Trong bối cảnh nguy hiểm ngày càng gia tăng, Dịch Chi nhận ra, đã đến lúc cậu cần phải đối mặt với những bí mật mà thầy Chu Bách Niên đã cất giữ suốt bao năm qua. Đêm đó, trong căn phòng nhỏ tại kinh thành, cậu lấy chiếc hộp gỗ ra, tay run run khi mở khóa, chuẩn bị tinh thần cho những gì có thể sẽ thay đổi hoàn toàn nhận thức của cậu về thân thế, xuất thân thực sự của mình.
Bên trong chiếc hộp, Dịch Chi tìm thấy một xấp giấy tờ đã ố vàng vì thời gian, cùng một chiếc ngọc bội chạm khắc tinh xảo hình rồng, một biểu tượng mà cậu nhận ra ngay lập tức, thường chỉ được sử dụng bởi những thành viên trong hoàng tộc. Tim cậu đập thình thịch khi bắt đầu đọc những dòng chữ trên xấp giấy tờ, dần dần hé lộ một sự thật chấn động về nguồn gốc của chính mình.
Theo những gì được ghi chép, Dịch Chi thực chất chính là con trai của một vị hoàng tử đã bị phế truất, ruồng bỏ nhiều năm trước trong một cuộc tranh đoạt quyền lực khốc liệt, cha cậu — Ngũ hoàng tử Lý Thừa Khang — đã bị vu khống tội mưu phản, bị xử tử, trong khi mẹ cậu, vì đang mang thai, đã được một vị trung thần trung thành với gia đình bí mật giúp đỡ trốn thoát, sinh hạ cậu trong bí mật trước khi qua đời vì bệnh tật không lâu sau đó. Chính vị trung thần ấy đã bí mật gửi gắm cậu cho thầy Chu Bách Niên nuôi dưỡng, với hy vọng, một ngày nào đó, khi cậu đã đủ trưởng thành, đủ sức mạnh, sẽ có thể tìm lại công lý cho gia tộc.
Đọc đến đây, Dịch Chi cảm thấy toàn thân run rẩy, một cơn choáng váng dữ dội xâm chiếm tâm trí cậu. Mọi thứ dường như đột nhiên trở nên rõ ràng hơn — lý do thầy Chu Bách Niên luôn dành cho cậu một sự quan tâm, kỳ vọng đặc biệt, lý do ông luôn dặn dò cậu phải hết sức thận trọng trong chốn quan trường, và quan trọng nhất, có lẽ, mối liên hệ mật thiết giữa vụ án oan khuất của cha cậu năm xưa, và âm mưu ám sát Thái tử tiền nhiệm mà cậu đang cố gắng điều tra.
"Nếu cha ta bị vu khống, hãm hại bởi chính những kẻ đang nắm giữ quyền lực trong triều đình hiện tại, có lẽ, đây chính là một phần của một âm mưu lớn hơn nhiều, kéo dài qua nhiều thế hệ, nhằm thanh trừng bất kỳ ai có thể đe dọa đến quyền lực của họ." Dịch Chi thầm nghĩ, dần dần ghép nối được một bức tranh toàn cảnh đáng sợ về quy mô, mức độ tàn nhẫn của thế lực mà cậu đang phải đối đầu.
Trong xấp giấy tờ ấy, còn có một bức thư mà mẹ cậu đã viết trước khi qua đời, gửi gắm những lời trăn trối cuối cùng cho đứa con trai mà bà chưa từng có cơ hội nhìn thấy trưởng thành. Đọc từng dòng chữ đầy tình yêu thương, ai oán ấy, Dịch Chi không thể kìm được những giọt nước mắt, để chúng tự do rơi xuống trong đêm tĩnh lặng.
"Con trai yêu quý, nếu con đọc được lá thư này, có nghĩa là con đã đủ trưởng thành để đối mặt với sự thật về xuất thân của mình. Mẹ mong con hãy tha thứ cho mẹ vì đã không thể ở bên chăm sóc, nuôi dưỡng con. Nhưng mẹ tin rằng, dòng máu hoàng tộc chảy trong người con sẽ giúp con có đủ trí tuệ, bản lĩnh để tìm lại công lý cho cha con, cho cả gia tộc đã phải chịu oan khuất. Hãy cẩn trọng, con trai, vì con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng mẹ tin, con sẽ vượt qua được tất cả."
Sau khi đọc xong toàn bộ tài liệu, Dịch Chi ngồi lặng người hồi lâu trong bóng tối, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc, suy nghĩ hỗn loạn đang cuộn trào trong lòng. Cậu nhận ra, sứ mệnh mà cậu đang theo đuổi giờ đây không chỉ đơn thuần là giúp đỡ bạn bè, đồng minh tìm kiếm công lý cho Thái tử tiền nhiệm, mà còn là hành trình tìm lại công bằng cho chính cha mẹ, gia tộc của mình, những người đã phải chịu đựng oan khuất tày trời suốt hai mươi năm qua.
Sáng hôm sau, Dịch Chi tìm gặp riêng Lý Thừa Dục, quyết định chia sẻ sự thật về thân thế của mình, tin tưởng rằng, đây là thời điểm thích hợp để cậu có thể hoàn toàn trung thực với người đồng minh quan trọng nhất trong hành trình đầy gian nan này.
"Điện hạ, có một sự thật quan trọng mà tại hạ cần phải chia sẻ." Dịch Chi nói, giọng cậu đầy sự nghiêm túc, sau đó kể lại toàn bộ những gì đã khám phá được từ chiếc hộp gỗ bí mật.
Lý Thừa Dục lắng nghe với sự kinh ngạc tột độ, dần dần nhận ra, người bạn đồng minh tài năng mà ông đã tin tưởng suốt thời gian qua, thực chất lại chính là em họ của mình, con trai của một vị hoàng thúc đã bị hãm hại oan uổng nhiều năm trước. "Ta không thể ngờ được, sự thật lại phức tạp, sâu xa đến vậy. Nhưng điều này cũng giải thích tại sao, ngay từ lần đầu gặp gỡ, ta đã cảm nhận được một sự kết nối đặc biệt với công tử."
"Vãn sinh mong điện hạ có thể giữ kín bí mật này, ít nhất là cho đến khi chúng ta đã sẵn sàng đối mặt trực tiếp với Hạ Vân Phi cùng phe cánh của ông ta." Dịch Chi thỉnh cầu, hiểu rõ, việc để lộ thân thế thực sự của mình quá sớm có thể sẽ đẩy cả cậu lẫn kế hoạch chung của cả nhóm vào những nguy hiểm không lường trước được.
"Ta hứa sẽ giữ kín bí mật này." Lý Thừa Dục cam kết, ánh mắt ông đầy sự trân trọng, đồng cảm sâu sắc dành cho người em họ đã phải trải qua một tuổi thơ đầy bí ẩn, thiếu thốn tình thân vì chính những âm mưu chính trị tàn nhẫn của những kẻ tham lam quyền lực.
Sự kiện khám phá ra thân thế thực sự này đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong hành trình của Dịch Chi, không chỉ củng cố thêm quyết tâm, động lực của cậu trong việc theo đuổi công lý, mà còn mang đến cho cậu một sự hiểu biết sâu sắc hơn về trách nhiệm, sứ mệnh mà cậu đang gánh vác, không chỉ vì bản thân, mà còn vì danh dự, công bằng cho cả một dòng tộc đã phải chịu đựng oan khuất suốt nhiều năm qua.
Trong những ngày tiếp theo, Dịch Chi cũng dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng hơn về chiếc ngọc bội hình rồng mà cậu tìm thấy trong hộp gỗ, nhận ra, đây chính là một trong những tín vật quan trọng, có thể dùng để xác thực thân phận hoàng tộc khi cần thiết. Cậu cẩn thận cất giữ nó cùng với những tài liệu quan trọng khác, chờ đợi thời điểm thích hợp để sử dụng như một bằng chứng quyết định trong việc khôi phục danh dự cho gia tộc.
Lý Thừa Dục, sau khi biết được sự thật, cũng chủ động tìm hiểu thêm về vụ án của Ngũ hoàng tử Lý Thừa Khang năm xưa, phát hiện ra, trong hồ sơ lưu trữ của hoàng tộc, vẫn còn sót lại một số ghi chép mờ nhạt về vụ việc này, dù phần lớn thông tin đã bị chỉnh sửa, che giấu một cách có chủ đích. "Ta sẽ cố gắng tìm thêm thông tin từ những ghi chép cũ trong hoàng tộc, có thể sẽ giúp ích cho việc củng cố thêm bằng chứng về vụ án của thúc phụ."
"Đa tạ điện hạ đã sẵn lòng giúp đỡ." Dịch Chi đáp, cảm kích trước sự nhiệt tình, chân thành của người anh họ mới nhận ra mối quan hệ huyết thống.
Cả hai người, giờ đây không chỉ là đồng minh trong cuộc chiến chống lại Hạ Vân Phi, mà còn là những người thân trong gia tộc, cùng nhau quyết tâm theo đuổi đến cùng hành trình tìm kiếm công lý, khôi phục lại danh dự cho cả hai nhánh của hoàng tộc đã từng bị chia rẽ, tổn thương sâu sắc bởi những âm mưu chính trị tàn nhẫn.
Vài ngày sau, Lý Thừa Dục bí mật gửi cho Dịch Chi một tập tài liệu mỏng mà ông đã tìm được trong văn khố của hoàng tộc, những ghi chép còn sót lại về vụ án của Ngũ hoàng tử Lý Thừa Khang. Dù phần lớn nội dung quan trọng đã bị xóa bỏ, chỉnh sửa, nhưng vẫn còn sót lại một vài chi tiết quý giá, xác nhận rằng, vụ án khi đó được thúc đẩy bởi một nhóm quan lại trẻ tuổi đầy tham vọng, trong đó, cái tên Hạ Vân Phi xuất hiện với vai trò là người đã đưa ra những chứng cứ then chốt để buộc tội.
"Đây chính xác là bằng chứng mà chúng ta cần để kết nối hai vụ án lại với nhau." Dịch Chi nói với Tưởng Chính Nghiêm khi chia sẻ phát hiện mới này. "Nếu chúng ta có thể chứng minh rằng, Hạ Vân Phi đã sử dụng cùng một phương thức, thủ đoạn trong cả hai vụ án cách nhau hai mươi năm, điều đó sẽ củng cố vững chắc hơn nhiều cho toàn bộ hồ sơ tố cáo của chúng ta."
Tưởng Chính Nghiêm đồng tình, ngay lập tức bắt tay vào việc tổng hợp, hệ thống hóa lại toàn bộ bằng chứng theo một trình tự logic, thuyết phục nhất, chuẩn bị cho thời khắc quyết định sắp tới khi họ sẽ chính thức đưa toàn bộ sự thật ra trước triều đình.