Nguyễn Minh Quân tỉnh dậy với cảm giác như vừa bị ai đó kéo ra khỏi lòng đại dương tối tăm và ném lên bờ.
Anh nằm im, nhìn lên trần nhà, thở.
Trần nhà màu kem. Có một vết nứt nhỏ ở góc trái. Đèn chùm nhỏ, kiểu cũ, bóng vàng ấm.
Anh biết trần nhà này. Biết từng vết nứt, từng bóng đèn. Đây là phòng ngủ của anh hồi còn ở nhà bố mẹ — phòng anh đã rời đi năm hai mươi hai tuổi khi ra ở riêng.
Anh ngồi dậy.
Tay anh — nhỏ hơn. Cổ tay nhỏ hơn, ngón tay chưa có vết chai quen thuộc. Anh bước xuống giường, nhìn vào gương trên bàn học.
Khuôn mặt mười tám tuổi nhìn lại anh.
Minh Quân đứng trước gương một lúc, không nói gì.
Anh không điên. Anh biết mình không điên vì người điên không biết mình điên theo cách rõ ràng như thế này. Anh biết chính xác điều gì đang xảy ra — chỉ là anh cần một phút để não bộ ba mươi mốt tuổi của anh xử lý việc đang ở trong thân xác mười tám tuổi.
Trọng sinh.
Anh đã chết. Anh nhớ rõ — tai nạn xe trên đường cao tốc, mưa lớn, đêm mùng hai tháng Mười hai. Anh đã chết ở tuổi ba mươi mốt.
Và bây giờ anh đang ở năm mười tám tuổi.
Anh ngồi xuống mép giường, đặt tay lên đầu gối, và bắt đầu tính toán.
Nếu anh đang ở tuổi mười tám — đó là năm nào? Anh nhẩm tính ngược. Năm anh mười tám tuổi là năm anh học lớp mười hai, chuẩn bị thi đại học. Đó là mười ba năm trước so với thời điểm anh chết.
Mười ba năm.
Anh có mười ba năm để thay đổi mọi thứ.
Và điều đầu tiên anh cần thay đổi — điều anh đã nghĩ đến trong giây phút cuối cùng trước khi tai nạn xảy ra, điều mà anh mang theo như một vết thương không lành suốt những năm cuối đời — là Lê Ngọc Hà.
Anh nhắm mắt lại.
Ngọc Hà. Người anh gặp năm hai mươi ba tuổi. Người anh yêu năm hai mươi lăm tuổi nhưng không bao giờ nói ra. Người anh nhìn đi lấy chồng người khác năm hai mươi bảy tuổi vì anh im lặng quá lâu. Người mà năm hai mươi chín tuổi anh nghe tin đã mất trong một vụ tai nạn — không phải tai nạn bình thường, mà là tai nạn do ai đó dàn dựng, liên quan đến người chồng và những mối quan hệ tối tăm mà cô không biết khi quyết định kết hôn.
Anh không kịp cứu cô.
Không phải vì không có khả năng — mà vì khi anh biết được sự thật, mọi thứ đã quá muộn.
Minh Quân mở mắt ra, nhìn vào gương.
Anh mười tám tuổi, có mười ba năm, và lần này anh sẽ không im lặng.
Nhưng trước tiên — anh cần biết hôm nay là ngày mấy.
Anh nhìn sang bàn học. Lịch để bàn. Ngày mười lăm tháng Chín. Năm anh mười tám tuổi.
Anh ngồi thêm một lúc, để não anh sắp xếp lại ký ức.
Năm mười tám tuổi, anh chưa gặp Ngọc Hà. Anh sẽ gặp cô lần đầu năm hai mươi ba tuổi, tại công ty anh mới vào làm. Cô là nhân viên phòng thiết kế, anh là nhân viên phòng kinh doanh. Họ không cùng phòng, không cùng dự án, gặp nhau tình cờ ở căng tin.
Năm năm. Anh có năm năm trước khi gặp lại cô — năm năm để chuẩn bị, để xây dựng vị thế, để trở thành người có thể bảo vệ cô khi cần.
Anh đứng dậy, nhìn quanh phòng.
Lần này anh sẽ làm khác.
Điện thoại trên bàn rung lên — tin nhắn từ mẹ: *"Con xuống ăn sáng chưa? Mẹ nấu cháo gà."*
Minh Quân nhìn tin nhắn, và lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy, anh mỉm cười.
Mẹ anh — người mà trong kiếp trước, anh không về thăm đủ nhiều vì bận việc. Người mà anh đã mất năm anh hai mươi chín tuổi, một năm trước khi Ngọc Hà mất.
Anh cầm điện thoại lên, nhắn lại: *"Con xuống ngay ạ."*
Rồi anh đi xuống ăn sáng, và bắt đầu lên kế hoạch cho mười ba năm tiếp theo.