Sáu tháng sau khi họ bắt đầu, Ngọc Hà biết nhiều thứ về Minh Quân — nhưng không biết điều quan trọng nhất.
Cô biết anh dậy sớm và chạy bộ mỗi sáng. Biết anh không thích đồ ngọt nhưng hay mua cho cô vì cô thích. Biết anh đọc sách pháp lý như người khác đọc tiểu thuyết — tập trung, nhanh, và hay dừng lại để suy nghĩ. Biết anh gọi điện cho mẹ mỗi tối thứ Tư và thứ Bảy mà không cần nhắc nhở.
Biết anh đôi lúc nhìn cô theo cách mà cô không hoàn toàn giải thích được — không phải nhìn lạ, mà là nhìn như người đang trân trọng điều gì đó hơn bình thường.
Cô đã hỏi anh một lần: "Anh nhìn gì vậy?"
Và anh trả lời: "Nhìn em."
"Em biết, nhưng nhìn kiểu gì?"
Anh im lặng một lúc, rồi: "Kiểu nhìn của người sợ nhìn lạc mất."
Cô không hiểu hoàn toàn câu đó. Anh không giải thích thêm.
Điều cô không biết là: tại sao anh đôi khi nhìn cô với ánh mắt đó. Tại sao anh biết những thứ nhỏ về cô mà ngay cả những người quen cô lâu hơn cũng không biết. Tại sao anh đôi khi làm những thứ như thể anh đã biết trước cô cần gì — mang dù vào ngày cô không mang vì trời quang mà chiều lại mưa, nhắn hỏi thăm đúng những hôm cô mệt mỏi nhất.
Anh không có khả năng đọc tâm trí. Nhưng anh có ký ức của một kiếp người sống cùng cô — không phải sống cùng theo nghĩa ở chung, mà theo nghĩa quan sát và nhớ từng chi tiết nhỏ trong suốt những năm biết nhau.
Một tối cô nói: "Anh hay biết trước những thứ em cần. Anh làm sao vậy?"
"Anh để ý." Anh trả lời thật.
"Để ý kiểu gì?"
"Kiểu để ý của người muốn biết." Anh nhìn cô. "Em có thấy khó chịu không?"
Cô suy nghĩ thật. "Không. Chỉ là... lạ. Thoải mái theo kiểu lạ."
"Thoải mái là đủ rồi." Anh nói.
Có những lúc anh muốn nói thật với cô — không phải về trọng sinh, vì điều đó nghe quá kỳ lạ để ai có thể tin, mà về những gì anh biết về Khánh và những nguy hiểm mà anh đang cố ngăn chặn.
Nhưng nói điều đó có nghĩa là anh phải giải thích nguồn thông tin, và nguồn thông tin của anh là ký ức của một cuộc đời chưa xảy ra — điều không ai có thể kiểm chứng và có thể khiến cô nghĩ anh không ổn tâm lý.
Anh chọn cách khác: từ từ chia sẻ với cô những gì anh tìm được qua điều tra thực tế — không phải tất cả cùng lúc, mà từng mảnh theo cách tự nhiên.
Một buổi tối, anh hỏi cô: "Em có biết anh Bình — người giới thiệu em với Khánh — có liên quan đến công ty gì không?"
Cô hơi ngạc nhiên với câu hỏi. "Không rõ lắm. Anh Bình làm kinh doanh, hay đi lại nhiều nơi."
"Em có quen biết anh Bình thân không?"
"Không thân. Bạn chung thôi."
Anh gật đầu, không hỏi thêm hôm đó. Nhưng vài tuần sau, khi có dịp tự nhiên, anh nói: "Anh có tìm hiểu một chút về các công ty mà anh Bình liên quan. Có vài điểm không ổn."
"Điểm không ổn theo nghĩa gì?"
"Theo nghĩa pháp lý." Anh nhìn thẳng vào cô. "Anh không chắc chắn — nhưng nếu em biết thêm thông tin về Khánh thông qua anh Bình thì nên cẩn thận."
Ngọc Hà im lặng. "Anh đang lo về chuyện đó từ lâu rồi à?"
"Ừ." Anh thành thật.
"Sao anh không nói sớm hơn?"
"Vì anh chưa có đủ thông tin để nói rõ ràng." Anh nhìn cô. "Anh không muốn nói những thứ chưa chắc chắn và làm em lo lắng không cần thiết."
Cô nhìn anh một lúc. "Anh hay để ý đến những thứ người khác không để ý."
"Có thể."
"Anh làm anh vậy từ bao giờ?"
Câu hỏi đó — đơn giản, bình thường — khiến Minh Quân dừng lại một giây.
"Lâu rồi." Anh nói thật theo cách cô không biết là thật đến mức nào. "Từ khi học được rằng không để ý thì hay bỏ lỡ những thứ quan trọng."
Cô gật đầu, nhìn ra cửa sổ.
"Anh Quân." Cô lên tiếng.
"Em?"
"Em tin anh." Cô nói, giọng bình thản nhưng rõ ràng. "Anh nói cẩn thận với ai thì em cẩn thận với người đó."
Minh Quân nhìn cô — người con gái mà trong kiếp trước đã mất vì anh không ở đó đủ sớm — và cảm thấy điều gì đó vừa ấm áp vừa trách nhiệm.
"Cảm ơn em." Anh nói.
"Không cần cảm ơn." Cô nhìn lại anh. "Đó là lý do có nhau mà."