Ba tháng sau bữa trưa đầu tiên, Minh Quân và Ngọc Hà trở thành bạn bè theo cách tự nhiên nhất có thể — không có khoảnh khắc đặc biệt nào đánh dấu sự chuyển đổi, chỉ là bữa trưa thứ Tư thành bữa trưa ba lần một tuần, rồi thành việc nhắn tin hỏi thăm khi một người nghỉ ốm, rồi thành cùng ra ngoài ăn sau giờ làm đôi lần.
Đồng nghiệp trong công ty bắt đầu thấy họ hay đi cùng nhau và nhận xét — không phải xét theo nghĩa xấu, chỉ là kiểu nhận xét của những người hay để ý chuyện xung quanh.
Chị Lan phòng Nhân sự một lần nói với Ngọc Hà: "Mày với thằng Quân phòng Kinh doanh thân nhỉ."
Ngọc Hà trả lời: "Anh ấy dễ nói chuyện."
Minh Quân nghe lại câu đó qua người khác và cảm thấy vừa vui vừa buồn cười — vui vì cô nghĩ anh dễ nói chuyện, buồn cười vì anh đã chuẩn bị cẩn thận đến mức nào để trở thành người "dễ nói chuyện" với cô.
Trong kiếp trước, Minh Quân và Ngọc Hà có mối quan hệ tương tự — bạn bè công ty, thỉnh thoảng ăn trưa cùng, nói chuyện về công việc và cuộc sống. Nhưng trong kiếp trước anh luôn giữ một khoảng cách vô hình, luôn để câu chuyện dừng lại trước khi chạm đến những điều thật sự cá nhân.
Lần này anh không làm vậy.
Không phải anh kể hết mọi thứ — anh không thể kể về kiếp trước, về những điều anh biết về tương lai của cô. Nhưng anh để bản thân thật sự hiện diện trong cuộc trò chuyện, thật sự lắng nghe, thật sự phản hồi bằng suy nghĩ của mình chứ không phải câu trả lời an toàn.
Một buổi chiều, họ ngồi ở quán cà phê gần công ty sau giờ làm. Ngọc Hà kể về dự án đang gặp khó khăn — khách hàng thay đổi yêu cầu liên tục, trưởng phòng không hỗ trợ đủ, deadline sắp đến.
Minh Quân nghe, hỏi vài câu về cụ thể vấn đề, rồi nói: "Theo anh, vấn đề không phải là khách hàng thay đổi — mà là chưa có thỏa thuận rõ ràng về phạm vi thay đổi từ đầu. Bây giờ muốn xử lý thì cần tách bạch: cái nào là yêu cầu ban đầu, cái nào là thêm mới, cái nào ảnh hưởng đến timeline."
Ngọc Hà nhìn anh. "Anh biết về thiết kế à?"
"Không." Anh lắc đầu. "Anh biết về hợp đồng và quản lý kỳ vọng. Nguyên tắc giống nhau."
Cô suy nghĩ, rồi gật đầu chậm. "Thật ra anh nói đúng. Em cứ cố xử lý từng yêu cầu riêng lẻ thay vì nhìn toàn bộ."
"Em nói chuyện với trưởng phòng về điều này chưa?"
"Chị ấy hay bận." Cô nhìn xuống ly cà phê. "Em không muốn làm phiền."
"Đó là việc của chị ấy." Anh nói thẳng. "Em không làm phiền — em đang báo cáo tình hình dự án để chị ấy có quyết định đúng đắn."
Ngọc Hà nhìn anh với biểu cảm mà anh không đọc ngay được.
"Anh hay nói thẳng nhỉ." Cô nói.
"Anh nói sai không?"
"Không." Cô lắc đầu. "Chỉ là... hầu hết người ta hay nói 'ừ khó thật' rồi thôi." Cô cười nhỏ. "Anh lại đưa ra giải pháp cụ thể."
"Vì em đang cần giải pháp, không phải cần đồng cảm." Anh nhìn cô. "Hay em cần cả hai?"
Cô dừng lại, suy nghĩ thật. "Em... không chắc. Có lẽ cả hai."
"Vậy thì." Anh cầm ly cà phê lên. "Anh vừa đưa giải pháp xong. Bây giờ — dự án khó thật, khách hàng như vậy mà vẫn làm được đến đây là em giỏi rồi."
Ngọc Hà nhìn anh một giây, rồi bật cười — cái cười thật, không phải cười xã giao.
"Anh buồn cười vãi." Cô nói.
Minh Quân mỉm cười theo.
Đó là lần đầu tiên cô cười thật trước mặt anh theo cách anh nhận ra là khác — không phải cười vì lịch sự hay vì tình huống buồn cười, mà cười vì thoải mái.
Anh giữ khoảnh khắc đó theo, như một thứ đáng giữ.