Sau kỳ thi Đình được tổ chức ngay sau đó trước sự chứng kiến của Hoàng thượng, Lăng Dịch Chi chính thức được bổ nhiệm vào chức Hàn Lâm Viện Biên Tu, một vị trí tuy phẩm hàm không cao nhưng lại có cơ hội tiếp xúc gần với những văn thư, tấu chương quan trọng của triều đình, đồng thời cũng là bàn đạp quan trọng cho những ai có tham vọng tiến xa hơn trong con đường quan lộ.
Ngày đầu tiên nhậm chức, Dịch Chi được một vị quan lớn tuổi tên Tống Nhữ Hải, giữ chức Hàn Lâm Học Sĩ, người phụ trách trực tiếp công việc của cậu, hướng dẫn qua các quy tắc, lễ nghi trong Hàn Lâm Viện. "Ngươi cần phải nhớ kỹ, nơi đây tuy là chốn văn chương, nhưng cũng ẩn chứa không ít cạm bẫy chính trị. Mỗi bức tấu chương ngươi soạn thảo, mỗi lời bình phẩm ngươi đưa ra, đều có thể trở thành vũ khí trong tay kẻ khác nếu không cẩn thận."
"Vãn sinh xin ghi nhớ lời dạy của đại nhân." Dịch Chi đáp, cúi đầu kính cẩn, trong lòng thầm cảm kích trước sự chỉ bảo tận tình của vị quan già, người dường như cũng nhận ra tài năng, tiềm lực của cậu học trò mới này.
Trong những ngày đầu làm việc tại Hàn Lâm Viện, Dịch Chi nhanh chóng thể hiện được năng lực xuất chúng của mình qua việc soạn thảo các văn bản, tấu chương với văn phong sắc sảo, lập luận chặt chẽ, khiến không ít đồng liêu phải nể phục. Nhưng đồng thời, cậu cũng nhận thấy, mình đang dần trở thành tâm điểm chú ý của nhiều thế lực trong triều đình, những người đều muốn lôi kéo một nhân tài trẻ tuổi như cậu về phe cánh của mình.
Một buổi chiều, khi Dịch Chi đang miệt mài soạn thảo một bức tấu chương quan trọng, một vị quan trẻ tuổi khác, tên Vương Thừa Ân, tìm đến gặp cậu với vẻ mặt thân thiện. "Lăng huynh, nghe nói huynh vừa đỗ Thám Hoa, tài năng xuất chúng, đệ vô cùng ngưỡng mộ. Không biết huynh có thời gian, cùng đệ đi uống vài chén rượu, đàm đạo thêm về thời cuộc không?"
Dịch Chi, dù cảm nhận được sự nhiệt tình có phần thái quá của Vương Thừa Ân, cũng không muốn tỏ ra quá xa cách trong những ngày đầu chân ướt chân ráo bước vào chốn quan trường, nên đã nhận lời mời. Trong buổi tiệc rượu ấy, Thừa Ân dần dần tiết lộ, mình chính là cháu họ xa của Tể tướng Hạ Vân Phi, và ngỏ ý muốn giới thiệu Dịch Chi gia nhập vào phe cánh của vị Tể tướng quyền uy này.
"Lăng huynh nghĩ sao, nếu được Tể tướng đại nhân đích thân tiến cử, con đường quan lộ của huynh chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió hơn nhiều." Thừa Ân nói, ánh mắt anh ta đầy sự dò xét, chờ đợi phản ứng từ Dịch Chi.
Dịch Chi cân nhắc kỹ lưỡng trước lời đề nghị đầy cám dỗ này. Cậu hiểu rõ, nếu nhận lời gia nhập phe cánh của Hạ Vân Phi, con đường thăng tiến của cậu chắc chắn sẽ nhanh chóng, thuận lợi hơn rất nhiều. Nhưng đồng thời, cậu cũng nhớ lại những lời cảnh báo của thầy Chu Bách Niên về bản chất nguy hiểm, mưu mô của vị Tể tướng này, cùng với trực giác mách bảo rằng, việc vội vàng chọn phe cánh ngay từ những ngày đầu sẽ khiến cậu mất đi sự linh hoạt cần thiết trong việc điều tra, tìm hiểu sự thật đằng sau những bí ẩn liên quan đến thân thế của mình.
"Đệ xin cảm tạ hảo ý của huynh, nhưng vãn sinh mới chân ướt chân ráo bước vào chốn quan trường, còn cần phải học hỏi nhiều điều trước khi dám nghĩ đến việc gia nhập phe cánh nào." Dịch Chi đáp, khéo léo từ chối mà không làm mất lòng đối phương, một kỹ năng ứng xử tinh tế mà cậu đã học được qua việc quan sát, phân tích những cuộc đối thoại trong triều đình suốt những ngày qua.
Thừa Ân, dù có phần thất vọng trước sự từ chối khéo léo này, cũng không tỏ ra quá khó chịu, chỉ cười xòa cho qua chuyện. "Được, huynh cứ suy nghĩ thêm. Nhưng đệ tin rằng, sớm muộn gì huynh cũng sẽ nhận ra, trong triều đình này, muốn tồn tại, phát triển, không thể không dựa vào một thế lực nào đó."
Sau cuộc gặp gỡ ấy, Dịch Chi càng thêm cẩn trọng trong mọi mối quan hệ, giao tiếp của mình tại Hàn Lâm Viện, nhận thức rõ ràng rằng, mỗi lời nói, hành động của cậu đều có thể bị theo dõi, phân tích bởi những thế lực đang âm thầm quan sát, đánh giá tiềm năng của cậu trong cuộc tranh đoạt quyền lực đang diễn ra.
Trong lúc đó, Dịch Chi cũng bắt đầu chú ý quan sát kỹ lưỡng hơn về tình hình chính trị phức tạp đang diễn ra trong triều đình. Qua những cuộc trò chuyện, trao đổi tinh tế với các đồng liêu, cậu dần dần nắm bắt được bức tranh tổng thể về cuộc tranh đoạt ngôi vị Đông Cung — Nhị hoàng tử Lý Thừa Uyên, với sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ Tể tướng Hạ Vân Phi cùng phần lớn quan lại trong triều, đang chiếm ưu thế rõ rệt so với Tam hoàng tử Lý Thừa Dục, người chỉ nhận được sự ủng hộ từ một số ít quan lại thanh liêm, chính trực nhưng lại thiếu đi thế lực chính trị hùng mạnh.
"Nghe nói, vị trí Thái tử đã bị bỏ trống suốt ba năm qua kể từ khi Thái tử tiền nhiệm đột ngột qua đời." Dịch Chi hỏi dò một vị đồng liêu lớn tuổi hơn, cố gắng tìm hiểu thêm về nguồn gốc sâu xa của cuộc tranh đoạt quyền lực này.
"Đúng vậy, đó là một vụ án đầy bí ẩn mà cho đến nay, vẫn chưa có lời giải thích thỏa đáng." Vị đồng liêu đáp, giọng ông hạ thấp, đầy sự thận trọng. "Nghe đồn, cái chết của Thái tử tiền nhiệm có liên quan đến một âm mưu tranh giành quyền lực nào đó, nhưng không ai dám điều tra sâu hơn, vì thế lực đứng sau vụ việc này quá lớn, quá nguy hiểm."
Thông tin này khiến Dịch Chi không khỏi giật mình, liên tưởng đến chiếc hộp gỗ bí ẩn mà thầy Chu Bách Niên đã trao cho mình, cùng những lời dặn dò đầy ẩn ý về việc chỉ nên mở ra khi cậu đã có đủ vị thế, sức mạnh để đối mặt với sự thật bên trong. Liệu có mối liên hệ nào giữa thân thế bí ẩn của cậu, và vụ án đầy uẩn khúc về cái chết của vị Thái tử tiền nhiệm hay không?
Đêm đó, Dịch Chi viết một bức thư dài gửi về cho thầy Chu Bách Niên, kể lại những gì đã trải qua, chứng kiến trong những ngày đầu bước chân vào chốn quan trường, đồng thời bày tỏ những nghi vấn, thắc mắc đang dần hình thành trong lòng cậu về thân thế thực sự của bản thân. Cậu hy vọng, qua bức thư này, thầy mình sẽ tiết lộ thêm một vài manh mối quan trọng, giúp cậu có định hướng rõ ràng hơn trong hành trình đầy chông gai phía trước.
Trong lúc chờ đợi hồi âm, Dịch Chi tiếp tục chuyên tâm vào công việc tại Hàn Lâm Viện, đồng thời dành thời gian rảnh rỗi để quan sát, nghiên cứu kỹ lưỡng hơn về cấu trúc quyền lực phức tạp trong triều đình. Cậu nhận thấy, ngoài phe cánh của Hạ Vân Phi và nhóm quan lại ủng hộ Tam hoàng tử, còn tồn tại một số thế lực trung lập khác, những quan lại thanh liêm nhưng thận trọng, chưa dám công khai đứng về phía nào trong cuộc tranh đoạt quyền lực đầy nguy hiểm này.
Một trong số đó là Thượng Thư Bộ Lễ, Tôn Vĩnh Khang, một vị đại thần lão thành, nổi tiếng chính trực nhưng luôn giữ thái độ trung dung, không tham gia vào bất kỳ phe cánh nào. Dịch Chi, nhận thấy tiềm năng có thể xây dựng mối quan hệ với vị đại thần này trong tương lai, đã khéo léo tìm cách tiếp cận, thể hiện sự tôn trọng, cầu thị trong những dịp gặp gỡ chính thức tại các buổi triều hội.
"Tân khoa Thám Hoa quả nhiên có phong thái chững chạc, khác hẳn nhiều sĩ tử trẻ tuổi khác thường nôn nóng thể hiện bản thân." Tôn Vĩnh Khang nhận xét trong một lần tình cờ trò chuyện ngắn với Dịch Chi tại hành lang triều đình, ánh mắt ông đầy sự đánh giá tinh tế.
"Vãn sinh còn non trẻ, cần phải học hỏi nhiều từ những bậc tiền bối như đại nhân." Dịch Chi đáp, giữ thái độ khiêm nhường nhưng cũng không kém phần tự tin, một sự cân bằng tinh tế mà cậu đã học được qua quá trình quan sát, thích nghi với môi trường quan trường đầy phức tạp.
Những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa như vậy dần dần giúp Dịch Chi xây dựng được một mạng lưới quan hệ rộng rãi, đa dạng trong triều đình, không chỉ giới hạn ở những đồng minh thân cận trong kế hoạch điều tra bí mật, mà còn mở rộng ra nhiều mối quan hệ trung lập khác, có thể trở thành nguồn lực quý giá trong những tình huống cần thiết ở tương lai.
Trong lúc đó, thư hồi âm từ thầy Chu Bách Niên cuối cùng cũng đến tay Dịch Chi. Cậu vội vàng mở ra đọc, nhưng nội dung bức thư lại khiến cậu càng thêm băn khoăn hơn là được giải đáp. Thầy chỉ viết một cách thận trọng, dặn dò cậu phải hết sức cẩn thận trong việc tìm hiểu về những biến cố chính trị trong quá khứ, đồng thời nhắc lại lời hứa sẽ tiết lộ thêm khi có dịp gặp mặt trực tiếp, không tiện viết ra giấy vì lo ngại thư từ có thể bị người khác đọc trộm trên đường vận chuyển.
"Thầy đang rất thận trọng, điều đó càng khiến ta tin rằng, bí mật đằng sau xuất thân của mình quan trọng hơn nhiều so với những gì ta có thể tưởng tượng." Dịch Chi thầm nghĩ, gấp lại bức thư, cất nó vào một nơi an toàn cùng với chiếc hộp gỗ bí ẩn.
Những ngày sau đó, Dịch Chi càng thêm chuyên tâm vào công việc, đồng thời khéo léo mở rộng các mối quan hệ trong triều đình một cách thận trọng, có chọn lọc. Cậu bắt đầu nhận ra, để có thể tồn tại, phát triển an toàn trong môi trường đầy cạm bẫy này, việc xây dựng một mạng lưới thông tin đáng tin cậy của riêng mình là điều vô cùng cần thiết, không thể chỉ trông chờ vào sự giúp đỡ của người khác.