Bữa sáng với mẹ là điều đầu tiên Minh Quân làm khác so với kiếp trước.
Trong kiếp trước, anh hay ngủ dậy muộn, ăn vội rồi đi học. Ít nói chuyện, hay nhìn vào điện thoại, trả lời câu hỏi của mẹ bằng những câu ngắn. Không phải vì không yêu mẹ — mà vì tuổi mười tám không biết rằng những bữa sáng bình thường đó là thứ một ngày nào đó sẽ không còn nữa.
Lần này, anh ngồi xuống, ăn cháo, và hỏi mẹ về ngày hôm nay của bà.
Mẹ anh — người phụ nữ năm mươi tuổi với mái tóc đã có vài sợi bạc — nhìn anh với vẻ hơi ngạc nhiên rồi cười.
"Con hôm nay có chuyện gì không? Hay thế."
"Không có gì." Anh múc thêm cháo. "Con chỉ muốn nói chuyện với mẹ."
Mẹ anh nhìn anh thêm một lúc, có vẻ đang kiểm tra xem anh có sốt không, rồi bắt đầu kể về chuyện hàng xóm, chuyện vườn rau sau nhà, chuyện bố anh sắp về sớm hơn tuần này.
Minh Quân ngồi nghe và ghi nhớ — không phải nội dung câu chuyện, mà là giọng mẹ, cách mẹ cười, những chi tiết nhỏ mà anh đã để vuột qua trong kiếp trước.
Sau bữa sáng, anh về phòng và bắt đầu viết.
Anh lấy một cuốn vở mới — loại vở học sinh, thứ duy nhất có trong tầm tay — và bắt đầu ghi lại tất cả những gì anh nhớ về kiếp trước. Không phải theo thứ tự thời gian, mà theo thứ tự ưu tiên: những việc cần làm, những điều cần tránh, những người cần chú ý.
Danh sách ưu tiên cao nhất:
**Ngọc Hà** — gặp năm 23 tuổi tại công ty Minh Phát. Cô sinh năm nào? Anh tính ngược — nếu cô hơn anh hai tuổi, cô đang học năm nhất đại học lúc này. Trường nào? Anh cố nhớ — cô từng nhắc đến trường Kinh tế, khoa Thiết kế thương mại. Anh ghi lại.
**Người chồng của Ngọc Hà trong kiếp trước** — Trần Bảo Khánh, con trai một gia đình kinh doanh, quen biết Ngọc Hà qua bạn chung khoảng năm cô hai mươi sáu tuổi. Trông bề ngoài đàng hoàng, nhưng có liên hệ với những đường dây làm ăn không minh bạch. Ngọc Hà không biết — cô yêu Khánh thật lòng, và Khánh cũng yêu cô theo cách của hắn, nhưng không đủ để bảo vệ cô khỏi những rắc rối do hắn tạo ra.
**Vụ tai nạn của Ngọc Hà** — xảy ra vào tháng Ba năm cô hai mươi chín tuổi, sau khi cô vô tình biết được điều gì đó liên quan đến đường dây của Khánh. Anh không biết chính xác cô biết gì — anh chỉ biết kết quả.
Anh dừng bút, nhìn vào trang giấy.
Để ngăn chặn vụ tai nạn đó, anh cần làm nhiều hơn là chỉ cảnh báo Ngọc Hà. Cô sẽ không nghe một người lạ cảnh báo về chồng mình. Anh cần phải ở đủ gần cô, đủ sớm, đủ lâu để có thể thật sự bảo vệ cô khi cần.
Điều đó có nghĩa: anh cần xây dựng mối quan hệ với cô từ trước khi mọi chuyện xảy ra. Và để có thể bảo vệ cô hiệu quả, anh cần có đủ nguồn lực — tiền, vị thế, và mạng lưới quan hệ đúng chỗ.
Kế hoạch mười ba năm:
*Năm 1-4 (18-22 tuổi)*: Học đại học, nhưng lần này học ngành anh thật sự cần thay vì ngành anh chọn vì không biết mình muốn gì. Kiếp trước anh học Quản trị kinh doanh chung chung. Lần này anh sẽ học song song Luật và Kinh tế — vì kiếp trước anh hiểu rằng người có kiến thức pháp lý là người có thể bảo vệ người khác hiệu quả nhất.
*Năm 5 (23 tuổi)*: Vào đúng công ty Minh Phát — nơi anh sẽ gặp Ngọc Hà. Lần này không phải vì ngẫu nhiên mà là có kế hoạch.
*Năm 5-8 (23-26 tuổi)*: Xây dựng mối quan hệ với Ngọc Hà. Không vội vàng, không ép buộc. Trở thành người cô tin tưởng.
*Năm 8 (26 tuổi)*: Thời điểm Ngọc Hà gặp Trần Bảo Khánh trong kiếp trước. Lần này — ngăn chặn.
Anh nhìn vào kế hoạch, cảm thấy nó vừa rõ ràng vừa mơ hồ. Rõ ràng về mục tiêu, mơ hồ về cách thực hiện vì cuộc sống không bao giờ diễn ra theo kế hoạch.
Nhưng anh có thứ mà kiếp trước anh không có: anh biết điều gì sẽ xảy ra nếu anh không làm gì.
Điện thoại rung. Bạn học nhắn tin hỏi bài tập.
Minh Quân đặt cuốn vở xuống, nhìn ra cửa sổ. Nắng tháng Chín vàng nhạt, gió nhẹ, mùi cỏ từ vườn sau nhà bay lên.
Anh ba mươi mốt tuổi đang ở trong thân xác mười tám tuổi, với mười ba năm phía trước và một mục tiêu rõ ràng.
Lần đầu tiên sau rất lâu — kể cả trong kiếp trước — anh biết mình muốn gì.