Tháng thứ tám, mọi thứ trở nên phức tạp hơn.
Thông tin từ người quen của Minh Quân xác nhận điều anh lo ngại — có một đường dây tài chính không minh bạch đi qua một số công ty, và Trần Bảo Khánh là một trong những người liên quan, dù không phải người đứng đầu.
Điều này chưa đủ để làm gì về mặt pháp lý — chưa đủ bằng chứng, chưa đủ tài liệu. Nhưng đủ để anh biết mối nguy hiểm là thật, không phải chỉ là suy nghĩ của anh.
Và đủ để anh nhận ra anh cần nói với Ngọc Hà nhiều hơn những gì anh đã nói.
Anh chọn một buổi tối cô đang ở nhà anh — họ hay qua nhà nhau vào cuối tuần — và ngồi xuống đối diện cô.
"Em." Anh bắt đầu.
Cô nhìn lên khỏi cuốn sách. "Gì vậy anh? Anh trông nghiêm túc quá."
"Anh cần nói chuyện nghiêm túc."
Cô đặt sách xuống, ngồi thẳng người.
Anh kể — không phải tất cả, không phải từ kiếp trước, mà từ những gì anh tìm được qua điều tra thực tế trong tám tháng qua. Anh kể về Khánh, về đường dây anh tìm thấy dấu vết, về lý do anh lo lắng từ lần đầu tiên cô nhắc đến tên Khánh.
Ngọc Hà nghe, không ngắt lời.
Khi anh xong, cô im lặng một lúc.
"Anh điều tra người đó từ khi nào?" Cô hỏi, giọng bình thản nhưng anh nhận ra có điều gì đó khác trong đó.
"Từ khi em nhắc đến tên lần đầu."
"Vì sao?" Cô nhìn thẳng vào anh.
"Vì anh có linh cảm không tốt và muốn kiểm tra xem linh cảm đó có cơ sở không."
"Và anh không nói với em?"
"Anh chưa có đủ thông tin để nói rõ ràng." Anh nhìn cô. "Anh không muốn làm em lo lắng về điều chưa chắc chắn."
Im lặng.
"Anh Quân." Giọng cô thay đổi — không phải tức giận, mà là điều gì đó khó đọc hơn. "Anh có thể giải thích cho em tại sao anh quyết định điều tra người đó mà không nói với em không?"
Minh Quân nhìn cô, nhận ra anh đã xử lý không đúng.
"Anh muốn bảo vệ em." Anh nói thật. "Nhưng cách anh làm không đúng. Anh nên nói với em sớm hơn, dù chưa có đầy đủ thông tin."
"Anh bảo vệ em theo cách anh quyết định mà không hỏi em muốn được bảo vệ kiểu gì." Cô nói, giọng vẫn bình tĩnh nhưng rõ ràng. "Đó là vấn đề."
Anh im lặng. Cô đúng.
"Em không phải người cần được bảo vệ khỏi thông tin." Cô tiếp tục. "Em có thể xử lý thông tin không đầy đủ. Điều em không xử lý được là khi người anh tin lại giấu anh điều quan trọng vì nghĩ anh không cần biết."
"Anh xin lỗi." Anh nói thẳng, không vòng vo. "Anh sai ở điểm này. Anh không nên tự quyết định thay em."
Cô nhìn anh một lúc. Rồi thở ra.
"Anh có ý tốt." Cô nói. "Em biết vậy. Nhưng ý tốt mà cách làm sai thì vẫn là sai."
"Anh biết." Anh gật đầu. "Từ sau, anh sẽ nói với em sớm hơn. Kể cả khi chưa chắc chắn."
"Được." Cô nhìn anh. "Và anh cũng cần hiểu rằng em là người đồng hành với anh trong chuyện này — không phải người anh bảo vệ từ xa."
Minh Quân ngồi im nghe câu đó, và nhận ra đây là điều anh cần học — không phải trong kế hoạch của anh, không phải trong ký ức của anh từ kiếp trước.
Trong kiếp trước, cô chưa bao giờ có cơ hội nói câu đó với anh. Và anh chưa bao giờ học được bài học này.
"Em nói đúng." Anh nói. "Anh cần thay đổi cách nghĩ về điều này."
Cô gật đầu. "Vậy thì bây giờ — anh kể anh biết gì, và chúng ta cùng nghĩ xem làm gì tiếp theo. Hai người. Không phải anh quyết định một mình."
Anh nhìn cô và lần đầu tiên — dù đã trọng sinh, dù đã chuẩn bị mười ba năm — anh cảm thấy mình đang học điều gì đó mới thật sự.
"Được." Anh nói. "Bắt đầu từ đầu nhé."
Họ ngồi đến gần nửa đêm, cùng nhau xem xét thông tin, cùng nhau đặt câu hỏi, cùng nhau nghĩ về bước tiếp theo.
Và đó — anh nhận ra — tốt hơn nhiều so với việc anh tự quyết định một mình.