Kẻ giấu mặt cuối cùng cũng phải đối mặt với ánh sáng
Trong khi Vương Đức Lượng và đồng bọn chờ ngày xét xử trong ngục Tam Pháp ti, Bao Chửng vẫn chưa cảm thấy vụ án kết thúc. Một mảnh còn thiếu, và mảnh đó đã không ngừng làm ông bất an suốt những ngày qua: kẻ đã đặt tấm bài vị trên bến sông, kẻ đã gửi thông điệp gọi đích danh ông, kẻ đã khởi động toàn bộ chuỗi sự kiện này – đó không phải Vương Đức Lượng, không phải Từ Minh Đức.
Đó là người thứ ba. Người mà ông chưa nhìn thấy mặt.
Công Tôn Sách đã suy nghĩ về điều này từ nhiều ngày trước. Buổi tối sau phiên thẩm vấn, hai người ngồi trước bàn cờ trong thư phòng nhưng không ai nhìn vào bàn cờ.
"Người đặt tấm bài vị muốn chúng ta điều tra," Công Tôn Sách nói. "Người đó biết về vụ án từ trước, biết cả cái tên Từ Minh Đức. Nhưng người đó không đến phủ Khai Phong thẳng thắn khai báo – mà chọn cách kích động thông qua một thi thể không đầu."
"Tại sao không đến thẳng?"
"Vì người đó có lý do để không thể xuất hiện công khai. Hoặc có điều gì đó cần che giấu bên trong câu chuyện này." Công Tôn Sách gõ nhẹ quân cờ vào lòng bàn tay. "Đại nhân, ngài có để ý không: tấm bài vị ghi 'Bao Chửng nhận lấy' – không phải 'phủ Khai Phong', không phải 'quan phủ'. Đích danh ngài. Người đó biết rằng chỉ có ngài mới dám xử vụ này. Và người đó đang tin tưởng vào ngài ở mức độ cá nhân."
Bao Chửng nhìn bàn cờ, nhưng thực ra nhìn qua bàn cờ vào một điểm xa hơn.
"Ngươi nghĩ ai?"
"Người có kiến thức về vụ án, có khả năng tiếp cận thông tin nội bộ, có lý do cá nhân để muốn Vương Đức Lượng bị lật đổ, nhưng không thể tự ra đứng trước ánh sáng." Công Tôn Sách đặt quân cờ xuống. "Và người đó đã gửi chiếc nhẫn qua bàn tay của Lý Thục Nhi. Đại nhân có chắc rằng chiếc nhẫn đó thực sự là của Từ Minh Đức không?"
Bao Chửng nhìn ông ta. Trong đầu ông, các mảnh ghép bắt đầu xoay chuyển, sắp xếp lại theo một trật tự mới.
❧ ❧ ❧
Ông gặp lại Lý Thục Nhi vào sáng hôm sau. Lần này không phải ở công đường – ông đích thân đến nhà bà, một căn nhà nhỏ trong khu Đào Nguyên Phường, do gia đình bên ngoại bà chu cấp sau khi gia đình họ Từ sa sút.
Lý Thục Nhi mở cửa, trông không ngạc nhiên khi thấy Bao Chửng. Bà đứng yên một giây, rồi bước sang một bên để ông vào. Căn nhà nhỏ, ngăn nắp đến mức khắc khổ – mọi thứ đều ở đúng chỗ, không một vật thừa, như thể người ở đây đã quen sống với phần tối thiểu nhất của cuộc đời từ rất lâu rồi.
Bao Chửng ngồi xuống ghế được mời, không nhận trà, nhìn thẳng vào Lý Thục Nhi đang ngồi đối diện với đôi bàn tay đặt yên trên lòng.
"Bà biết người đặt tấm bài vị là ai," ông nói – không phải câu hỏi.
Lý Thục Nhi không chối, không giả vờ ngạc nhiên. Bà chỉ nhìn ông với đôi mắt mà, lần đầu tiên kể từ khi ông gặp bà, không còn khô ráo nữa.
"Vâng," bà nói khẽ.
"Nói cho ta nghe."
Bà im lặng một lúc, rồi thở dài.
"Anh ấy không để lại chiếc nhẫn đó cho tôi vì muốn tôi đưa cho ngài. Anh ấy để lại vì muốn tôi biết anh ấy vẫn còn sống và vẫn ổn." Giọng bà run khẽ. "Tôi là người quyết định mang chiếc nhẫn đến gặp ngài."
"Và tấm bài vị?"
Lý Thục Nhi nhìn xuống tay mình.
"Không phải anh ấy. Tấm bài vị là của tôi."
Phòng khách nhỏ trở nên im lặng đến mức nghe được tiếng gió qua khe cửa.
Bà kể: ba năm qua, không chỉ chồng bà ẩn náu và tiếp tục điều tra – chính bà cũng không ngồi yên. Bà đã dùng mạng lưới quan hệ từ gia đình bên ngoại để tiếp cận một số quan lại cấp thấp có lương tâm, âm thầm thu thập thêm thông tin. Bà là người biết rằng Trần Đại Vọng – người gác ngục đã giúp chồng bà – đang bị theo dõi và có nguy cơ bị giết. Bà đã cố cảnh báo ông ta, nhưng không kịp.
Khi Trần Đại Vọng bị giết, bà quyết định dùng cái chết của ông ta như một cú đánh cuối cùng. Bà biết rằng một thi thể bình thường sẽ chìm vào hàng trăm vụ án khác. Nhưng một thi thể không đầu với tấm bài vị gọi đích danh Bao Chửng – đó sẽ là thứ không thể bỏ qua.
"Bà đã…" Bao Chửng dừng lại.
"Trần Đại Vọng đã chết rồi khi tôi tìm thấy ông ấy," bà nói, giọng không run nữa, nhưng nặng như đá. "Tôi chỉ là người đã chặt đầu ông ấy và đặt ông ấy ở bến sông. Tôi biết điều đó tàn nhẫn với ông ấy. Nhưng cái chết của ông ấy không được phép là vô nghĩa. Và tôi tin rằng nếu ông ấy có thể chọn, ông ấy sẽ muốn cái chết của mình có ích cho những người ông ấy đã hy sinh vì họ."
Bao Chửng nhìn người đàn bà trước mặt mình. Bà đã vi phạm pháp luật – xử lý thi thể không đúng cách là một tội danh rõ ràng. Nhưng đằng sau hành động đó là ba năm đau khổ, mất mát và một thứ tình yêu thương đủ mạnh để một người đàn bà quyết định làm điều khủng khiếp nhất trong đời vì không còn lựa chọn nào khác.
"Bà đáng lẽ phải đến phủ Khai Phong ngay từ đầu," ông nói.
"Tôi đã cố đến phủ Khai Phong ba lần trong ba năm qua," bà đáp, giọng không trách cứ nhưng thẳng thắn. "Lần nào tôi cũng bị từ chối vì không có bằng chứng cụ thể, hoặc vì tên trong hồ sơ của chồng tôi là tên tội phạm bỏ trốn. Lần này tôi đã đảm bảo rằng ngài không thể từ chối nữa."
Bao Chửng im lặng. Ông biết bà nói đúng về một phần của sự thật đó. Không phải phủ Khai Phong đã từ chối bà – nhưng hệ thống đã từ chối bà, bởi vì hệ thống không thiết kế ra để bảo vệ những người như bà.
"Bà sẽ phải khai báo chính thức về việc xử lý thi thể Trần Đại Vọng," ông nói sau một lúc. "Điều đó không thể tránh khỏi. Nhưng ta sẽ đảm bảo rằng hoàn cảnh đầy đủ sẽ được ghi vào hồ sơ."
Lý Thục Nhi gật đầu. Một giọt nước mắt lăn xuống má bà – giọt đầu tiên mà Bao Chửng nhìn thấy từ người đàn bà mặc tang phục này kể từ khi họ gặp nhau.