Mùa hạ đến với Vân Thủy trong sắc xanh mướt của những rặng trà trên đồi và tiếng ve râm ran khắp các con phố cổ. Nắng bắt đầu gay gắt hơn vào buổi trưa, nhưng những buổi sáng sớm và chiều muộn vẫn giữ được sự mát mẻ dễ chịu, gió từ mặt kênh thổi vào mang theo hơi nước trong lành. Thị trấn nhỏ bắt đầu rộn ràng chuẩn bị cho lễ hội hoa đăng thường niên — sự kiện lớn nhất trong năm, khi người dân khắp vùng thả những chiếc đèn hoa đăng xuống dòng kênh, cầu mong bình an và may mắn, một truyền thống đã tồn tại qua nhiều thế hệ ở Vân Thủy.
Nhược Hy đã ở Vân Thủy được gần ba tháng. Những cơn hoảng loạn giờ đây hiếm khi xuất hiện, và mỗi khi chúng ập đến, cô đã học được cách tự trấn an bản thân, đôi khi chỉ cần nghĩ đến nụ cười điềm tĩnh của Dịch Phong, nghĩ đến hương trà ấm áp trong tiệm nhỏ, là đủ khiến nhịp tim cô chậm lại. Cô cũng nhận thấy làn da mình đã có chút nắng, không còn xanh xao mệt mỏi như những ngày đầu mới đến, và những bức vẽ trong cuốn sổ phác thảo của cô cũng dần trở nên sinh động, tươi sáng hơn.
Mối quan hệ giữa cô và Dịch Phong cũng dần thay đổi, dù cả hai đều chưa ai nói ra thành lời. Những buổi chiều làm việc cùng nhau trở nên tự nhiên hơn, những câu chuyện phiếm kéo dài hơn, đôi khi kéo dài đến tận khuya khi cả hai ngồi trên hiên sau tiệm trà, và đôi khi, ánh mắt hai người chạm nhau lâu hơn một chút so với bình thường, rồi cả hai lại vội vàng nhìn đi chỗ khác, giấu đi nhịp tim đang loạn nhịp, giấu đi nụ cười khó kiềm chế nơi khóe môi.
Cả thị trấn như bừng tỉnh khỏi vẻ tĩnh lặng thường ngày để chuẩn bị cho lễ hội. Người dân treo đèn lồng dọc các con phố, các cửa hàng bày bán những chiếc đèn hoa đăng đủ hình dáng — hình hoa sen, hình cá chép, hình con thuyền nhỏ — được làm thủ công tỉ mỉ từ giấy dó và tre. Trẻ con chạy nhảy khắp nơi trong những bộ trang phục truyền thống mới may, tiếng cười đùa vang khắp các con hẻm.
"Tối nay có lễ hội hoa đăng, cô có muốn đi cùng tôi không?" Dịch Phong hỏi vào một buổi chiều, khi đang cùng cô chuẩn bị đóng cửa tiệm sớm hơn thường lệ, tay anh vẫn đang xếp lại những chiếc ấm trà lên kệ nhưng ánh mắt lại thoáng chút hồi hộp hiếm thấy.
"Đương nhiên rồi." Nhược Hy đáp, không giấu được nét hào hứng trong giọng nói, tim cô đập rộn ràng một cách khó hiểu.
Tối hôm đó, cả thị trấn Vân Thủy như khoác lên mình một bộ áo mới rực rỡ. Hàng nghìn chiếc đèn lồng đủ màu sắc được treo dọc các con phố, ánh sáng ấm áp phản chiếu lung linh trên mặt kênh, tạo thành một dải ngân hà thu nhỏ giữa lòng thị trấn cổ. Người dân và du khách tụ tập đông đúc, tiếng cười nói rộn ràng hòa cùng tiếng nhạc truyền thống vang lên từ những gánh hát rong, tiếng trống múa lân từ xa vọng lại, mùi thơm của các món ăn đường phố lan tỏa khắp không gian.
Nhược Hy mặc một chiếc váy lụa màu xanh ngọc mà dì Lục đã tặng cô nhân dịp này, chất liệu lụa mềm mại ôm nhẹ dáng người, mái tóc dài được búi gọn gàng cài thêm một cành hoa nhài trắng thơm ngát. Khi cô bước ra khỏi Yên Trúc Cư, Dịch Phong đang đứng chờ sẵn dưới ánh đèn lồng, trong bộ áo dài truyền thống màu xanh lam sẫm khiến anh trông khác hẳn với hình ảnh giản dị thường ngày sau quầy trà, ánh mắt anh khẽ sững lại khi nhìn thấy cô trong bộ trang phục ấy, có một khoảnh khắc anh như quên mất cách thở.
"Cô... rất đẹp." Anh khẽ nói, giọng có chút vụng về hiếm thấy, tai anh hơi ửng đỏ dưới ánh đèn lồng.
Nhược Hy đỏ mặt, khẽ cúi đầu che giấu nụ cười. "Cảm ơn anh. Anh cũng bảnh trai lắm, trông khác hẳn ngày thường."
Hai người sánh vai nhau dạo bước giữa dòng người đông đúc, ghé qua các gian hàng bán đồ thủ công, thưởng thức những món ăn đường phố đặc trưng của Vân Thủy — bánh trôi nước nhân đậu đỏ, chè hạt sen long nhãn, xiên que nướng thơm phức. Dịch Phong mua cho cô một chiếc đèn hoa đăng hình hoa sen nhỏ xinh, cánh hoa được vẽ tay tỉ mỉ, tự tay viết lên đó lời chúc bằng nét chữ thư pháp mềm mại dưới ánh đèn của quầy hàng, che chắn cẩn thận để cô không nhìn thấy.
"Anh viết gì vậy?" Nhược Hy tò mò hỏi, cố nhón chân nhìn qua vai anh nhưng bị anh khéo léo che lại.
"Bí mật." Anh mỉm cười, ánh mắt lấp lánh tinh nghịch hiếm thấy, một vẻ trẻ trung mà cô chưa từng thấy ở anh trước đây. "Đến khi thả đèn, cô sẽ biết."
Họ đi đến bờ kênh, nơi hàng trăm người đang tụ tập chuẩn bị thả đèn hoa đăng, ánh sáng từ hàng nghìn chiếc đèn đã thả trước đó lấp lánh trôi dập dềnh trên mặt nước, tạo nên một khung cảnh huyền ảo như trong truyện cổ tích. Dịch Phong quỳ xuống bên bờ kênh, nhẹ nhàng đặt chiếc đèn xuống mặt nước, rồi đưa tay ra hiệu cho Nhược Hy cùng ngồi xuống bên cạnh, tà váy lụa của cô khẽ chạm xuống nền đá mát lạnh.
"Nhắm mắt lại, cầu nguyện điều cô mong muốn nhất." Anh nói khẽ, giọng trầm ấm hòa cùng tiếng nước róc rách.
Nhược Hy nhắm mắt, hai tay chắp lại trước ngực. Trong khoảnh khắc ấy, cô không cầu mong sự nghiệp thành công hay danh vọng như trước kia, không mong muốn được minh oan trước những đồng nghiệp cũ, mà chỉ đơn giản mong ước bản thân sẽ tìm thấy sự bình yên thực sự, và có lẽ, mong ước được tiếp tục ở bên cạnh người đàn ông đang quỳ cạnh cô lúc này, được tiếp tục cảm nhận sự ấm áp mà cô đã tìm thấy ở Vân Thủy.
Khi cô mở mắt ra, chiếc đèn hoa đăng đã trôi xa dần theo dòng nước, ánh sáng ấm áp của nó hòa vào hàng trăm chiếc đèn khác, tạo thành một dải ngân hà lung linh trên mặt kênh tối, phản chiếu lên khuôn mặt cô những vệt sáng vàng ấm áp.
"Giờ thì anh có thể nói cho tôi biết anh đã viết gì chưa?" Nhược Hy quay sang hỏi, nụ cười rạng rỡ trên môi, ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn.
Dịch Phong nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt anh trong ánh đèn lồng lấp lánh trở nên sâu thẳm và chân thành hơn bao giờ hết, như thể anh đang thu thập hết can đảm còn sót lại trong lòng. "Tôi viết: Mong người bên cạnh tôi sẽ luôn mỉm cười như thế này."
Tim Nhược Hy như hẫng một nhịp. Cô nhìn anh, không biết nên đáp lại thế nào, chỉ cảm nhận được má mình nóng bừng, và trái tim đang đập rộn ràng một cách hạnh phúc mà cô đã quên mất cảm giác này từ rất lâu rồi, một cảm giác trong trẻo, không vướng bận toan tính, khác hẳn những gì cô từng trải qua với Vũ Khang.
"Nhược Hy," Dịch Phong khẽ gọi tên cô, giọng trầm ấm xen lẫn chút ngập ngừng, tay anh khẽ nắm lấy tay cô đặt trên nền đá lạnh. "Tôi biết cả hai chúng ta đều từng bị tổn thương sâu sắc, đều cần thời gian để chữa lành. Tôi không muốn vội vàng, không muốn tạo thêm áp lực cho cô. Nhưng tôi chỉ muốn cô biết rằng, kể từ ngày cô bước vào tiệm trà của tôi trong cơn mưa đó, cuộc sống của tôi đã có thêm một tia sáng mà tôi đã không dám mong đợi từ rất lâu rồi. Ba năm qua, tôi đã sống như một cái bóng, chỉ tồn tại chứ không thực sự sống. Nhưng từ khi cô đến, tôi cảm thấy mình đang sống thật sự trở lại."
Nhược Hy cảm thấy nước mắt chực trào nơi khóe mắt, nhưng lần này, đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc chứ không phải đau khổ. "Tôi cũng vậy, Dịch Phong. Tôi cũng đang dần học cách tin tưởng lại, và anh... anh chính là lý do khiến tôi muốn cố gắng học cách yêu thương một lần nữa. Tôi đã sợ hãi tình cảm suốt nhiều tháng qua, sợ rằng mình sẽ lại bị tổn thương, nhưng ở bên anh, tôi cảm thấy an toàn."
Hai người ngồi bên bờ kênh, giữa hàng trăm ánh đèn hoa đăng lung linh, không ai nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nắm chặt tay nhau, để những xúc cảm chân thành nhất tự nó lên tiếng. Xa xa, tiếng pháo hoa bắt đầu vang lên, tô điểm bầu trời đêm Vân Thủy bằng những sắc màu rực rỡ — đỏ, vàng, tím, xanh lam — như một lời chúc phúc dịu dàng cho mối tình chớm nở giữa hai tâm hồn đồng điệu. Ánh sáng pháo hoa phản chiếu trong đôi mắt cả hai, và trong khoảnh khắc ấy, dường như mọi đau thương quá khứ đều tạm thời lùi lại phía sau.
Dì Lục, đứng cách đó không xa cùng vài người hàng xóm, nhìn thấy cảnh tượng ấy, khẽ mỉm cười mãn nguyện, quay sang nói nhỏ với người bên cạnh: "Cuối cùng thằng bé đó cũng biết cười trở lại rồi."
Đêm lễ hội hoa đăng năm ấy, không chỉ là một kỷ niệm đẹp, mà còn là dấu mốc đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong hành trình chữa lành của cả Nhược Hy và Dịch Phong — nơi họ chính thức mở lòng đón nhận nhau, sẵn sàng cùng nhau bước tiếp trên con đường phía trước, dù biết rằng vẫn còn nhiều thử thách đang chờ đợi ở tương lai, những thử thách mà cả hai chưa thể lường trước được vào lúc này, khi họ vẫn còn đang chìm đắm trong hạnh phúc giản dị của hiện tại.
Sau đêm lễ hội, hai người bắt đầu có những buổi hẹn hò nho nhỏ ngoài giờ làm việc, dù cả hai đều ngầm hiểu đó là những buổi hẹn hò mà không ai gọi tên. Có buổi sáng chủ nhật, Dịch Phong đóng cửa tiệm sớm hơn thường lệ để cùng Nhược Hy đạp xe lên đồi trà ngắm bình minh, hai chiếc xe đạp cũ kỹ mượn từ nhà dì Lục kẽo kẹt trên con đường đất đỏ. Đứng trên đỉnh đồi, nhìn xuống thị trấn Vân Thủy còn chìm trong sương sớm, những mái ngói cong cong nhấp nhô như những con sóng lặng, Nhược Hy cảm thấy lồng ngực mình tràn ngập một cảm giác tự do mà cô chưa từng có được ở Thượng Hải, nơi tầm nhìn của cô luôn bị giới hạn bởi những tòa nhà cao tầng chọc thẳng lên bầu trời.
"Anh có bao giờ tiếc nuối vì đã rời Hàng Châu không?" Cô hỏi, khi cả hai ngồi xuống bãi cỏ, chia nhau một túi bánh quy dì Lục chuẩn bị.
Dịch Phong im lặng một lúc, ngắm nhìn những đám mây trôi lững lờ. "Có lẽ đôi lúc tôi vẫn nhớ cảm giác được đứng trước một công trình lớn do chính tay mình thiết kế, nhưng tôi không hối tiếc vì đã đến đây. Nếu không rời Hàng Châu, có lẽ tôi đã không bao giờ gặp được cô, không bao giờ biết đến cảm giác ngồi trên đồi trà thế này vào một buổi sáng chủ nhật, chỉ để ngắm mây trôi mà không cần nghĩ đến bất cứ điều gì khác."
Câu trả lời của anh khiến Nhược Hy mỉm cười, cô tựa đầu vào vai anh, để gió sớm mơn man trên tóc. Có những buổi tối khác, cả hai lại cùng nhau nấu ăn trong gian bếp nhỏ sau tiệm trà, Dịch Phong dạy cô cách làm món sủi cảo truyền thống của vùng, bột mì dính đầy tay cả hai, tiếng cười đùa vang lên mỗi khi ai đó làm rơi nhân bánh ra ngoài. Những khoảnh khắc bình dị ấy, dù nhỏ bé, lại dần dần xây đắp nên một nền tảng vững chắc cho mối quan hệ giữa họ, một nền tảng dựa trên sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau, chứ không phải những lời hứa hẹn hoa mỹ mà Nhược Hy từng quen thuộc trong quá khứ.