Một năm sau khi vào Minh Phát, Minh Quân biết khá nhiều về Ngọc Hà.
Những điều cô kể: cô sinh ra ở thành phố này, là con một, bố mất sớm, mẹ làm giáo viên tiểu học. Cô học thiết kế vì từ nhỏ hay vẽ, chọn ngành này một phần để có việc làm ổn định, một phần vì thật sự thích. Cô thích cà phê đen không đường buổi sáng và trà đào buổi chiều. Cô không thích phim kinh dị nhưng hay xem cùng bạn vì bạn thích. Cô đọc sách trước khi ngủ — thường là tiểu thuyết, đôi khi là sách thiết kế.
Những điều anh quan sát: cô làm việc cẩn thận đến mức đôi khi quá cẩn thận — xem xét lại những thứ đã ổn rồi. Cô khó nói không với người khác, đặc biệt là người cô cảm thấy cần giúp đỡ. Cô hay để ý đến người khác hơn để ý đến bản thân — hỏi đồng nghiệp có ổn không, nhớ ngày sinh nhật, mang đồ ăn vặt chia cho cả phòng.
Và có một điều anh biết mà cô không biết anh biết: cô bắt đầu chú ý đến anh theo cách khác với lúc đầu.
Không phải anh tự phụ — anh nhận ra điều này qua những dấu hiệu nhỏ mà người không để ý sẽ bỏ qua. Cô hay nhắn tin trước khi anh xuống căng tin để hỏi anh có xuống không. Cô nhớ những chi tiết nhỏ trong câu chuyện anh kể và hỏi lại sau nhiều tuần. Cô đôi lúc nhìn anh theo cách hơi khác — không phải nhìn bạn bè bình thường.
Trong kiếp trước, những dấu hiệu này không tồn tại — hoặc anh không để ý.
Lần này anh để ý. Nhưng anh không vội.
Vì anh biết điều gì sẽ xảy ra vào năm sau — Trần Bảo Khánh sẽ xuất hiện. Trong kiếp trước, Khánh gặp Ngọc Hà qua một người bạn chung tại buổi tiệc sinh nhật. Anh biết tên người bạn chung đó, biết buổi tiệc đó xảy ra vào tháng nào.
Và anh đang cân nhắc — có nên để cuộc gặp đó xảy ra không?
Về mặt lý thuyết, cách đơn giản nhất là ngăn Ngọc Hà đến buổi tiệc đó. Hoặc ngăn Khánh được giới thiệu với cô.
Nhưng anh không làm vậy — vì anh không muốn kiểm soát cuộc sống của cô. Và vì nếu anh ngăn một sự kiện nhỏ, không có nghĩa là Khánh sẽ không tìm được cách khác tiếp cận cô.
Cách tốt hơn là: ở đủ gần cô để khi Khánh xuất hiện, cô có đủ thông tin để đưa ra quyết định của mình.
Và nếu cô vẫn chọn Khánh — dù anh đã cố — thì anh cần có đủ vị thế để bảo vệ cô từ bên ngoài.
Điều đó đòi hỏi anh phải xây dựng mối quan hệ với cô theo cách sâu hơn hiện tại. Không chỉ là bạn bè đồng nghiệp — mà là người cô thật sự tin tưởng, người cô sẽ gọi khi gặp chuyện.
Một tối, Ngọc Hà nhắn tin lúc mười giờ đêm: *"Anh ơi, em đang lo về mẹ em. Mẹ đi khám mà chưa có kết quả. Anh có biết bệnh viện nào tốt không?"*
Minh Quân đọc tin, đặt điện thoại xuống, và nhớ lại.
Trong kiếp trước — mẹ Ngọc Hà bị phát hiện có khối u lành tính vào năm này. Không nguy hiểm, nhưng cần theo dõi định kỳ. Vì không có điều kiện khám ở bệnh viện tốt, mẹ cô bỏ qua một số lần tái khám — may mắn là không có vấn đề gì nghiêm trọng xảy ra.
Nhưng anh biết bệnh viện nào tốt hơn, biết bác sĩ nào chuyên về vấn đề này, biết cách để có lịch hẹn mà không phải chờ đợi quá lâu.
Anh gọi lại cho cô.
"Em đang ở đâu?"
"Ở nhà anh ơi. Anh bận không?"
"Không bận. Mẹ em khám ở đâu vậy?"
Cô kể. Anh lắng nghe, hỏi thêm vài câu về triệu chứng và kết quả sơ bộ, rồi nói: "Anh quen một bác sĩ ở bệnh viện Hoàn Mỹ. Để anh hỏi xem có thể xếp lịch tái khám cho mẹ em tuần sau không."
Im lặng một lúc ở đầu dây.
"Anh... có quen bác sĩ ở đó à?" Giọng cô hơi ngạc nhiên.
"Bạn học cũ." Anh giải thích — không hoàn toàn là nói dối, anh đã chủ động tạo mối quan hệ đó trước khi cần dùng đến. "Để anh nhắn hỏi nhé."
"Anh không cần phải..." Cô dừng lại. "Cảm ơn anh. Thật sự."
"Không có gì." Anh nói. "Em đừng lo quá. Khám xong mới biết tình hình."
Sau khi cúp máy, anh nhắn tin cho người quen ở bệnh viện Hoàn Mỹ — mối quan hệ anh đã xây dựng từ trước khi cần, đúng như kế hoạch.
Anh đặt điện thoại xuống và nhìn ra cửa sổ đêm.
Không phải tất cả những gì anh làm đều là vì kế hoạch. Đôi khi nó đơn giản hơn thế — cô cần giúp đỡ, và anh giúp được.
Đó là đủ lý do rồi.