Tối tăm bên trên, tối tăm bên dưới
Họ đến theo cả hai phía: năm người từ cửa trước, ba người từ cửa sau – tám kẻ mặc áo đen, mặt bịt khăn, tay cầm đao ngắn loại đao dùng để chiến đấu trong không gian hẹp. Không nói một lời, không ra lệnh – đây là những sát thủ quen nghề, không cần hỏi han.
Triển Chiêu di chuyển nhanh như bóng mèo, kiếm rút ra đã kịp hóa giải ba đòn đầu tiên của hai kẻ vào từ cửa sau. Tiếng thép chạm thép vang lên liên hồi trong không gian chật hẹp của ngôi đền. Mã Hán và Ngũ Long chặn phía trước, đao ngắn đối đao ngắn, tuy ít hơn về số nhưng ưu thế về đội hình.
Bao Chửng không chạy. Ông đứng thẳng, kéo Từ Minh Đức lại gần, tay giữ chặt ống trúc đựng bằng chứng. Công Tôn Sách đứng cạnh, tay rút ra cây gậy tre luôn mang theo – không phải vũ khí hào hoa, nhưng trong tay người am hiểu võ nghệ, nó đủ để vỡ xương cổ tay kẻ tấn công.
Trận chiến trong ngôi đền nhỏ diễn ra trong khoảng năm phút – ngắn, ác liệt và ồn ào. Triển Chiêu hạ được ba người, Mã Hán hạ một, Ngũ Long bị một vết thương nhẹ ở vai nhưng hạ được hai kẻ còn lại. Hai sát thủ cuối cùng bỏ trốn qua cửa sau khi thấy thế trận nghiêng hẳn.
Triển Chiêu định đuổi theo thì Bao Chửng giơ tay ra hiệu dừng lại.
"Để họ đi. Họ chạy về báo tin – điều đó có lợi cho ta hơn."
"Lợi thế nào, đại nhân?" Mã Hán hỏi trong khi đang băng bó tạm vết thương ở vai.
"Khi chủ nhân của chúng biết rằng bằng chứng đã vào tay phủ Khai Phong, hắn sẽ phải hành động. Và khi hắn hành động, hắn sẽ phạm sai lầm." Bao Chửng nhìn xuống một trong những kẻ bị bắt – đang bất tỉnh vì đòn của Triển Chiêu. "Trói họ lại. Đây là nhân chứng sống."
❧ ❧ ❧
Đưa Từ Minh Đức về phủ Khai Phong trước rạng sáng là một bài toán hậu cần không đơn giản. Con đường từ ngõ Trúc Mã về phủ dài gần một dặm, và sau vụ tấn công vừa rồi, rõ ràng có người đang theo dõi từng bước đi của họ. Triển Chiêu đề xuất một lộ trình vòng qua khu chợ đêm ở Thịnh Lạc Phường – đông người, khó theo dõi, và có nhiều lối thoát.
Trong khi đi, Công Tôn Sách tiếp tục hỏi chuyện Từ Minh Đức về những chi tiết còn thiếu. Hóa ra, câu chuyện phức tạp hơn những gì hắn đã kể trong đền.
Trong ba năm ẩn náu, Từ Minh Đức không chỉ trốn tránh – hắn tiếp tục điều tra. Hắn phát hiện ra rằng vụ án oan của hắn không phải chỉ là việc một Tiết độ sứ muốn chiếm đoạt đất đai. Phía sau Vương Đức Lượng còn có một mạng lưới phức tạp hơn: một nhóm quan lại trong bộ Công và bộ Hộ đang bí mật hợp tác để thao túng việc khảo sát và phân bổ đất đai vùng đệm trong toàn bộ lưu vực sông Hoài, chuẩn bị cho kế hoạch xây dựng hệ thống thủy lợi lớn mà triều đình dự kiến khởi công trong năm tới.
Đây không còn là vụ tham nhũng cá nhân. Đây là một âm mưu có tổ chức với quy mô đủ để ảnh hưởng đến hàng triệu người dân sống dọc lưu vực sông Hoài.
"Tại sao ngươi không trình bày điều này ngay từ đầu?" Công Tôn Sách hỏi.
"Bởi vì tôi không có đủ bằng chứng về phần mạng lưới rộng lớn hơn," Từ Minh Đức đáp. "Những gì tôi có đủ để kết tội Vương Đức Lượng về vụ chiếm đoạt đất đai. Nhưng mạng lưới sau lưng ông ta – tôi chỉ nghe và nhìn thấy mảnh ghép, không có toàn bộ bức tranh."
"Những mảnh ghép đó đang ở đâu?"
Từ Minh Đức hít một hơi dài.
"Dưới phủ đường huyện Lương Châu."
Công Tôn Sách và Bao Chửng trao nhau một cái nhìn. Lương Châu là huyện lỵ nằm giữa Biện Kinh và Trần Châu, cách kinh thành hai ngày đường.
"Ba năm trước, khi tôi bị bắt," Từ Minh Đức tiếp tục kể, "tôi không kịp mang theo một thứ. Đó là bộ tài liệu tôi sao chép từ kho lưu trữ phủ huyện – hồ sơ khảo sát đất đai gốc từ đời Thái Tổ, đủ để đối chiếu với hồ sơ giả mạo của Vương Đức Lượng và đồng bọn. Tôi đã cất nó trong một địa đạo nhỏ bên dưới nền phủ đường cũ – phủ đường năm đó đang trong quá trình dỡ bỏ để xây lại, và tôi biết cái hầm ngầm đó vì cha tôi từng làm thư lại ở đó."
"Địa đạo đó bây giờ còn không?" Bao Chửng hỏi.
"Phủ đường mới đã xây lên trên đó. Nhưng hầm ngầm dưới nền gạch cũ vẫn còn – tôi tin vậy. Không ai biết về sự tồn tại của nó ngoài tôi và một người nữa đã mất."
❧ ❧ ❧
Phủ Khai Phong đêm hôm đó biến thành một trung tâm hoạt động khẩn trương nhưng yên lặng. Từ Minh Đức được đặt trong buồng an toàn nhất, có lính canh ngày đêm. Hai sát thủ bắt được đang ở trong buồng giam, chưa tỉnh để hỏi cung. Bao Chửng ngồi với Công Tôn Sách đến gần sáng, lập kế hoạch.
"Phải đến Lương Châu," Bao Chửng nói.
"Nếu đại nhân rời Biện Kinh, Vương Đức Lượng sẽ biết ngay. Ông ta có tai mắt khắp nơi." Công Tôn Sách nhíu mày. "Nhưng nếu không đi, những bằng chứng dưới nền phủ đường kia sẽ mãi mãi nằm đó."
"Hoặc Vương Đức Lượng sẽ tìm cách phá hủy chúng khi biết ta đã biết về sự tồn tại của chúng." Bao Chửng gõ nhẹ ngón tay lên bàn. "Ta sẽ dâng biểu tâu lên Hoàng thượng, xin lệnh điều tra chính thức về vụ án đất đai vùng Hoài Nam. Khi có lệnh chính thức, Vương Đức Lượng không dám ngăn cản ta một cách công khai."
"Còn trong bóng tối?"
"Trong bóng tối thì có Triển Chiêu."
Triển Chiêu, đang ngồi trong góc mài kiếm, ngẩng đầu lên nhìn ông với ánh mắt bình thản. Hắn gật đầu nhẹ, như thể điều đó là hiển nhiên.
Ngoài cửa sổ, bầu trời Biện Kinh bắt đầu chuyển từ đen sang xám. Mưa thu đã tạnh. Ngày mới bắt đầu, và với nó, những bước đi tiếp theo trong cuộc chiến không cân sức giữa một phủ doãn với cả một mạng lưới quyền lực ăn sâu bám rễ vào triều đình như cỏ dại.
Nhưng Bao Chửng không nghĩ đến sự không cân sức đó. Ông đang nghĩ đến tấm bản đồ, cuốn sổ, và địa đạo dưới nền phủ đường Lương Châu. Từng mảnh bằng chứng là một viên gạch. Khi xếp đủ gạch, bức tường bí mật sẽ sụp đổ.