Thời gian trôi qua, Nhược Hy đã quen thuộc với nhịp sống ở Vân Thủy như thể cô đã sống ở đây từ rất lâu rồi. Những cơn hoảng loạn ban đêm cũng thưa dần, thay vào đó là những giấc ngủ sâu và yên bình hơn, dù thỉnh thoảng vẫn có những đêm cô trằn trọc nhớ về Thượng Hải, nhưng không còn là nỗi sợ hãi tột cùng như trước, mà chỉ là những gợn sóng nhỏ lướt qua rồi tan biến. Cô bắt đầu mang theo cuốn sổ phác thảo đi khắp thị trấn, vẽ lại những góc phố cổ kính, những mái nhà rêu phong, những cây cầu đá bắc ngang dòng kênh, và không ít lần, cô vẽ cả bóng dáng người đàn ông trầm lặng đứng sau quầy trà, dù mỗi lần như vậy cô đều vội vàng gấp cuốn sổ lại nếu thấy anh có ý định nhìn qua.
Một buổi tối, sau khi đóng cửa tiệm, khi những vị khách cuối cùng đã rời đi và ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng con phố, Dịch Phong bất ngờ rủ Nhược Hy ở lại dùng bữa cùng anh. "Hôm nay tôi nấu hơi nhiều, một mình ăn không hết. Cô ở lại ăn cùng được không? Tôi làm món cá kho tộ theo công thức của mẹ tôi, ngon lắm."
Nhược Hy gật đầu, trong lòng có chút hồi hộp khó tả, một cảm giác bồi hồi mà cô đã lâu không trải qua kể từ những ngày đầu hẹn hò với Vũ Khang, nhưng lần này nó nhẹ nhàng hơn, không có sự gấp gáp hay toan tính nào. Bữa cơm giản dị được bày trên chiếc bàn gỗ nhỏ phía sau tiệm, với vài món rau xào, cá kho và một bát canh rong biển nấu cùng đậu hũ, nhưng lại ấm áp hơn bất kỳ bữa tiệc sang trọng nào cô từng tham dự ở Thượng Hải, những bữa tiệc mà cô luôn phải chú ý đến cách cầm đũa sao cho lịch thiệp, phải cười nói xã giao với những người cô chẳng hề quen biết.
"Anh nấu ăn ngon thật đấy." Cô khen, gắp thêm một miếng cá kho đậm đà, vị mặn ngọt hòa quyện hoàn hảo.
"Sống một mình lâu năm thì phải biết nấu ăn thôi, không thì đói chết." Dịch Phong đáp, khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười nhẹ hiếm hoi.
Sau bữa ăn, hai người ngồi trên hiên sau tiệm trà, nhìn ra khoảnh sân nhỏ trồng vài chậu trà cảnh được cắt tỉa gọn gàng. Ánh trăng lấp lánh trên mặt kênh phía xa, gió đêm mát rượi thổi qua, mang theo hương hoa quế thoang thoảng từ đâu đó trong thị trấn. Dịch Phong rót cho cả hai một tách trà nhỏ, hơi nước bốc lên mờ ảo trong ánh trăng.
"Dịch Phong này," Nhược Hy khẽ cất tiếng, giọng thận trọng, hai tay ôm lấy tách trà ấm, "dì Lục có kể cho tôi nghe một chút về chuyện của anh ở Hàng Châu. Tôi xin lỗi nếu điều đó khiến anh không thoải mái, tôi không có ý tò mò đâu."
Dịch Phong im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh dõi về phía xa xăm, ngón tay khẽ xoay xoay tách trà trong tay. Nhược Hy đã chuẩn bị tinh thần anh sẽ né tránh câu chuyện như những lần trước, thậm chí cô đã định xin lỗi và chuyển sang chủ đề khác, nhưng lần này, anh khẽ thở dài rồi bắt đầu kể, giọng anh trầm và chậm rãi, như đang lần giở lại từng trang ký ức đã cũ.
"Ba năm trước, tôi và Trịnh Hạo Nam — người bạn thân nhất từ thời đại học, chúng tôi học chung phòng ký túc xá suốt bốn năm — cùng nhau sáng lập công ty kiến trúc Phong Nam. Tên công ty là ghép từ tên hai đứa, Dịch Phong và Hạo Nam. Chúng tôi đã cùng nhau vượt qua biết bao khó khăn từ những ngày đầu chỉ có hai bàn tay trắng, thuê một văn phòng nhỏ chật chội chỉ đủ kê hai cái bàn, đến khi công ty phát triển thành một trong những công ty kiến trúc có tiếng nhất Hàng Châu, với hơn năm mươi nhân viên và những dự án lớn được đăng trên tạp chí kiến trúc. Tôi tin tưởng cậu ấy tuyệt đối, đến mức giao hết toàn bộ tài chính công ty cho cậu ấy quản lý vì tôi chỉ giỏi về mặt chuyên môn thiết kế, còn cậu ấy giỏi về kinh doanh, quản lý dòng tiền. Chúng tôi từng nghĩ đó là sự phân công hoàn hảo."
Anh ngừng lại, bàn tay siết chặt tách trà đang cầm, ánh mắt anh trong đêm tối càng trở nên sâu thẳm hơn.
"Nhưng tôi đã không biết rằng, trong suốt hai năm, Hạo Nam đã âm thầm rút vốn công ty, đầu tư vào những dự án bất động sản mạo hiểm bên ngoài dưới danh nghĩa cá nhân, những dự án mà cậu ấy tin rằng sẽ sinh lời nhanh chóng để chứng minh bản thân với gia đình vợ giàu có của cậu ấy. Khi những dự án đó sụp đổ vì thị trường bất động sản đóng băng, cậu ấy đã dùng chính tài sản và uy tín của công ty Phong Nam để vay những khoản nợ khổng lồ nhằm bù đắp, ký khống các hợp đồng bảo lãnh mà tôi không hề hay biết, rồi lặng lẽ chuyển hết tài sản riêng ra nước ngoài, để lại tôi một mình gánh chịu toàn bộ hậu quả, một mình đối mặt với núi nợ mà tôi thậm chí không biết nó tồn tại cho đến khi các chủ nợ tìm đến văn phòng."
"Ngày công ty tuyên bố phá sản, tôi mới biết được sự thật đó, đứng giữa văn phòng trống rỗng mà đọc từng dòng trong bản báo cáo tài chính mà luật sư đưa cho, tay tôi run đến mức không cầm nổi tờ giấy. Không chỉ mất công ty, mất toàn bộ tiền tiết kiệm suốt tám năm làm việc, tôi còn phải đối mặt với hàng loạt vụ kiện tụng từ đối tác, khách hàng, thậm chí bị réo tên trên báo chí như một kẻ lừa đảo dù tôi chẳng hề hay biết gì về những gì Hạo Nam đã làm. Có những đêm tôi nhận được cả chục cuộc điện thoại đe dọa từ những chủ nợ, có người còn đến tận nhà bố mẹ tôi để gây sức ép. Người mà tôi tin tưởng nhất, người tôi từng coi như anh em ruột thịt, cuối cùng lại là người đẩy tôi xuống vực sâu nhất."
Nhược Hy lặng người, cảm nhận được nỗi đau trong từng câu chữ của anh, nỗi đau mà cô có thể đồng cảm sâu sắc dù câu chuyện của họ khác nhau về mức độ. Cô đưa tay khẽ chạm vào bàn tay đang siết chặt của Dịch Phong, một cử chỉ an ủi đơn giản nhưng chân thành, không cần lời nói.
"Tôi hiểu cảm giác đó. Bị chính người mình tin tưởng nhất phản bội, còn đau hơn cả việc bị người lạ làm hại, vì nó không chỉ cướp đi thành quả, mà còn cướp đi cả niềm tin của mình vào con người." Cô nói, giọng nghẹn ngào. "Vũ Khang, vị hôn phu cũ của tôi, cũng đã cướp công trình tôi dồn hết tâm huyết suốt hai năm, ngay khi tôi còn đang lên kế hoạch cho đám cưới của chúng tôi, còn đang chọn thiệp mời và địa điểm tổ chức tiệc cưới."
Dịch Phong ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc. Đây là lần đầu tiên Nhược Hy kể chi tiết về câu chuyện của mình, và anh lặng lẽ lắng nghe, không ngắt lời, chỉ khẽ siết nhẹ bàn tay cô như một cách chia sẻ nỗi đau, ngón tay anh đan vào tay cô một cách tự nhiên như thể đã làm điều đó hàng trăm lần.
"Sau khi mọi chuyện vỡ lở, tôi đã trải qua nửa năm gần như không ra khỏi nhà, không muốn gặp bất kỳ ai, kéo rèm cửa suốt ngày, để điện thoại tắt nguồn vì sợ những cuộc gọi từ chủ nợ hay phóng viên. Bạn bè, người thân đều khuyên tôi kiện Hạo Nam ra tòa, thu thập chứng cứ để đòi lại công bằng, nhưng tôi không còn đủ sức lực để chiến đấu nữa, mỗi lần nghĩ đến việc phải ra tòa, phải kể lại câu chuyện, tôi lại cảm thấy nghẹt thở. Tôi chỉ muốn biến mất khỏi tất cả." Dịch Phong tiếp tục, giọng trầm hơn, ánh mắt anh nhìn xuống tách trà đã nguội. "Cuối cùng, tôi bán hết những gì còn lại, kể cả căn hộ bố mẹ để lại, trả bớt nợ nần, rồi đến Vân Thủy này — nơi tôi từng đi du lịch cùng gia đình lúc nhỏ, nơi duy nhất tôi còn nhớ đến cảm giác bình yên thực sự, nơi không ai biết đến cái tên Cố Dịch Phong từng gắn liền với vụ phá sản ồn ào."
"Mở tiệm trà là quyết định đúng đắn nhất tôi từng đưa ra." Anh khẽ mỉm cười, dù nụ cười còn phảng phất chút cay đắng. "Ở đây, tôi không cần chứng minh gì với ai, không cần chạy đua với deadline hay áp lực doanh số, không cần lo lắng về những con số trên bảng cân đối kế toán. Tôi chỉ cần pha một ấm trà ngon, và nhìn khách hàng mỉm cười hài lòng, thế là đủ. Có những ngày đầu, tôi còn không biết mình sẽ tồn tại như thế nào, nhưng dần dần, tiệm trà nhỏ này lại cho tôi một lý do để thức dậy mỗi sáng."
Nhược Hy im lặng ngẫm nghĩ về những lời anh nói. Cô nhận ra, con đường chữa lành của Dịch Phong cũng gian nan không kém gì cô, chỉ là anh đã đi trước cô một quãng đường dài hơn, đã trải qua giai đoạn đen tối nhất và đang dần tìm lại được ánh sáng, và giờ đây, anh đang lặng lẽ đứng đó, chìa tay ra giúp cô tìm lại sự bình yên mà chính anh từng đánh mất, dù có lẽ anh cũng chưa nhận ra mình đang làm điều đó.
"Cảm ơn anh đã chia sẻ với tôi." Cô nói khẽ, siết nhẹ tay anh. "Tôi nghĩ, có lẽ chúng ta đều cần một khoảng lặng như thế này, để học cách yêu thương và tin tưởng lại chính mình, trước khi có thể tin tưởng bất kỳ ai khác. Có lẽ đó cũng là lý do vì sao chúng ta gặp nhau ở đây, vào đúng thời điểm này."
Dịch Phong quay sang nhìn cô, ánh mắt anh trong đêm trăng ấy dịu dàng đến lạ, khác hẳn vẻ điềm tĩnh xa cách thường ngày. "Nhược Hy, cảm ơn cô, vì đã xuất hiện ở Vân Thủy này. Ba năm qua, tôi đã quen với sự cô độc, đã nghĩ rằng mình sẽ sống như vậy mãi mãi, chỉ có tiệm trà và những vị khách qua đường làm bạn. Nhưng từ ngày cô đến, tôi nhận ra mình đã bắt đầu mong chờ mỗi buổi chiều, mong chờ tiếng chuông cửa reo lên và cô bước vào."
Câu nói giản dị ấy khiến tim Nhược Hy khẽ rung động. Cô cúi đầu, giấu đi nụ cười e ấp trên môi, má cô nóng bừng dù không khí đêm khá mát mẻ, trong khi trong lòng, một hạt mầm cảm xúc mới mẻ đang âm thầm nảy nở giữa hai tâm hồn từng chịu nhiều tổn thương, một cảm xúc mà cả hai đều thận trọng, không dám vội vàng đặt tên.
"Tôi cũng vậy." Cô thì thầm, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng gió đêm. "Tôi cũng bắt đầu mong chờ những buổi chiều ở đây."
Đêm đó, ánh trăng Vân Thủy dường như sáng hơn thường lệ, soi rọi xuống con kênh nhỏ, chứng kiến khoảnh khắc hai người xa lạ dần trở nên gắn bó, cùng nhau chia sẻ những vết thương lòng mà trước đây họ chưa từng dám thổ lộ cùng ai, và cả hai, dù không nói ra, đều cảm nhận được rằng mối liên kết giữa họ đang dần trở nên sâu sắc hơn nhiều so với một mối quan hệ chủ tớ đơn thuần.
Từ đêm đó trở đi, có một sự thay đổi nhỏ nhưng rõ rệt trong cách hai người đối xử với nhau. Dịch Phong bắt đầu để ý nhiều hơn đến những sở thích nhỏ nhặt của Nhược Hy — cô thích uống trà hoa cúc vào buổi sáng nhưng lại thích trà bạc hà vào buổi chiều, cô hay xoa hai bàn tay vào nhau mỗi khi cảm thấy lo lắng, cô luôn ngồi quay mặt ra cửa sổ để có thể nhìn thấy con kênh mỗi khi phác thảo. Anh âm thầm ghi nhớ tất cả những chi tiết ấy, không phải với chủ đích gì, mà đơn giản vì anh muốn hiểu cô nhiều hơn.
Về phần Nhược Hy, cô cũng bắt đầu chú ý đến những điều nhỏ bé ở Dịch Phong — anh luôn dậy sớm nhất trong tiệm, luôn là người mở cửa sổ đầu tiên để đón ánh nắng vào, anh có thói quen chạm nhẹ vào từng chiếc ấm trà trước khi bắt đầu công việc, như một nghi thức chào buổi sáng riêng của mình. Cô nhận ra, chính những chi tiết nhỏ bé, tưởng chừng như không đáng kể ấy, lại là những mảnh ghép làm nên một con người trọn vẹn, và cô đang dần học cách yêu quý từng mảnh ghép ấy của anh, không phải vì một hình mẫu hoàn hảo nào đó cô từng mơ tưởng, mà vì chính con người thật của anh.
Có một buổi chiều, khi trời quang mây tạnh hiếm hoi giữa mùa mưa, Dịch Phong đóng cửa tiệm sớm để đưa Nhược Hy đi xem một xưởng gốm thủ công nhỏ nằm ở rìa thị trấn, nơi những người thợ già vẫn nặn từng chiếc ấm trà bằng tay theo phương pháp truyền thống đã tồn tại qua nhiều thế hệ. Nhược Hy say mê quan sát đôi bàn tay chai sạn của người thợ gốm khéo léo nặn nên hình dáng một chiếc ấm từ khối đất sét vô tri, và cô chợt nhận ra, có lẽ cuộc đời cô cũng đang được nặn lại theo một cách tương tự — chậm rãi, kiên nhẫn, và đầy yêu thương, bởi chính bàn tay của thời gian và của người đàn ông đang đứng lặng lẽ bên cạnh cô lúc này.