Ba tuần sau cuộc gặp gỡ với Giáo sư Chu, Tử Kỳ đứng trước một căn nhà kho cũ được cải tạo thành trụ sở tạm thời cho chuyến thám hiểm, nằm ở ngoại ô Côn Minh, thủ phủ tỉnh Vân Nam, cách dãy núi Vô Danh khoảng hai trăm cây số. Giáo sư Chu đã dùng toàn bộ mối quan hệ và uy tín của mình để xin được giấy phép khảo sát khu vực từ chính quyền địa phương, dù ông phải giữ kín mục đích thực sự của chuyến đi, chỉ khai báo đây là một cuộc khảo sát địa chất và sinh thái thông thường để tránh thu hút sự chú ý không cần thiết.
"Đây là Đường Phi." Giáo sư Chu giới thiệu, chỉ về phía một người đàn ông cao lớn, vai rộng, đang kiểm tra lại một chiếc ba lô đầy ắp dụng cụ chuyên dụng được xếp gọn gàng theo thứ tự nhất định. "Cậu ấy từng là công binh trong quân đội, chuyên về tháo gỡ bẫy mìn và các loại cơ quan cơ khí phức tạp. Sau khi giải ngũ, cậu ấy chuyển sang làm việc cho các đoàn khảo cổ, đã tham gia không dưới hai mươi cuộc khai quật hầm mộ cổ trên khắp Trung Hoa."
Đường Phi ngẩng lên, gật đầu chào Tử Kỳ, ánh mắt anh sắc bén và cẩn trọng, quan sát cô từ đầu đến chân như đang đánh giá một đồng đội tiềm năng. "Cô Lâm, tôi đã đọc qua hồ sơ nghiên cứu của cô về văn tự thời Tần. Ấn tượng đấy, nhưng lý thuyết trên giấy và thực tế trong hầm mộ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Cô cần chuẩn bị tâm lý cho những tình huống nguy hiểm thực sự."
"Tôi hiểu điều đó, và tôi sẵn sàng học hỏi." Tử Kỳ đáp, giọng cô điềm tĩnh nhưng kiên định, không hề nao núng trước ánh mắt dò xét của người đàn ông xa lạ.
"Còn đây," Giáo sư Chu tiếp tục, chỉ về phía một thanh niên trẻ tuổi hơn, làn da rám nắng đặc trưng của người vùng cao, đang ngồi xổm bên một tấm bản đồ địa hình trải rộng trên bàn, "là A Kiệt, người dân tộc Di sinh ra và lớn lên ngay dưới chân dãy núi Vô Danh. Gia đình cậu ấy đã sống ở đó qua nhiều thế hệ, và cậu ấy biết rõ những truyền thuyết, những con đường mòn, những khu vực nguy hiểm mà không tấm bản đồ chính thức nào có thể chỉ ra được."
A Kiệt ngẩng lên, nở một nụ cười thân thiện, khác hẳn vẻ nghiêm nghị của Đường Phi. "Chào cô Lâm Tử Kỳ. Ông nội tôi từng kể cho tôi nghe về đoàn thám hiểm của ông cô, mười lăm năm trước. Cả làng chúng tôi vẫn còn nhớ chuyện đó, có nhiều lời đồn đại kỳ lạ về những gì đã xảy ra trên núi vào thời điểm ấy."
Tim Tử Kỳ khẽ nhói lên trước thông tin bất ngờ này. "Anh có thể kể cho tôi nghe không? Bất cứ chi tiết nào cũng có thể quan trọng."
A Kiệt gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn. "Người già trong làng kể rằng, vào đêm trước khi đoàn thám hiểm của ông cô biến mất, có một nhóm người lạ mặt xuất hiện ở làng, hỏi thăm đường lên núi nhưng không chịu nói rõ mục đích, thái độ rất bí ẩn và cảnh giác. Sáng hôm sau, cả nhóm người lạ ấy cũng biến mất không dấu vết, cùng lúc với đoàn thám hiểm của ông cô. Từ đó, dân làng không ai dám lên khu vực đó nữa, coi đó là vùng đất bị nguyền rủa."
Thông tin này càng củng cố thêm nghi ngờ của Tử Kỳ rằng ông nội cô không đơn giản gặp tai nạn, mà rất có thể đã đối đầu với chính nhóm người thuộc tổ chức Hắc Long Hội mà Giáo sư Chu từng nhắc đến.
Suốt những ngày tiếp theo, cả đội dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng cuốn nhật ký của Lâm Bách Xuyên, đối chiếu với những tấm bản đồ địa hình hiện đại và cả những bản đồ cổ mà Giáo sư Chu đã sưu tầm được từ các viện lưu trữ trong suốt nhiều năm nghiên cứu. Tử Kỳ dành hàng giờ liền để giải mã những ký hiệu bí ẩn được ông nội cô ghi chép lại, những ký hiệu mà ông tin là manh mối dẫn đến vị trí chính xác của lối vào hầm mộ.
"Nhìn vào đây." Tử Kỳ chỉ vào một trang trong cuốn nhật ký, nơi ông nội cô đã vẽ lại một loạt các ký hiệu cổ xen kẽ với những ghi chú bằng chữ Hán giản thể. "Đây là những ký tự cổ đại liên quan đến Ngũ Hành — Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Ông nội con tin rằng lối vào hầm mộ được ngụy trang theo nguyên lý phong thủy Ngũ Hành, và có lẽ cần phải giải mã đúng thứ tự các yếu tố này mới có thể tìm ra và mở được cánh cửa dẫn vào bên trong."
Đường Phi gật đầu tán thành, ánh mắt anh sáng lên vẻ hứng thú chuyên môn. "Điều đó khớp với nhiều hầm mộ cổ thời Tần Hán mà tôi từng tham gia khai quật. Người xưa thường thiết kế cơ quan bảo vệ dựa trên các nguyên lý triết học và vũ trụ quan của họ, vừa để bảo vệ, vừa để thử thách trí tuệ của những ai muốn tiếp cận bí mật bên trong."
"Vậy chúng ta cần chuẩn bị những gì trước khi lên đường?" Tử Kỳ hỏi, ánh mắt cô nhìn quanh cả nhóm.
"Trang thiết bị leo núi, dụng cụ đào bới cơ bản, thiết bị chiếu sáng dự phòng, và quan trọng nhất, một hệ thống liên lạc vệ tinh phòng trường hợp mất sóng điện thoại thông thường trong khu vực núi sâu." Đường Phi liệt kê một cách chuyên nghiệp, tay anh đã bắt đầu ghi chú vào một cuốn sổ nhỏ. "Ngoài ra, tôi cũng đã chuẩn bị sẵn một số thiết bị dò tìm cơ quan cổ, máy dò kim loại chuyên dụng, và bộ dụng cụ y tế cấp cứu cơ bản."
Giáo sư Chu, dù tuổi đã cao, vẫn kiên quyết muốn tham gia chuyến thám hiểm, nói rằng ông cần phải tận mắt chứng kiến kết quả cuộc điều tra dang dở của người bạn thân thiết nhất đời mình. Sau nhiều lần thuyết phục không thành, Tử Kỳ và Đường Phi đành đồng ý để ông đi cùng, với điều kiện ông phải tuân thủ nghiêm ngặt mọi chỉ dẫn an toàn trong suốt hành trình.
Đêm trước ngày lên đường, Tử Kỳ ngồi một mình bên đống lửa trại nhỏ dựng tạm phía sau nhà kho, nhìn lên bầu trời đầy sao của vùng cao nguyên Vân Nam, nơi ánh đèn thành phố không đủ sức che khuất những chòm sao lấp lánh. Cô lấy cuốn nhật ký của ông nội ra, lật đến trang cuối cùng, nơi có một dòng chữ viết tay nhỏ mà cô mới phát hiện ra ẩn dưới một nếp gấp của trang giấy:
"Nếu một ngày nào đó, cháu ta đọc được những dòng này, hãy nhớ rằng, tri thức chân chính luôn đi kèm với trách nhiệm bảo vệ nó khỏi những kẻ muốn lợi dụng vì mục đích xấu xa. Ta tin cháu sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn."
Tử Kỳ khẽ mỉm cười, dù mắt cô cay cay. Cô gấp cuốn nhật ký lại, ôm nó vào lòng như một lời hứa thầm lặng với người ông đã khuất bóng, tự nhủ rằng dù con đường phía trước có nguy hiểm đến đâu, cô cũng sẽ không lùi bước, cho đến khi tìm ra được sự thật cuối cùng.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng khiến cô ngoái lại, thấy A Kiệt đang tiến đến, tay cầm hai cốc trà nóng. "Cô chưa ngủ à? Ngày mai chúng ta cần dậy sớm đấy, đường lên núi Vô Danh không dễ đi chút nào." Anh ngồi xuống cạnh đống lửa, đưa cho cô một cốc trà.
"Cảm ơn anh." Tử Kỳ nhận lấy cốc trà ấm, hơi nước bốc lên nghi ngút trong không khí se lạnh của đêm cao nguyên. "Tôi chỉ đang suy nghĩ về những gì sắp phải đối mặt. Anh có sợ không, khi biết rằng chuyến đi này có thể nguy hiểm đến tính mạng?"
A Kiệt trầm ngâm một lúc trước khi trả lời. "Tôi lớn lên nghe những câu chuyện về vùng núi ấy từ khi còn nhỏ, về những điều kỳ bí, về cả những người đã ra đi mà không bao giờ trở về. Nhưng tôi nghĩ, nếu cứ mãi sợ hãi, chúng ta sẽ không bao giờ biết được sự thật đằng sau những câu chuyện ấy. Ông nội tôi từng nói, núi rừng không phải kẻ thù của con người, chỉ là những ai không hiểu và không tôn trọng nó mới gặp nguy hiểm mà thôi."
Câu nói của A Kiệt khiến Tử Kỳ cảm thấy an tâm hơn phần nào. Họ ngồi bên nhau một lúc lâu, chia sẻ thêm về những câu chuyện dân gian mà A Kiệt biết về vùng núi Vô Danh — truyền thuyết về những vị thần núi cai quản vùng đất, về những điều cấm kỵ mà người dân địa phương luôn tuân thủ khi bước chân vào rừng sâu, về cả những dấu hiệu tự nhiên mà người ta tin là điềm báo trước những nguy hiểm rình rập.
Đường Phi, tuy có vẻ ngoài lạnh lùng và ít nói, cũng dần hé lộ đôi chút về bản thân trong những ngày chuẩn bị cùng cả đội. Anh kể về những năm tháng phục vụ trong quân đội, về lý do anh chuyển sang công việc khảo cổ sau khi giải ngũ — không đơn thuần vì kỹ năng chuyên môn phù hợp, mà vì anh tìm thấy trong công việc này một ý nghĩa sâu sắc hơn, việc bảo vệ và gìn giữ những giá trị lịch sử cho thế hệ mai sau, khác hẳn với sự tàn phá mà anh từng chứng kiến trong những năm tháng phục vụ tại các khu vực xung đột.
Sáng hôm sau, trước khi cả đội chính thức lên đường, Giáo sư Chu tập hợp mọi người lại, trải rộng tấm bản đồ địa hình cuối cùng lên bàn, cùng nhau rà soát lại toàn bộ kế hoạch hành trình, các điểm dừng chân an toàn, phương án liên lạc khẩn cấp và quy trình xử lý trong trường hợp có bất kỳ tình huống bất trắc nào xảy ra. Mỗi thành viên đều ý thức rõ ràng về mức độ nguy hiểm của chuyến đi này, nhưng không ai tỏ ra nao núng, tất cả đều đã sẵn sàng cho hành trình phía trước với tinh thần quyết tâm cao độ.
Trong lúc mọi người đang tất bật kiểm tra lại trang thiết bị lần cuối, một chiếc xe bán tải cũ dừng lại trước nhà kho, từ trên xe bước xuống một người phụ nữ trung niên mặc trang phục kiểm lâm, đeo phù hiệu của Cục Bảo vệ Rừng Vân Nam. Bà tiến thẳng đến chỗ Giáo sư Chu, vẻ mặt nghiêm nghị.
"Giáo sư Chu, tôi là Vương Lệ, phụ trách khu vực bảo tồn dãy núi Vô Danh." Bà giới thiệu, bắt tay ông một cách chuyên nghiệp. "Tôi nhận được thông báo về đoàn khảo sát của ông, nhưng tôi cần nhắc nhở rằng khu vực này gần đây có báo cáo về hoạt động khả nghi của một số nhóm người lạ mặt, có vẻ như đang tìm kiếm thứ gì đó trong rừng sâu. Chúng tôi đã tăng cường tuần tra nhưng địa hình quá hiểm trở nên hiệu quả còn hạn chế."
Tin tức này khiến cả đội càng thêm cảnh giác, củng cố thêm nghi ngờ rằng tổ chức Hắc Long Hội vẫn đang hoạt động tích cực trong khu vực. Giáo sư Chu cảm ơn bà Vương Lệ vì thông tin quý giá, đồng thời xin số điện thoại liên lạc khẩn cấp của đội kiểm lâm trong trường hợp cần hỗ trợ.
"Các vị cứ cẩn thận, và nếu phát hiện bất cứ điều gì bất thường, hãy liên lạc ngay với chúng tôi qua tần số vô tuyến này." Bà Vương Lệ dặn dò, đưa cho Đường Phi một tấm thẻ nhỏ ghi tần số liên lạc khẩn cấp của lực lượng kiểm lâm địa phương, một biện pháp dự phòng bổ sung mà cả đội đều cảm thấy an tâm hơn khi có được.
Sau khi bà Vương Lệ rời đi, không khí trong nhóm trở nên trầm lắng hơn đôi chút, mỗi người đều ý thức rõ hơn về mức độ nghiêm trọng của những nguy hiểm đang chờ đợi phía trước. Tử Kỳ nhìn quanh những người đồng đội của mình — Giáo sư Chu với kinh nghiệm và trí tuệ uyên thâm, Đường Phi với kỹ năng chuyên môn và sự điềm tĩnh đáng tin cậy, A Kiệt với sự am hiểu địa phương quý giá — và cảm thấy một niềm tin vững chắc rằng, dù phía trước có bao nhiêu thử thách, họ vẫn có thể cùng nhau vượt qua.
"Chúng ta lên đường thôi." Cô nói, giọng cô kiên định, khoác chiếc ba lô đã được chuẩn bị kỹ lưỡng lên vai, ánh mắt cô hướng về phía dãy núi Vô Danh xa xa, nơi bí mật của gia đình cô và cả một nền văn minh cổ đại đang chờ đợi được khám phá.