Sau cuộc trò chuyện đó, mọi thứ thay đổi theo cách anh không hoàn toàn dự kiến — nhưng tốt hơn những gì anh dự kiến.
Ngọc Hà không phải người thụ động. Điều đó anh đã biết từ kiếp trước — cô làm việc cẩn thận, suy nghĩ kỹ, và khi quyết định điều gì thì giữ vững. Nhưng anh không lường trước rằng khi được tham gia thật sự, cô sẽ đóng góp theo cách hiệu quả đến vậy.
Cô có mạng lưới riêng — không rộng như của anh, nhưng sâu hơn ở một số điểm. Cô quen với một người làm kế toán tại một công ty liên quan đến đường dây anh đang điều tra — người mà cô không biết là liên quan, nhưng khi anh kể về bức tranh tổng thể, cô nhận ra.
"Người đó hay kể chuyện công ty." Cô nói. "Em không để ý vì nghĩ là chuyện bình thường. Nhưng giờ nhìn lại có vài thứ lạ."
"Lạ theo nghĩa nào?"
"Theo nghĩa tiền vào nhiều hơn có thể giải thích bằng doanh thu bình thường." Cô nhìn anh. "Em học kế toán một học kỳ trước khi chuyển sang thiết kế. Đủ để nhận ra một số điểm không khớp."
Minh Quân nhìn cô. Trong kiếp trước anh không biết điều này — không biết cô có kiến thức kế toán, không biết cô quen người đó. Vì anh chưa bao giờ kể với cô đủ để cô liên kết thông tin.
"Em có thể ghi lại những gì em nhớ không?" Anh hỏi. "Không phải điều tra — chỉ là ghi lại để mình xem."
Cô gật đầu, lấy giấy bút ra.
Họ làm việc cùng nhau trong hai giờ tiếp theo, và những mảnh thông tin của anh kết hợp với những chi tiết của cô tạo ra một bức tranh rõ hơn nhiều so với những gì anh có khi làm một mình.
Bức tranh đó chưa đủ để làm gì — nhưng đang đến gần hơn.
Song song với điều tra, cuộc sống hàng ngày của họ tiếp tục theo nhịp bình thường mà cả hai đã tạo ra.
Buổi sáng, Minh Quân hay đi chạy sớm và về nhà trước khi cô dậy nếu cô ngủ lại. Buổi trưa, họ ăn cùng nhau ở công ty. Buổi tối, đôi khi cùng nấu cơm ở nhà anh hoặc nhà cô — không phải lịch cố định, chỉ là tự nhiên qua lại.
Mẹ anh gặp Ngọc Hà lần đầu vào tháng thứ chín — không phải được giới thiệu chính thức, chỉ là cô tình cờ đến nhà anh đúng lúc mẹ anh lên thăm.
Hai người phụ nữ ngồi nói chuyện trong bếp trong khi anh rửa rau, và anh nghe mẹ anh hỏi về công việc của Ngọc Hà với giọng ấm áp mà anh biết có nghĩa là mẹ anh thích cô.
Sau khi cô về, mẹ anh nói: "Con gái đó ngoan. Mắt sáng."
Minh Quân mỉm cười. "Con biết."
"Con biết từ lâu rồi hay mới biết?"
"Từ lâu rồi ạ."
Mẹ anh nhìn anh theo cách của người mẹ nhìn con trai đang hạnh phúc và biết rằng không cần hỏi thêm.
Đêm hôm đó, Ngọc Hà nhắn: *"Mẹ anh dễ thương lắm. Em thích."*
Anh nhắn lại: *"Mẹ anh cũng thích em."*
*"Anh biết kiểu gì?"*
*"Mẹ anh nói em mắt sáng. Đó là cách mẹ anh nói thích người."*
Một dấu mặt cười, rồi: *"Mắt sáng nghĩa là gì?"*
*"Nghĩa là nhìn người thật. Không nhìn giả."*
Im lặng một lúc. Rồi: *"Anh Quân."*
*"Em?"*
*"Em thấy mình may mắn."*
Minh Quân nhìn dòng tin nhắn đó trong bóng tối phòng ngủ, và nghĩ rằng câu đó nên là câu của anh — anh là người may mắn, người được có thêm một kiếp để làm điều đúng đắn.
*"Anh cũng vậy."* Anh nhắn lại.
Và câu đó — đơn giản, thật, không cần giải thích thêm — là đủ rồi.