời gian, gợi ý rằng nơi đây từng có sự can thiệp của bàn tay con người từ rất lâu về trước.
"Đây rồi." Giáo sư Chu thì thầm, giọng ông run lên vì xúc động khi nhận ra những hoa văn chạm khắc ấy. "Đây chính xác là những họa tiết được nhắc đến trong các thư tịch cổ mô tả về phong cách nghệ thuật thời Tần, kết hợp giữa các biểu tượng Ngũ Hành và hình tượng rồng — biểu trưng cho quyền lực và sự bảo hộ."
Đường Phi tiến lại gần thác nước, quan sát kỹ lưỡng dòng nước đang đổ xuống ầm ầm, ánh mắt anh dò xét từng chi tiết nhỏ trên vách đá. "Theo kinh nghiệm của tôi, nếu đây thực sự là lối vào được ngụy trang, thường sẽ có một khoảng trống phía sau màn nước, đủ để một người có thể lách qua mà không bị ướt sũng hoàn toàn. Chúng ta cần tìm cách tiếp cận phía sau thác nước để kiểm tra."
Nhóm dành gần một giờ đồng hồ để tìm ra con đường an toàn dẫn vòng lên phía trên thác nước, bám theo những mỏm đá nhô ra từ vách núi, cẩn thận từng bước một dưới sự hướng dẫn và bảo hộ của Đường Phi, người luôn đi trước kiểm tra độ chắc chắn của từng điểm bám trước khi ra hiệu cho những người khác tiến theo.
Khi tiếp cận được khu vực phía sau dòng nước đổ xuống, đúng như dự đoán của Đường Phi, họ phát hiện một khoảng không gian hẹp nhưng đủ để di chuyển, dẫn sâu vào trong vách núi. Ánh sáng mặt trời xuyên qua màn nước tạo nên một quang cảnh huyền ảo, những tia sáng lấp lánh nhảy múa trên bề mặt đá ẩm ướt.
"Nhìn kìa!" Tử Kỳ reo lên, chỉ tay vào một khối đá lớn nằm sâu bên trong, trên bề mặt được chạm khắc tinh xảo hình ảnh năm con rồng uốn lượn quanh một vòng tròn trung tâm, mỗi con rồng mang một màu sắc và biểu tượng riêng biệt tương ứng với năm yếu tố Ngũ Hành — rồng xanh biểu trưng cho Mộc, rồng đỏ cho Hỏa, rồng vàng cho Thổ, rồng trắng cho Kim, và rồng đen cho Thủy.
"Đây chính là Ngũ Long Đồ được nhắc đến trong truyền thuyết." Giáo sư Chu nói, giọng ông run lên vì phấn khích, đôi mắt già nua của ông ánh lên thứ ánh sáng nhiệt huyết mà Tử Kỳ chưa từng thấy trước đây. "Không ngờ rằng, sau bao nhiêu năm nghiên cứu, cuối cùng chúng ta cũng đứng trước bằng chứng xác thực cho truyền thuyết mà nhiều học giả từng cho là chỉ là chuyện hoang đường."
Tử Kỳ tiến lại gần, cẩn thận quan sát từng chi tiết trên khối đá chạm khắc, tay cô lần theo những đường nét tinh xảo. Ở trung tâm vòng tròn, nơi năm con rồng hội tụ, có một ô trống hình lục giác nhỏ, xung quanh khắc đầy những ký tự cổ mà cô nhận ra ngay lập tức từ những gì mình đã nghiên cứu trong suốt nhiều năm học tập.
"Đây là một cơ quan khóa, cần phải nhập đúng thứ tự các yếu tố Ngũ Hành để mở được cánh cửa dẫn vào bên trong." Cô nói, giọng cô đầy tự tin của một chuyên gia đang đứng trước lĩnh vực chuyên môn của mình. "Nhưng thứ tự chính xác là gì thì cần phải nghiên cứu kỹ lưỡng hơn, vì Ngũ Hành có nhiều chu kỳ tương sinh tương khắc khác nhau, mỗi chu kỳ mang một ý nghĩa và ứng dụng riêng biệt trong triết học cổ đại."
Đường Phi bước lại gần, quan sát cơ chế cơ khí ẩn giấu bên dưới lớp chạm khắc bằng con mắt chuyên môn của mình. "Cẩn thận đấy, những loại cơ quan cổ như thế này thường đi kèm với bẫy nguy hiểm nếu nhập sai. Chúng ta không nên vội vàng thử nghiệm mà chưa có sự chuẩn bị kỹ lưỡng."
Trời đã bắt đầu ngả về chiều, ánh sáng xuyên qua màn nước thác đổ dần trở nên vàng cam ấm áp. Cả đội quyết định dựng trại ngay tại khu vực an toàn gần đó, dành buổi tối để nghiên cứu kỹ lưỡng hơn về cơ chế của Ngũ Long Đồ trước khi mạo hiểm thử mở cánh cửa bí ẩn, chuẩn bị tinh thần cho những thử thách còn đang chờ đợi phía trước trong hành trình khám phá bí mật đã bị chôn vùi suốt hàng nghìn năm.
Trong lúc dựng trại, A Kiệt phát hiện thêm vài dấu vết đáng chú ý trên các tảng đá xung quanh khu vực thác nước — những vết cào xước nhỏ, có vẻ như được tạo ra bởi dụng cụ kim loại, cùng với một vài mảnh vải sờn cũ mắc lại trên bụi cây gai gần đó. "Có vẻ như không phải chúng ta là những người đầu tiên tìm đến khu vực này gần đây." Anh nhận xét, giọng đầy cảnh giác.
Đường Phi kiểm tra kỹ lưỡng những dấu vết ấy, gương mặt anh trở nên nghiêm trọng. "Những vết cào này khá mới, có lẽ chỉ mới được tạo ra trong vòng vài tuần trở lại đây. Ai đó đã đến đây trước chúng ta, và có thể vẫn đang theo dõi khu vực này." Nhận định này khiến cả nhóm càng thêm cẩn trọng, quyết định phân công người canh gác thay phiên nhau suốt đêm để đảm bảo an toàn.
Trong bữa tối giản dị bên đống lửa trại, Giáo sư Chu chia sẻ thêm với cả nhóm về những gì ông biết được về Cát Huyền Chân qua nhiều năm nghiên cứu thư tịch cổ. "Theo các ghi chép lịch sử còn sót lại, Cát Huyền Chân từng là một vị quan trong triều đình nhà Tần, nhưng sau đó đã từ quan để chuyên tâm nghiên cứu về y học, thiên văn và triết học. Ông được cho là đã dự đoán trước được sự sụp đổ của nhà Tần, và quyết định ẩn cư để bảo tồn những kiến thức mình tích lũy được, tránh để chúng bị thất truyền hoặc bị lợi dụng cho mục đích chiến tranh trong thời kỳ loạn lạc sắp tới."
"Vậy có nghĩa là, ông ấy đã có tầm nhìn xa trông rộng hơn nhiều so với thời đại của mình." Tử Kỳ nhận xét, ánh mắt cô đầy ngưỡng mộ dành cho vị tiền nhân mà cô chưa từng gặp mặt nhưng đã dành cả cuộc đời để theo đuổi dấu tích của ông.
"Đúng vậy, và điều đó cũng lý giải vì sao ông ấy lại thiết kế những thử thách phức tạp đến vậy để bảo vệ tri thức của mình — ông ấy không muốn nó rơi vào tay những kẻ chỉ biết lợi dụng cho mục đích quyền lực hay chiến tranh, mà chỉ muốn trao lại cho những ai thực sự có tâm huyết và trí tuệ để sử dụng nó một cách đúng đắn, vì lợi ích chung của nhân loại." Giáo sư Chu kết luận, ánh mắt ông nhìn xa xăm vào màn đêm, như đang cố gắng hình dung ra hình ảnh vị đạo sĩ huyền thoại đã sống cách đây hơn hai nghìn năm.
Đêm đó, khi phiên canh gác của Tử Kỳ đến lượt, cô ngồi một mình bên đống lửa đang tàn dần, ngước nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh phía trên đỉnh núi, lắng nghe tiếng thác nước đổ ầm ầm không ngớt. Cô cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với vùng đất này, như thể tổ tiên và cả ông nội cô đang dõi theo từng bước chân của cô trên hành trình tìm kiếm sự thật.
Khoảng nửa đêm, A Kiệt thức dậy để đổi ca canh gác, thấy Tử Kỳ vẫn còn thức, anh ngồi xuống bên cạnh cô, cả hai cùng im lặng ngắm nhìn ánh lửa trại đang lụi dần. "Cô không ngủ được à?" Anh hỏi khẽ, không muốn đánh thức hai người còn lại đang say giấc trong lều gần đó.
"Tôi cứ nghĩ mãi về những gì sắp xảy ra ngày mai." Tử Kỳ đáp, ánh mắt cô vẫn hướng về phía màn nước thác đang lấp lánh dưới ánh trăng. "Nếu giả thuyết của chúng ta sai, cơ quan bẫy có thể gây nguy hiểm cho cả đội. Tôi cảm thấy trách nhiệm quá lớn đang đè nặng lên vai mình."
A Kiệt trầm ngâm một lúc trước khi đáp lời, giọng anh nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Cô biết không, khi tôi còn nhỏ, ông nội tôi từng dẫn tôi đi săn trong rừng sâu lần đầu tiên. Tôi đã rất sợ hãi, cứ lo lắng mình sẽ làm sai điều gì đó, sẽ khiến cả đoàn gặp nguy hiểm. Ông nội tôi khi đó nói với tôi rằng, sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tinh thần đoàn kết mới là thứ quan trọng nhất, chứ không phải việc không bao giờ được phép sai lầm. Rừng núi luôn tha thứ cho những ai biết tôn trọng và cẩn trọng, chỉ trừng phạt những kẻ chủ quan và liều lĩnh."
Lời khuyên giản dị nhưng sâu sắc ấy khiến Tử Kỳ cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào. Cô mỉm cười cảm ơn A Kiệt, rồi cả hai tiếp tục ngồi bên nhau trong im lặng, cùng ngắm nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, lắng nghe âm thanh của núi rừng hòa quyện cùng tiếng thác nước đổ không ngớt, tạo nên một khung cảnh yên bình hiếm hoi giữa hành trình đầy căng thẳng và bất trắc.
Gần sáng, khi Tử Kỳ cuối cùng cũng chợp mắt được một chút, cô mơ thấy mình đang đứng trong một khu vườn rộng lớn trồng đầy các loại thảo dược quý hiếm, ông nội cô đứng giữa vườn, tay cầm một cuốn sách cổ, mỉm cười hiền từ nhìn cô. "Cháu đã sẵn sàng chưa?" Ông hỏi trong giấc mơ, giọng nói ấm áp quen thuộc khiến tim cô thắt lại. Cô giật mình tỉnh giấc khi ánh bình minh đầu tiên bắt đầu len qua khe lều, cảm giác vừa hụt hẫng vừa tràn đầy quyết tâm mới cho ngày quan trọng sắp tới.