Sau khi đã có đầy đủ bằng chứng cần thiết, bao gồm lời khai của cựu thái giám Tịnh Tâm, những tài liệu quan trọng mà Tưởng Chính Nghiêm đã thu thập được suốt ba năm điều tra, cùng sự ủng hộ từ một số quan lại thanh liêm khác trong triều đình, Dịch Chi cùng các đồng minh quyết định đã đến lúc phải hành động, đưa sự thật ra ánh sáng trước toàn thể triều đình.
Kế hoạch được vạch ra tỉ mỉ — Tưởng Chính Nghiêm, với tư cách một vị quan Ngự sử có trách nhiệm giám sát, sẽ chính thức dâng sớ tố cáo trước buổi thiết triều, trình bày toàn bộ bằng chứng đã thu thập được, trong khi Tịnh Tâm, đã được bí mật đưa về kinh thành an toàn dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt, sẽ xuất hiện làm chứng trực tiếp khi cần thiết để củng cố thêm tính xác thực cho những cáo buộc.
Buổi thiết triều diễn ra trong không khí trang nghiêm thường lệ, với sự có mặt của Hoàng thượng cùng toàn thể văn võ bá quan. Khi đến phần tấu trình, Tưởng Chính Nghiêm bước ra, quỳ xuống trước ngai vàng, giọng ông vang vọng đầy uy nghiêm. "Tâu Hoàng thượng, thần có một việc vô cùng hệ trọng cần tấu trình, liên quan đến cái chết của Thái tử điện hạ ba năm về trước."
Toàn bộ triều đình lập tức chấn động trước lời tấu trình bất ngờ này, nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Tưởng Chính Nghiêm, trong đó có cả Hạ Vân Phi, người đang đứng ở vị trí hàng đầu trong số các quan lại, gương mặt ông thoáng qua một sự cảnh giác cao độ.
"Ngươi có gì muốn tấu trình, cứ nói." Hoàng thượng, dù đã tuổi cao sức yếu, nhưng ánh mắt vẫn còn tinh tường, ra hiệu cho Tưởng Chính Nghiêm tiếp tục.
Tưởng Chính Nghiêm trình bày chi tiết toàn bộ quá trình điều tra suốt ba năm qua, đưa ra từng bằng chứng một cách logic, thuyết phục, khiến cả triều đình phải nín thở lắng nghe. Khi ông nhắc đến việc có nhân chứng sống sót từ đêm xảy ra thảm kịch, sẵn sàng ra làm chứng trực tiếp, không khí trong đại điện càng thêm căng thẳng tột độ.
"Thần xin mời nhân chứng." Tưởng Chính Nghiêm nói, và ngay sau đó, Tịnh Tâm, trong bộ y phục thái giám cũ mà ông đã cất giữ suốt nhiều năm qua, được dẫn vào đại điện dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của các thị vệ trung thành với Tam hoàng tử.
"Ngươi... ngươi vẫn còn sống sao?" Một giọng nói kinh ngạc vang lên từ phía hàng ngũ quan lại, mà Dịch Chi, đang đứng trong hàng ngũ các quan viên cấp thấp, nhận ra ngay đó chính là giọng của Hạ Vân Phi, dù ông đã cố gắng kìm nén sự bất ngờ của mình.
Câu nói vô tình để lộ ấy khiến cả triều đình càng thêm chú ý, nhiều ánh mắt bắt đầu chuyển hướng nghi ngờ về phía vị Tể tướng quyền uy. Tịnh Tâm, dù còn run rẩy vì sợ hãi, nhưng vẫn kiên định kể lại toàn bộ những gì đã chứng kiến trong đêm định mệnh ấy, xác nhận rõ ràng về sự tham gia của những kẻ đã nhắc đến tên "Vân Phi" trong cuộc trò chuyện mà ông tình cờ nghe được.
"Đây hoàn toàn là lời vu khống vô căn cứ!" Hạ Vân Phi lập tức phản bác, giọng ông đầy sự tức giận, cố gắng lấy lại bình tĩnh trước tình huống bất ngờ này. "Một tên thái giám bỏ trốn nhiều năm, làm sao có thể tin tưởng được lời khai của hắn?"
"Thần có thêm bằng chứng để củng cố cho lời khai này." Dịch Chi, sau khi đã trao đổi trước với Tưởng Chính Nghiêm về thời điểm thích hợp để can thiệp, bước ra khỏi hàng ngũ, quỳ xuống trước ngai vàng. "Tâu Hoàng thượng, thần là Lăng Dịch Chi, hiện đang giữ chức Hàn Lâm Viện Biên Tu. Thần xin được trình bày thêm một sự thật quan trọng khác, liên quan trực tiếp đến vụ án này."
Sự xuất hiện bất ngờ của Dịch Chi khiến cả triều đình càng thêm kinh ngạc, không ai ngờ rằng, vị Thám Hoa trẻ tuổi này lại có liên quan đến vụ án chấn động này. Dưới sự cho phép của Hoàng thượng, Dịch Chi bắt đầu tiết lộ về thân thế thực sự của mình, về việc cha cậu, Ngũ hoàng tử Lý Thừa Khang, đã bị vu khống, hãm hại oan uổng nhiều năm trước bởi chính âm mưu của Hạ Vân Phi cùng đồng bọn, một phần trong kế hoạch dài hơi nhằm thâu tóm quyền lực triều đình.
Thông tin này như một quả bom nổ giữa đại điện, khiến toàn thể triều thần đều sững sờ, không thể tin nổi vào những gì vừa được tiết lộ. Hoàng thượng, gương mặt ông đầy sự chấn động, quay sang nhìn Hạ Vân Phi với ánh mắt đầy sự nghi ngờ, thất vọng sâu sắc.
"Hạ Vân Phi, ngươi có gì để giải thích trước những cáo buộc nghiêm trọng này không?" Hoàng thượng hỏi, giọng ông đầy sự uy nghiêm nhưng cũng ẩn chứa một sự đau xót trước sự phản bội của một vị đại thần mà ông từng tin tưởng, trọng dụng suốt nhiều năm qua.
Hạ Vân Phi, nhận ra tình thế đã trở nên vô cùng bất lợi, cố gắng tìm cách chống chế, nhưng trước áp lực của những bằng chứng, nhân chứng đã được trình bày một cách logic, thuyết phục, những lời biện minh của ông ngày càng trở nên yếu ớt, thiếu sức thuyết phục trước toàn thể triều đình đang theo dõi.
"Tâu Hoàng thượng, thần hoàn toàn không có liên quan gì đến những cáo buộc vô căn cứ này! Đây chắc chắn là âm mưu của những kẻ muốn hãm hại thần, phá hoại sự ổn định của triều đình!" Hạ Vân Phi cố gắng phản bác, nhưng giọng ông đã không còn giữ được sự tự tin, uy quyền như trước.
Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ ấy, khi toàn bộ vận mệnh của cả một triều đại dường như đang treo lơ lửng trên những lời tố cáo, phản bác đầy kịch tính giữa đại điện, Dịch Chi cảm nhận được, đây chính là thời khắc quyết định, nơi mọi nỗ lực, hy sinh suốt thời gian qua của cậu cùng các đồng minh sẽ được minh chứng, và công lý, dù đã bị trì hoãn suốt nhiều năm, cuối cùng cũng sẽ có cơ hội được thực thi trọn vẹn.
Trong lúc Hạ Vân Phi vẫn đang cố gắng tìm cách chống chế, một vị lão thần khác trong triều, người đã âm thầm quan sát tình hình từ đầu, bất ngờ lên tiếng. "Tâu Hoàng thượng, thần cũng xin bổ sung thêm một chứng cứ quan trọng. Cách đây không lâu, thần tình cờ phát hiện một khoản chi tiêu bất thường từ ngân khố của phủ Tể tướng, được sử dụng để mua chuộc một số quan lại địa phương, có khả năng liên quan trực tiếp đến việc che giấu dấu vết của vụ ám sát năm xưa."
Sự xuất hiện của thêm một nhân chứng, bằng chứng mới càng khiến tình thế của Hạ Vân Phi trở nên bất lợi hơn bao giờ hết. Nhiều quan lại khác trong triều, nhận thấy chiều hướng của sự việc đã trở nên rõ ràng, cũng bắt đầu mạnh dạn lên tiếng, chia sẻ những nghi vấn, quan sát của riêng mình về những hành vi bất minh của Hạ Vân Phi trong suốt nhiều năm qua.
Hoàng thượng, sau khi lắng nghe đầy đủ các bằng chứng, nhân chứng được trình bày, gương mặt ông đầy sự thất vọng, đau xót trước sự phản bội của một vị đại thần mà ông từng đặt trọn niềm tin. "Đủ rồi. Với những bằng chứng, lời khai đã được trình bày, ta ra lệnh, giao Hạ Vân Phi cho Đại Lý Tự cùng Hình Bộ tiến hành điều tra khẩn cấp, toàn diện. Trong thời gian chờ đợi kết quả, tạm đình chỉ chức vụ, quản thúc tại gia."
Lệnh chỉ được ban ra, đánh dấu sự khởi đầu cho sự sụp đổ của một trong những thế lực quyền thần hùng mạnh nhất trong lịch sử triều đại, đồng thời cũng mở ra cánh cửa hy vọng cho công lý cuối cùng sẽ được thực thi sau nhiều năm bị chôn vùi trong bóng tối.
Khi buổi thiết triều kết thúc, các quan lại lục tục rời khỏi đại điện, không khí xôn xao bàn tán về sự kiện chấn động vừa xảy ra lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của hoàng cung. Dịch Chi, dù đã hoàn thành xong phần trình bày quan trọng của mình, vẫn cảm thấy tim đập nhanh, tay chân run rẩy vì căng thẳng tột độ mà cậu vừa trải qua trước bá quan văn võ.
Tưởng Chính Nghiêm tiến đến, đặt tay lên vai Dịch Chi, ánh mắt ông đầy sự tự hào, khích lệ. "Công tử đã làm rất tốt. Đây chính là bước ngoặt quan trọng nhất mà chúng ta đã chờ đợi suốt bao lâu nay."
Lý Thừa Dục cũng tìm đến, giọng ông đầy sự xúc động. "Ta không thể diễn tả hết được niềm vui, sự nhẹ nhõm lúc này. Cuối cùng, sau bao năm, sự thật về cái chết của huynh trưởng cũng đã được đưa ra ánh sáng trước toàn thể triều đình."
Trong lúc ba người đang trò chuyện, một vị thái giám đã đến truyền lệnh, thông báo rằng, Hoàng thượng muốn được diện kiến riêng với Dịch Chi ngay sau buổi thiết triều, một dấu hiệu cho thấy, có lẽ, những bí mật sâu xa hơn về thân thế của cậu sắp sửa được chính thức công nhận trước triều đình.