Ba tháng sau khi họ bắt đầu, Minh Quân tìm được mảnh ghép đầu tiên.
Anh đang xem lại hồ sơ đăng ký kinh doanh của các công ty liên quan đến Trần Bảo Khánh — công việc anh làm trong những buổi tối muộn sau khi Ngọc Hà về nhà — thì tìm thấy một cái tên.
Tên đó xuất hiện trong ban giám đốc của hai công ty khác nhau, cả hai đều có giao dịch với công ty của Khánh. Không phải tên lạ — đó là tên một người mà trong kiếp trước anh biết có liên quan đến những đường dây không minh bạch ở thành phố này.
Anh ngồi nhìn màn hình một lúc, sắp xếp lại thông tin.
Khánh không phải người đứng đầu — hắn ta là mắt xích giữa, loại người biết đủ để bị nguy hiểm khi mạng lưới sụp đổ nhưng không biết đủ để tự bảo vệ mình hoàn toàn. Và những người xung quanh hắn ta — đặc biệt là những ai vô tình tiếp xúc với thông tin của hắn ta — đều trở thành rủi ro không mong muốn.
Đó là lý do Ngọc Hà gặp nguy hiểm trong kiếp trước. Không phải vì cô làm gì sai. Mà vì cô ở sai chỗ với sai người vào sai thời điểm.
Minh Quân đóng laptop, ngả lưng ra ghế, nhìn lên trần nhà.
Trong kiếp trước, anh không có đủ thông tin để hành động trước khi quá muộn. Lần này anh có thông tin — nhưng chưa đủ để làm gì cụ thể. Anh cần thêm.
Và anh cần cẩn thận — vì nếu điều tra quá lộ liễu, anh có thể tự đặt mình vào tầm ngắm.
Sáng hôm sau, anh gặp một người quen cũ — người làm trong lĩnh vực tư vấn pháp lý, có mạng lưới rộng và biết cách tìm thông tin một cách hợp pháp.
"Anh cần tìm hiểu về một số giao dịch." Minh Quân nói, đặt xuống bàn một tờ giấy với các tên công ty. "Không phải điều tra — chỉ là xác minh thông tin công khai."
Người quen nhìn tờ giấy, nhìn anh. "Liên quan đến vụ gì?"
"Liên quan đến bảo vệ người thân." Minh Quân nói thẳng.
Người quen gật đầu, không hỏi thêm.
Trong khi chờ đợi thông tin, cuộc sống bên ngoài tiếp tục bình thường.
Ngọc Hà không biết anh đang làm gì trong những buổi tối muộn đó. Cô biết anh hay làm việc muộn — nhưng nghĩ đó là tài liệu công ty.
Anh không nói dối cô — anh chỉ chưa nói hết. Và anh biết sẽ đến lúc cần nói hết — nhưng chưa phải lúc này, khi anh chưa có đủ thông tin để giải thích rõ ràng mà không khiến cô hoang mang không cần thiết.
Một buổi chiều, Ngọc Hà nhắn tin: *"Anh Quân ơi, anh Khánh nhắn em lại. Nói muốn hỏi thăm. Anh có ý kiến gì không?"*
Minh Quân dừng lại trước tin nhắn đó.
Khánh không bỏ cuộc. Anh đã biết điều này — trong kiếp trước Khánh kiên nhẫn và không dễ nản.
Anh nhắn lại: *"Em muốn anh có ý kiến gì?"*
*"Em muốn biết anh nghĩ gì."*
*"Anh nghĩ em đủ khôn ngoan để tự quyết định. Nhưng nếu em hỏi ý kiến anh — anh sẽ nói thật là anh không có ấn tượng tốt về người đó."*
Im lặng một lúc.
*"Vì sao vậy anh?"*
*"Anh sẽ giải thích sau khi anh có đủ thông tin để giải thích rõ ràng. Bây giờ chỉ là linh cảm."*
*"Anh tin linh cảm à?"*
*"Anh tin kinh nghiệm. Và kinh nghiệm nói với anh rằng có gì đó không ổn."*
Cô không trả lời ngay. Năm phút sau: *"Em sẽ không trả lời anh ấy."*
Minh Quân thở ra. *"Em không cần làm vì anh. Em làm vì em thoải mái với quyết định đó."*
*"Em thoải mái với quyết định đó." Cô nhắn lại, và sau đó thêm một dòng: "Anh lo quá không?"*
*"Anh lo vừa đủ."*
*"Câu đó không thuyết phục lắm."*
*"Anh biết."*
Dấu mặt cười hiện ra ở cuối tin nhắn của cô — và Minh Quân nhìn vào cái dấu mặt cười đó và cảm thấy điều gì đó trong ngực ấm lên.
Cô đang ổn. Cô tin anh đủ để nghe ý kiến của anh. Và cô có thể chọc anh về chuyện lo lắng của anh.
Tất cả những điều đó là tốt.
Nhưng anh biết Khánh sẽ không dừng lại ở đây. Và anh cần chuẩn bị cho điều tiếp theo.