Hạnh phúc thường không kéo dài mà không gặp thử thách. Đúng một tuần sau lễ hội hoa đăng, khi những cánh hoa nhài trong tóc Nhược Hy đã héo từ lâu nhưng dư âm của đêm hôm ấy vẫn còn vương vấn trong lòng cô mỗi khi nhớ lại, khi đang vui vẻ pha trà cho khách trong tiệm vào một buổi chiều nắng đẹp, cánh cửa tiệm trà bất ngờ bật mở, chuông gió khẽ vang lên, và người bước vào khiến cô chết sững tại chỗ, tách trà trên tay suýt rơi xuống nền gạch.
Trần Vũ Khang, trong bộ vest công sở chỉnh tề màu xám than, cà vạt được thắt gọn gàng, mái tóc chải chuốt kỹ lưỡng như thể vừa bước ra từ một cuộc họp quan trọng, đứng ngay trước cửa, ánh mắt anh ta dò xét khắp căn tiệm nhỏ trước khi dừng lại trên gương mặt sững sờ của Nhược Hy, khóe miệng anh ta nhếch lên một nụ cười tự tin quen thuộc mà cô từng say mê nhưng giờ đây chỉ khiến cô cảm thấy lạnh sống lưng.
"Nhược Hy, cuối cùng cũng tìm được em. Em biết không, anh phải nhờ đến ba người quen mới lần ra được cái thị trấn hẻo lánh này đấy." Vũ Khang cất giọng, nụ cười quen thuộc nhưng giờ đây lại khiến Nhược Hy cảm thấy ghê tởm hơn là rung động như trước kia.
"Anh đến đây làm gì?" Cô gằn giọng, tay siết chặt chiếc ấm trà đang cầm, cố gắng giữ giọng bình tĩnh dù tim đang đập loạn xạ, cảm giác quen thuộc của cơn hoảng loạn bắt đầu len lỏi trở lại nơi lồng ngực.
"Anh đến để tìm em, và cũng để bàn công việc." Vũ Khang bước lại gần, phớt lờ ánh mắt cảnh giác của Nhược Hy, dáng đi tự tin như thể anh ta vẫn đang ở văn phòng công ty Vĩnh Thịnh, chưa từng có chuyện gì xảy ra giữa hai người. "Công ty vừa trúng thầu dự án khu nghỉ dưỡng ven biển lớn nhất trong năm, giá trị hợp đồng lên đến hàng trăm triệu tệ, và ban giám đốc muốn mời em quay lại làm trưởng nhóm thiết kế. Họ nói không ai có thể đảm nhận vị trí đó tốt hơn em, kể cả sau khi em nghỉ việc, dự án khu phức hợp văn hóa của em vẫn được đánh giá là một trong những công trình xuất sắc nhất năm ngoái."
"Tôi không quan tâm." Nhược Hy đáp thẳng thừng, quay người định bỏ đi vào phía trong, nhưng Vũ Khang đã nhanh tay nắm lấy cổ tay cô, lực nắm khá mạnh khiến cô hơi đau.
"Nhược Hy, anh biết anh đã sai. Chuyện dự án lần trước, anh thừa nhận là do anh quá tham vọng, để lòng tham che mờ lý trí, anh đã suy nghĩ rất nhiều trong suốt mấy tháng qua." Anh ta nói, giọng điệu vẫn đầy tự tin như thể mọi lời nói của mình đều có sức thuyết phục tuyệt đối, như thể chỉ cần anh ta nói ra lời xin lỗi là mọi tổn thương sẽ tự động được xóa bỏ. "Nhưng em cũng biết, không ai có tài năng như em cả. Bỏ phí bản thân ở cái thị trấn hẻo lánh này để làm gì, sống ở đây rồi em sẽ làm gì cho tương lai? Quay về Thượng Hải, anh hứa sẽ bù đắp cho em tất cả, chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu."
Đúng lúc đó, Dịch Phong từ trong bếp bước ra, tay còn cầm chiếc khăn lau, nhìn thấy cảnh Vũ Khang đang nắm chặt cổ tay Nhược Hy, ánh mắt anh lập tức trở nên lạnh lùng, một vẻ nghiêm nghị mà Nhược Hy chưa từng thấy ở anh trước đây. Anh bước nhanh đến, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gỡ tay Vũ Khang ra khỏi cổ tay cô, đứng chắn giữa hai người như một bức tường bảo vệ.
"Xin lỗi, đây là tiệm trà, không phải nơi để giải quyết chuyện riêng tư bằng vũ lực." Dịch Phong nói, giọng điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự cứng rắn không thể chối cãi, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Vũ Khang không hề né tránh.
Vũ Khang nhíu mày nhìn Dịch Phong, ánh mắt đầy khinh miệt lướt qua bộ trang phục giản dị của anh — chiếc áo sơ mi vải lanh cũ kỹ, chiếc tạp dề vấy chút bụi trà. "Anh là ai? Đây là chuyện giữa tôi và vị hôn thê cũ của tôi, không liên quan đến anh."
"Vị hôn thê cũ." Dịch Phong nhấn mạnh hai từ đó, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Vũ Khang, giọng anh không cao nhưng đủ để tạo áp lực. "Vậy thì anh nên hiểu rõ, cô ấy giờ không còn liên quan gì đến anh nữa. Và ở tiệm trà này, tôi là chủ, tôi có quyền yêu cầu anh rời đi nếu anh làm phiền khách hàng của tôi, hoặc nếu anh còn định động tay động chân như vừa rồi."
Không khí trong tiệm trà bỗng trở nên căng thẳng, vài vị khách đang ngồi gần đó cũng khẽ liếc nhìn về phía họ. Vũ Khang nhìn qua nhìn lại giữa Dịch Phong và Nhược Hy, dường như nhận ra điều gì đó qua cách Dịch Phong đứng chắn trước mặt cô, qua ánh mắt lo lắng mà anh dành cho cô, khóe miệng anh ta nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
"Ra vậy, hóa ra em đã tìm được chỗ dựa mới rồi à, Nhược Hy? Một ông chủ tiệm trà nhỏ ở cái thị trấn không ai biết đến này sao?" Giọng điệu anh ta đầy khinh bỉ, ánh mắt lướt qua căn tiệm nhỏ như đang định giá nó. "Em nghĩ anh ta có thể cho em cuộc sống như những gì anh từng hứa hẹn sao? Căn hộ ở khu trung tâm, xe hơi, những chuyến du lịch nước ngoài? Hay em định sống cả đời ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, bán trà kiếm vài đồng bạc lẻ?"
"Đủ rồi, Vũ Khang!" Nhược Hy quát lên, giọng run rẩy vì tức giận, nhưng lần này là sự tức giận có kiểm soát, không phải nỗi hoảng loạn như trước. "Anh không có quyền phán xét cuộc sống của tôi. Ít nhất, ở đây, tôi tìm được sự chân thành mà anh chưa từng cho tôi trong suốt năm năm chúng ta bên nhau. Anh nghĩ tiền bạc và xe hơi có thể bù đắp được cho việc anh đã cướp đi thành quả hai năm tâm huyết của tôi sao? Anh nghĩ tôi cần một căn hộ sang trọng hơn là cần một người tôn trọng công sức của mình sao?"
Vũ Khang sững lại trước phản ứng gay gắt của Nhược Hy, có lẽ anh ta không ngờ cô lại phản kháng mạnh mẽ đến vậy, khác hẳn hình ảnh Nhược Hy nhẫn nhịn mà anh ta từng quen biết. Nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, chỉnh lại cà vạt. "Được rồi, anh sẽ không ép em quyết định ngay bây giờ. Nhưng em hãy suy nghĩ kỹ, dự án này là cơ hội chứng minh bản thân, để tất cả những người từng nghi ngờ năng lực của em phải nhìn lại, để em có thể ngẩng cao đầu quay lại giới kiến trúc Thượng Hải. Anh sẽ đợi câu trả lời của em trong một tuần." Anh ta đặt một tấm danh thiếp lên bàn, rồi quay người rời khỏi tiệm trà, dáng vẻ tự tin như chưa hề có chuyện gì xảy ra, chỉ có bước chân hơi vội vã tiết lộ chút bối rối bên trong.
Sau khi cánh cửa đóng lại, chuông gió khẽ rung lên một lần cuối, Nhược Hy ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, cảm giác hoảng loạn quen thuộc bắt đầu len lỏi trở lại, hơi thở cô trở nên gấp gáp. Dịch Phong lập tức ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng ôm lấy vai cô, giọng trầm ấm trấn an, không hỏi han gì thêm, chỉ đơn giản ở đó bên cô.
"Không sao, có tôi ở đây rồi. Hít thở sâu, giống như những gì cô đã học được. Hít vào... giữ lại... thở ra..." Anh hướng dẫn cô từng bước, tay anh xoa nhẹ lưng cô theo nhịp thở.
Nhược Hy làm theo, hít thở chậm rãi theo nhịp anh hướng dẫn, cho đến khi nhịp tim dần ổn định trở lại, những giọt mồ hôi lạnh trên trán cũng dần biến mất. Cô ngẩng đầu nhìn Dịch Phong, ánh mắt đầy áy náy. "Xin lỗi anh, vì đã để anh chứng kiến cảnh vừa rồi, và vì đã làm phiền công việc của anh."
"Không cần xin lỗi." Anh khẽ lắc đầu, tay vẫn nhẹ nhàng xoa lưng cô trấn an, ánh mắt anh chứa đầy sự quan tâm chân thành. "Nhưng Nhược Hy, tôi cần hỏi cô một câu, và mong cô trả lời thật lòng: cô có đang cân nhắc quay lại Thượng Hải không? Nếu cô cần thời gian suy nghĩ, tôi sẽ hiểu, tôi không muốn cô đưa ra quyết định chỉ vì tôi."
Câu hỏi của anh khiến Nhược Hy khựng lại. Cô nhìn sâu vào mắt Dịch Phong, nhận ra trong đó có một chút lo lắng mà anh cố gắng che giấu sau vẻ điềm tĩnh thường ngày. Cô nắm chặt tay anh, giọng nói kiên định, không chút do dự.
"Không. Tôi không có ý định quay lại đó, dù dự án có hấp dẫn đến đâu, dù danh tiếng có lớn đến đâu. Nhưng tôi thừa nhận, những lời của Vũ Khang khiến tôi phải suy nghĩ lại về ước mơ kiến trúc sư mà tôi từng ấp ủ, về việc liệu tôi có đang trốn tránh đam mê của mình hay không. Có lẽ, tôi cần tìm cách để theo đuổi đam mê đó theo cách của riêng mình, không phải quay lại con đường cũ đầy áp lực và toan tính, mà là một con đường mới, phù hợp hơn với con người tôi bây giờ."
Dịch Phong khẽ gật đầu, ánh mắt anh dịu lại nhưng vẫn còn thoáng chút tâm tư khó nói, một sự lo lắng mơ hồ mà anh chưa muốn chia sẻ ngay lúc này. Bởi lẽ, cuộc gặp gỡ bất ngờ này không chỉ khuấy động lại quá khứ của Nhược Hy, mà còn khiến chính anh phải đối diện với một sự thật mà anh đã cố tình lảng tránh suốt thời gian qua — sự thật rằng, quá khứ của chính anh ở Hàng Châu, cũng sắp sửa quay trở lại tìm anh, theo một cách mà anh không hề mong đợi, và anh không biết liệu mình có đủ can đảm để đối diện với nó hay không, đặc biệt là khi giờ đây anh đã có thêm một điều quý giá cần bảo vệ và gìn giữ.
Tối hôm đó, sau khi Nhược Hy đã trở về Yên Trúc Cư, Dịch Phong ngồi một mình trong tiệm trà đã đóng cửa, ánh đèn duy nhất còn sáng là chiếc đèn bàn nhỏ trên quầy. Anh lấy từ ngăn kéo ra một chiếc hộp gỗ cũ, bên trong là vài tấm danh thiếp công ty Phong Nam ngày xưa, một tấm ảnh chụp anh và Hạo Nam đứng trước công trình đầu tiên họ hoàn thành cùng nhau, cả hai đều cười rạng rỡ, đầy nhiệt huyết tuổi trẻ. Anh nhìn tấm ảnh hồi lâu, những ký ức ùa về như một cơn sóng, có cả niềm vui lẫn nỗi đau, có cả tình bạn chân thành từng tồn tại lẫn sự phản bội cay đắng sau này.
Anh biết, chuyện của Vũ Khang hôm nay chỉ là một lời cảnh báo, một dấu hiệu cho thấy quá khứ không bao giờ thực sự biến mất, nó chỉ tạm thời lắng xuống chờ đợi thời điểm thích hợp để quay trở lại. Và anh tự hỏi, liệu quá khứ của chính mình có đang âm thầm tìm đường trở lại hay không, liệu ngày mai, ngày kia, một bức thư, một cuộc điện thoại nào đó sẽ khiến anh phải đối diện với những gì anh đã cố chôn giấu suốt ba năm qua.
Anh cất chiếc hộp gỗ trở lại ngăn kéo, tắt đèn, bước ra ngoài khóa cửa tiệm. Ánh trăng đêm ấy sáng vằng vặc, chiếu rọi xuống con kênh lặng lẽ. Dịch Phong đứng đó một lúc lâu, hít thở không khí đêm trong lành, tự nhủ rằng dù chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ đối diện với nó bằng chính sự bình thản mà Vân Thủy đã dạy cho anh suốt ba năm qua, không còn là người đàn ông hoảng loạn chạy trốn như ngày anh mới đặt chân đến đây.