Ba ngày sau cuộc gặp gỡ căng thẳng với Vũ Khang, khi Nhược Hy vẫn còn đang cố gắng ổn định lại tâm trạng sau lần chạm trán bất ngờ ấy, một bức thư được gửi đến tiệm trà Vân Thủy qua đường bưu điện, phong bì màu trắng tinh với con dấu bưu cục nổi bật, đề tên người nhận là Cố Dịch Phong, với địa chỉ người gửi ghi rõ bằng nét chữ in trang trọng: Công ty Kiến trúc Hoàn Vũ, Hàng Châu.
Dịch Phong cầm bức thư trên tay, ngón tay anh hơi run nhẹ khi nhận ra cái tên công ty ấy, ánh mắt anh trở nên trầm lặng khác thường. Nhược Hy đứng bên cạnh, đang sắp xếp lại vài chiếc tách trà mới nhập về, nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của anh, khẽ hỏi: "Có chuyện gì vậy anh? Mặt anh tái đi rồi."
"Công ty Hoàn Vũ..." Dịch Phong khẽ nói, giọng đầy hoài niệm lẫn cảnh giác, anh đặt bức thư xuống quầy như thể nó nóng bỏng tay. "Đó là công ty kiến trúc lớn nhất Hàng Châu hiện tại, do chính Trịnh Hạo Nam sáng lập sau khi dùng số tiền lừa gạt được từ công ty cũ của chúng tôi để gây dựng lại từ đầu. Tôi đã nghe phong thanh về công ty này qua vài người quen cũ, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng cậu ta sẽ liên lạc với tôi."
Anh xé phong bì, tay anh vẫn còn hơi run, bên trong là một lá thư viết tay trên giấy chất lượng cao cùng một tấm danh thiếp sang trọng in chữ vàng. Nhược Hy đọc lướt qua vai anh, không dám xen vào nhưng cũng không thể kìm được sự tò mò lo lắng, nội dung bức thư khiến cả hai đều bất ngờ:
"Dịch Phong, đã lâu không gặp. Tôi biết cậu hẳn còn oán hận tôi rất nhiều, và tôi không mong cậu tha thứ ngay lập tức, tôi cũng không xứng đáng được tha thứ dễ dàng như vậy. Nhưng công ty Hoàn Vũ đang cần một kiến trúc sư trưởng tài năng như cậu cho dự án cải tạo khu phố cổ Hàng Châu — một dự án mang tính bảo tồn văn hóa, hoàn toàn khác với những sai lầm trước đây của tôi, được chính quyền thành phố phê duyệt và tài trợ một phần. Tôi biết đề nghị này nghe có vẻ nực cười, thậm chí trơ trẽn, nhưng tôi thực sự cần cậu, và tôi tin đây cũng là cơ hội để cậu chứng minh tài năng thực sự của mình trước toàn ngành kiến trúc, thay vì mãi ẩn mình sau một tiệm trà nhỏ ở nơi không ai biết đến. Tôi sẽ đợi cậu ở văn phòng bất cứ lúc nào cậu sẵn sàng gặp tôi."
Nhược Hy nhìn Dịch Phong, thấy quai hàm anh siết chặt, ánh mắt đầy phức tạp, những ngón tay anh vô thức vò nhẹ góc lá thư. "Anh sẽ làm gì?" Cô khẽ hỏi, giọng đầy quan tâm.
"Tôi không biết." Anh thành thật đáp, đặt bức thư xuống bàn, tay xoa nhẹ thái dương như đang cố xua đi cơn đau đầu bất chợt. "Ba năm qua, tôi đã cố gắng quên đi tất cả những gì liên quan đến kiến trúc, đến Hàng Châu, đến Hạo Nam. Tôi đã tự thuyết phục bản thân rằng cuộc sống ở đây, với tiệm trà nhỏ này, là tất cả những gì tôi cần. Nhưng phải thừa nhận, sâu trong lòng, tôi vẫn còn tình yêu với nghề, vẫn còn khao khát được thiết kế những công trình có ý nghĩa, vẫn còn nhớ cảm giác đứng trước một công trình hoàn thành do chính tay mình thiết kế."
"Vậy sao anh không thử cân nhắc?" Nhược Hy hỏi, dù trong lòng cô cảm nhận được một nỗi lo lắng mơ hồ đang len lỏi, một nỗi sợ ích kỷ mà cô không muốn thừa nhận.
Dịch Phong ngẩng đầu nhìn cô, khẽ mỉm cười buồn. "Nhược Hy, cô nói với tôi rằng cô không muốn quay lại Thượng Hải vì áp lực và toan tính ở đó, vì những vết thương chưa lành hẳn, nhưng giờ cô lại khuyên tôi quay lại Hàng Châu sao? Cô không sợ tôi sẽ lại rơi vào vòng xoáy áp lực như trước, không sợ tôi sẽ phải đối mặt lại với chính người đã phản bội mình sao?"
Câu hỏi của anh khiến Nhược Hy im lặng, cô cắn nhẹ môi dưới. Cô nhận ra, sự lo lắng của mình không hẳn vì tương lai của Dịch Phong, mà còn vì nỗi sợ hãi ích kỷ rằng nếu anh quay lại Hàng Châu, mối quan hệ mong manh giữa hai người sẽ đứng trước nguy cơ tan vỡ, rằng khoảng cách địa lý và sự cám dỗ của danh vọng cũ sẽ kéo anh xa khỏi cô.
"Tôi xin lỗi, có lẽ tôi đã nói không đúng." Cô thành thật thừa nhận, giọng cô nhỏ lại. "Thực ra, tôi sợ. Tôi sợ nếu anh quay lại thành phố, quay lại với công việc áp lực đó, chúng ta sẽ..." Cô bỏ lửng câu nói, không dám nói hết nỗi sợ hãi trong lòng, mắt cô cụp xuống nhìn vào tách trà đã nguội.
Dịch Phong nắm lấy tay cô, ánh mắt anh trở nên kiên định, anh nâng cằm cô lên nhẹ nhàng để cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Nhược Hy, nghe tôi nói này. Dù tôi có quyết định thế nào đi nữa, điều đó không có nghĩa là tôi sẽ rời xa cô. Tiệm trà này, Vân Thủy này, và cô, đều là những điều tôi trân trọng nhất bây giờ, không có dự án nào, không có danh vọng nào có thể thay thế được. Nhưng tôi cũng cần phải đối diện với quá khứ của mình một lần, không phải để quay lại con đường cũ, mà để thực sự buông bỏ được oán hận trong lòng, giống như cách cô đang học cách buông bỏ quá khứ với Vũ Khang vậy. Nếu tôi cứ mãi trốn tránh, oán hận đó sẽ luôn là một cái bóng đè nặng lên tôi, kể cả khi tôi đang hạnh phúc bên cô."
Những ngày sau đó, Dịch Phong trở nên trầm tư hơn hẳn, thường xuyên ngồi lặng lẽ trong góc tiệm sau giờ đóng cửa, nhìn ra khung cửa sổ với ánh mắt xa xăm. Anh vẫn mở tiệm trà như thường lệ, vẫn ân cần với khách hàng, nụ cười vẫn nở trên môi khi phục vụ, nhưng Nhược Hy có thể cảm nhận được những suy nghĩ ngổn ngang đang giằng xé trong lòng anh, đôi khi cô bắt gặp anh đứng thẫn thờ trước bức thư đặt trên kệ sách, tay cầm lên rồi lại đặt xuống.
Một buổi tối, khi cả hai đang ngồi bên hiên sau tiệm trà như thường lệ, ánh trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời, Dịch Phong bất chợt lên tiếng, giọng anh đã có vẻ quyết đoán hơn: "Tôi đã quyết định. Tôi sẽ đến Hàng Châu, gặp trực tiếp Hạo Nam, không phải để nhận lời đề nghị của cậu ta, mà để nói rõ ràng những gì tôi cần nói suốt ba năm qua, để giải tỏa hết những oán hận đã chất chứa trong lòng. Sau đó, tôi sẽ quay về đây, tiếp tục cuộc sống của mình, tiếp tục ở bên cô."
Nhược Hy nhìn anh, trong lòng vừa lo lắng vừa cảm phục trước sự dũng cảm của anh, cô nắm chặt tay anh hơn. "Anh có cần tôi đi cùng không? Tôi có thể xin nghỉ vài ngày, dì Lục sẽ hiểu thôi."
Dịch Phong khẽ lắc đầu, nắm lấy tay cô, siết nhẹ như để trấn an cả hai. "Đây là điều tôi cần tự mình đối mặt, một mình, để tôi có thể thực sự khép lại chương này của cuộc đời mình theo cách của riêng tôi. Nhưng cảm ơn cô, vì đã hỏi, vì đã sẵn sàng đồng hành cùng tôi dù chỉ là ý định thôi cũng khiến tôi cảm thấy vững lòng hơn rất nhiều. Chỉ cần biết rằng khi tôi quay về, cô vẫn ở đây chờ tôi, thế là đủ."
"Tôi sẽ đợi anh." Nhược Hy khẽ gật đầu, mặc dù trong lòng vẫn còn đôi chút bất an, cô cố gắng mỉm cười thật tươi để anh yên tâm lên đường.
Ba ngày sau, vào một buổi sáng sớm khi sương còn giăng trên mặt kênh, Dịch Phong khoác lên mình bộ vest công sở đã lâu không mặc, được anh lấy ra từ đáy tủ và ủi lại cẩn thận đêm hôm trước, đứng trước gương ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình — một phiên bản khác xa với hình ảnh người chủ tiệm trà giản dị mà Nhược Hy đã quen thuộc, một Cố Dịch Phong của những năm tháng thành đạt nhưng cũng đầy áp lực ở Hàng Châu. Anh hít một hơi thật sâu, chỉnh lại cà vạt, rồi bước ra khỏi Vân Thủy, hướng về phía Hàng Châu, mang theo không chỉ nỗi oán hận cần giải tỏa, mà còn cả niềm tin và tình yêu mới mẻ mà Nhược Hy đã trao cho anh, như một nguồn sức mạnh để anh đối diện với quá khứ đau thương của chính mình.
Nhược Hy đứng trước tiệm trà, dõi theo bóng dáng anh khuất dần cuối con phố trong làn sương sớm, trong lòng thầm cầu nguyện cho anh tìm được sự bình yên thực sự, và sớm trở về bên cô như lời anh đã hứa. Cô đứng đó rất lâu, cho đến khi dì Lục đi ngang qua, vỗ nhẹ vai cô an ủi: "Nó sẽ ổn thôi con, thằng bé đó mạnh mẽ hơn con nghĩ đấy."
Ba ngày Dịch Phong vắng mặt là ba ngày dài đằng đẵng đối với Nhược Hy. Cô vẫn đến tiệm trà mỗi buổi chiều như thường lệ, tự tay mở cửa bằng chiếc chìa khóa dự phòng anh đã đưa cho cô trước khi đi, tiếp tục công việc pha trà cho những vị khách quen đã dần trở nên thân thiết. Nhưng căn tiệm nhỏ, dù vẫn ấm áp như mọi ngày, lại thiếu vắng đi một điều gì đó quan trọng — thiếu vắng bóng dáng người đàn ông vẫn hay đứng lặng lẽ sau quầy, thiếu vắng những câu chuyện phiếm ngắn gọn nhưng ấm áp mà anh vẫn thường chia sẻ.
Đêm đầu tiên anh đi, Nhược Hy trằn trọc không ngủ được, không phải vì lo lắng cho tình trạng của anh, mà vì một nỗi sợ hãi mơ hồ rằng có lẽ, một khi Dịch Phong đối diện lại với thế giới kiến trúc mà anh từng thuộc về, anh sẽ nhận ra rằng cuộc sống ở Vân Thủy, bên cạnh cô, chỉ là một nơi trú ẩn tạm thời, không phải là nơi anh thực sự muốn gắn bó lâu dài. Cô tự trách mình vì những suy nghĩ ích kỷ ấy, nhưng không thể ngăn được chúng cứ lởn vởn trong đầu mỗi đêm.
Cô tìm đến dì Lục để tâm sự, ngồi bên hiên nhà uống trà cùng bà vào một buổi tối. "Dì có nghĩ anh ấy sẽ thay đổi quyết định không, nếu công ty đó thực sự cần anh ấy?" Cô hỏi, giọng đầy lo âu.
Dì Lục cười hiền, vỗ nhẹ tay Nhược Hy. "Con à, dì đã nhìn thấy ánh mắt thằng Dịch Phong khi nó nhìn con. Đó không phải ánh mắt của một người còn do dự giữa hai lựa chọn. Nó đã chọn rồi, từ lâu lắm rồi, chỉ là nó cần thời gian để tự mình nói lời tạm biệt với những gì đã qua thôi. Con cứ tin tưởng nó, giống như nó đã luôn tin tưởng con vậy."
Lời nói của dì Lục phần nào xoa dịu nỗi lo trong lòng Nhược Hy, nhưng cô vẫn không thể hoàn toàn yên tâm cho đến khi nhận được cuộc gọi báo tin anh sắp trở về.