Trụ sở công ty Hoàn Vũ nằm sừng sững giữa trung tâm Hàng Châu, tòa nhà kính hiện đại ba mươi tầng phản chiếu ánh nắng chói chang, khác hẳn với những con phố cổ kính, yên bình của Vân Thủy mà Dịch Phong đã quen thuộc suốt ba năm qua. Anh đứng trước cổng tòa nhà, ngước nhìn lên đỉnh tòa nhà cao vút, cảm giác xa lạ len lỏi trong lòng dù nơi đây từng là một phần cuộc sống của anh suốt nhiều năm, dù anh từng mơ ước có một ngày công ty của chính mình cũng sẽ lớn mạnh như thế này.
Dòng người công sở qua lại tấp nập, tiếng còi xe, tiếng điện thoại reo liên hồi, nhịp sống hối hả của thành phố lớn khiến Dịch Phong bất giác nhớ lại những ngày tháng căng thẳng trước đây, khi anh cũng từng là một phần của guồng quay ấy, cũng từng vội vã sải bước qua những hành lang này với chồng hồ sơ trên tay và deadline dí sát sau lưng.
Trịnh Hạo Nam đón anh tại phòng làm việc riêng trên tầng cao nhất, căn phòng rộng rãi với tầm nhìn bao quát cả thành phố, dáng vẻ vẫn phong độ và tự tin như ngày nào, bộ vest may đo vừa vặn, chỉ có phần tóc mai điểm vài sợi bạc và những nếp nhăn nơi khóe mắt là dấu hiệu duy nhất của thời gian và có lẽ, của những đêm mất ngủ vì tội lỗi.
"Dịch Phong, cậu đến rồi." Hạo Nam đứng dậy, nở nụ cười thân thiện như thể ba năm qua chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng ánh mắt anh ta có chút gì đó dè dặt, thăm dò, khác hẳn vẻ tự tin thái quá thường thấy.
"Tôi đến không phải để nhận lời mời làm việc của anh." Dịch Phong nói thẳng, giọng lạnh nhạt, không đáp lại nụ cười của đối phương, anh đứng thẳng người, ánh mắt không hề né tránh. "Tôi đến để nói rõ những gì tôi cần nói, những điều tôi đã chôn giấu trong lòng suốt ba năm qua."
Nụ cười trên môi Hạo Nam cứng lại, nhưng anh ta vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ra hiệu mời Dịch Phong ngồi xuống chiếc ghế sofa da sang trọng đối diện bàn làm việc. "Được, tôi nghe đây, cậu muốn nói gì cũng được."
"Ba năm trước, cậu đã phản bội lòng tin của tôi, cướp đi tất cả những gì tôi gây dựng suốt tám năm trời, đẩy tôi vào cảnh nợ nần và tai tiếng, trong khi cậu ung dung hưởng thụ thành quả từ những đồng tiền bất chính đó ở một nơi nào đó xa xôi, để mặc tôi một mình đối mặt với đống đổ nát mà cậu để lại." Dịch Phong nói, giọng anh run lên vì kìm nén cơn giận đã âm ỉ suốt ba năm, những ký ức đau buồn ùa về như thác lũ. "Suốt thời gian dài, tôi đã oán hận cậu đến mức không thể ngủ yên, đã tự dằn vặt bản thân vì đã quá tin tưởng một người bạn hóa ra lại sẵn sàng đâm sau lưng mình, đã tự hỏi mình đã sai ở đâu để không nhận ra bộ mặt thật của cậu sớm hơn."
Hạo Nam cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Dịch Phong, hai tay anh ta siết chặt vào nhau đặt trên đầu gối. "Tôi biết, tôi không có tư cách xin cậu tha thứ. Lúc đó, tôi đã để lòng tham và áp lực chứng minh bản thân với gia đình vợ lấn át lý trí, bố vợ tôi luôn coi thường tôi vì xuất thân nghèo khó, tôi muốn chứng minh mình cũng có thể thành công lớn, nhanh chóng, để không còn bị khinh rẻ nữa. Đó là lý do, nhưng không phải là lời bào chữa, tôi biết điều đó không thể biện minh cho những gì tôi đã làm với cậu." Anh ta dừng lại, hít một hơi sâu như đang cố lấy can đảm để tiếp tục. "Sau khi trốn ra nước ngoài, tôi cũng không hề có được cuộc sống yên ổn như cậu nghĩ. Tôi sống trong sợ hãi, trong cắn rứt lương tâm suốt hai năm trời, mỗi đêm đều mơ thấy cậu đứng trước cửa nhà tôi hỏi tại sao, vợ tôi cũng dần xa cách vì phát hiện ra bản chất thật của tôi qua sự việc này. Cuối cùng tôi phải quay về, dùng chính năng lực bản thân xây dựng lại từ đầu, không dám động đến một đồng nào từ số tiền phi pháp trước kia, số tiền đó tôi đã âm thầm gửi trả một phần cho các chủ nợ cũ của công ty Phong Nam qua một quỹ ẩn danh."
"Vậy cậu nghĩ chỉ cần vài lời xin lỗi và một khoản tiền gửi ẩn danh là có thể xóa bỏ những gì tôi đã trải qua sao?" Dịch Phong gằn giọng, dù trong lòng anh có chút bất ngờ trước thông tin về quỹ ẩn danh mà anh chưa từng biết đến.
"Không, tôi không mong điều đó, tôi biết không gì có thể xóa bỏ được." Hạo Nam lắc đầu, ánh mắt anh ta ánh lên sự chân thành hiếm hoi, đôi mắt hơi đỏ như đang cố kìm nén cảm xúc. "Tôi mời cậu về không phải để chuộc lỗi bằng công việc, mà vì tôi biết, cậu là kiến trúc sư tài năng nhất mà tôi từng biết, tài năng của cậu không nên bị chôn vùi chỉ vì lỗi lầm của tôi. Dự án bảo tồn khu phố cổ này có ý nghĩa rất lớn với cộng đồng, nó sẽ giữ lại được những di sản kiến trúc cổ đang dần bị phá hủy bởi quá trình đô thị hóa, và tôi tin chỉ có cậu mới có thể thực hiện nó trọn vẹn nhất, với sự tôn trọng và tâm huyết mà nó xứng đáng được nhận. Tôi sẵn sàng để cậu độc lập thực hiện dự án, tôi sẽ không can thiệp vào bất cứ quyết định chuyên môn nào, thậm chí tôi sẵn sàng để cậu đứng tên chính trong dự án này, không phải công ty Hoàn Vũ."
Dịch Phong im lặng hồi lâu, trong lòng giằng xé giữa oán hận và niềm đam mê nghề nghiệp vẫn còn âm ỉ, giữa mong muốn trừng phạt Hạo Nam bằng sự lạnh nhạt và một phần trong anh vẫn khao khát được cầm bút vẽ lại những công trình có ý nghĩa. Anh nhớ đến những lời Nhược Hy từng nói, về việc buông bỏ quá khứ để tìm thấy sự bình yên thực sự, về việc oán hận chỉ là một cái bóng đè nặng lên chính người mang nó chứ không phải người gây ra nó.
"Tôi sẽ suy nghĩ về dự án." Cuối cùng anh nói, giọng đã dịu đi phần nào. "Nhưng không phải bây giờ, và chắc chắn không phải với vai trò toàn thời gian tại công ty này. Nếu tôi nhận lời, tôi sẽ làm việc độc lập, chỉ tham gia trong vai trò cố vấn thiết kế, thời gian và địa điểm làm việc do tôi tự quyết định, tôi sẽ không rời khỏi Vân Thủy, mọi trao đổi có thể thực hiện qua email và những chuyến đi ngắn ngày khi cần thiết."
Hạo Nam khẽ gật đầu, ánh mắt lộ rõ sự nhẹ nhõm. "Được, tôi tôn trọng mọi điều kiện của cậu, cậu muốn thế nào cũng được, miễn là cậu đồng ý xem xét."
Trước khi rời khỏi văn phòng, Dịch Phong dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn Hạo Nam lần cuối, ánh nắng chiều xuyên qua cửa kính lớn chiếu vào căn phòng tạo thành một khoảng sáng giữa hai người. "Hạo Nam, tôi không thể nói rằng tôi đã hoàn toàn tha thứ cho cậu, có lẽ cần thêm thời gian nữa, có lẽ vết thương này sẽ không bao giờ lành hẳn. Nhưng tôi không muốn tiếp tục mang theo oán hận này thêm nữa, nó chỉ khiến tôi kiệt sức mà thôi. Tôi chọn buông bỏ, không phải vì cậu xứng đáng được tha thứ, mà vì tôi xứng đáng được sống thanh thản, xứng đáng được hạnh phúc mà không bị quá khứ trói buộc."
Bước ra khỏi tòa nhà Hoàn Vũ, Dịch Phong đứng giữa con phố Hàng Châu tấp nập, ngước nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây, cảm nhận một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có suốt ba năm qua lan tỏa khắp cơ thể, như thể một tảng đá nặng nề đã được cất bỏ khỏi lồng ngực anh. Gánh nặng oán hận mà anh mang theo suốt thời gian dài, giờ đây dường như đã vơi bớt đi rất nhiều, dù chưa hoàn toàn biến mất.
Anh đi bộ dọc theo con phố quen thuộc, ghé qua vài địa điểm từng gắn bó với những kỷ niệm cũ — quán cà phê nơi anh và Hạo Nam từng bàn bạc kế hoạch khởi nghiệp, công viên nơi anh từng đi dạo mỗi cuối tuần để tìm cảm hứng thiết kế — không phải để hoài niệm đau buồn, mà để chính thức nói lời tạm biệt với một chương cũ của cuộc đời mình.
Anh rút điện thoại, gọi cho Nhược Hy. Giọng cô vang lên đầy lo lắng ngay từ đầu dây bên kia, có lẽ cô đã cầm điện thoại chờ đợi suốt cả buổi chiều: "Dịch Phong, mọi chuyện ổn chứ? Anh có sao không?"
"Ổn rồi, mọi chuyện đều ổn." Anh mỉm cười, dù cô không thể nhìn thấy, giọng anh nhẹ nhõm hơn hẳn so với khi rời Vân Thủy ba ngày trước. "Tôi đã nói hết những gì cần nói. Tôi sẽ bắt chuyến tàu sớm nhất để về Vân Thủy, chắc khoảng chiều mai sẽ tới."
"Tôi sẽ đợi anh ở tiệm trà." Nhược Hy đáp, giọng cô tràn ngập niềm vui và nhẹ nhõm, cô có thể nghe được sự thay đổi tích cực trong giọng nói của anh.
Trên chuyến tàu trở về Vân Thủy chiều hôm sau, Dịch Phong ngồi tựa đầu vào cửa sổ, ngắm nhìn phong cảnh lướt qua — những cánh đồng lúa xanh mướt, những ngọn đồi trà trải dài, những ngôi làng nhỏ thấp thoáng sau rặng tre — lòng anh tràn ngập một cảm giác bình yên mới mẻ. Anh nhận ra, việc đối diện và buông bỏ quá khứ không hề khiến anh yếu đuối hơn, mà ngược lại, đã giúp anh trở nên mạnh mẽ và tự do hơn bao giờ hết, như thể anh vừa trút bỏ được một bộ áo giáp nặng nề mà anh đã mang suốt ba năm mà không hề hay biết. Và anh biết, có một người đang chờ đợi anh ở cuối hành trình ấy, sẵn sàng cùng anh viết tiếp những chương mới của cuộc đời, tươi sáng và tràn đầy hy vọng hơn.
Trong lúc tàu chạy ngang qua một cánh đồng hoa cải vàng rực trải dài đến tận chân trời, Dịch Phong lấy ra cuốn sổ tay nhỏ anh vẫn mang theo bên mình, mở đến trang trống đầu tiên, và lần đầu tiên sau ba năm, anh cầm bút phác thảo lại một ý tưởng kiến trúc — không phải cho dự án của Hạo Nam, mà là một ý tưởng hoàn toàn mới, một không gian mở kết hợp giữa tiệm trà và phòng trưng bày nghệ thuật, lấy cảm hứng từ chính tiệm trà nhỏ của anh ở Vân Thủy. Những đường nét đầu tiên còn ngập ngừng, nhưng dần dần trở nên tự tin hơn, như thể bàn tay anh đang nhớ lại thứ ngôn ngữ nó đã từng thông thạo.
Anh mỉm cười một mình khi nhìn bản phác thảo dần thành hình, cảm nhận được ngọn lửa đam mê nghề nghiệp đang âm ỉ cháy trở lại trong lòng, không phải để chứng minh điều gì với ai, mà đơn giản vì anh muốn tạo ra một điều gì đó đẹp đẽ, ý nghĩa, kết hợp giữa hai thế giới mà anh yêu quý nhất — thế giới của những ấm trà ấm áp, giản dị, và thế giới của những công trình kiến trúc mang lại giá trị thực sự cho cộng đồng. Anh biết, khi về đến Vân Thủy, anh sẽ chia sẻ ý tưởng này với Nhược Hy đầu tiên, người duy nhất có thể hiểu được ý nghĩa thực sự đằng sau nó.