Năm Thái Hòa thứ mười hai, kinh thành Đại Ngu triều rực rỡ trong không khí của kỳ thi Hội ba năm một lần, hàng nghìn sĩ tử từ khắp bốn phương thiên hạ đổ về, mang theo giấc mộng công danh, khát vọng đổi đời qua con đường khoa cử. Trong dòng người đông đúc ấy, có một chàng trai trẻ tên Lăng Dịch Chi, tuổi vừa đôi mươi, dáng người thanh mảnh nhưng ánh mắt lại toát lên một sự thâm trầm, sắc bén khác thường so với những sĩ tử cùng trang lứa.
Dịch Chi xuất thân từ một gia đình bần hàn tại Giang Nam, được nuôi dưỡng bởi một vị thầy đồ già tên Chu Bách Niên, người đã nhận nuôi cậu từ khi còn là một đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi trước cổng chùa trong một đêm mưa gió mười tám năm về trước. Suốt những năm tháng thơ ấu, Dịch Chi không hề hay biết về thân thế thực sự của mình, chỉ biết rằng, thầy Chu luôn dành cho cậu một sự quan tâm, kỳ vọng đặc biệt, khác hẳn với những học trò khác trong lớp.
"Con phải nhớ kỹ, một khi đã bước chân vào chốn quan trường, mỗi lời nói, mỗi hành động đều cần phải suy xét cẩn thận. Nơi ấy không giống như trường học của chúng ta, nơi đó là chiến trường không có tiếng súng, nhưng sự nguy hiểm lại không hề kém phần khốc liệt." Thầy Chu Bách Niên dặn dò Dịch Chi trước khi cậu lên đường vào kinh ứng thí, ánh mắt ông đầy sự lo lắng xen lẫn niềm tự hào.
"Con sẽ luôn ghi nhớ lời thầy dạy." Dịch Chi đáp, cúi đầu bái biệt người thầy đã dành cả cuộc đời để nuôi dưỡng, dạy dỗ mình nên người, dù trong lòng cậu vẫn còn nhiều điều thắc mắc về xuất thân thực sự của bản thân mà thầy Chu chưa từng tiết lộ rõ ràng.
Trước khi Dịch Chi lên đường, thầy Chu đã trao cho cậu một chiếc hộp gỗ nhỏ, dặn dò cẩn thận. "Đây là vật mà con cần phải giữ gìn cẩn thận, tuyệt đối không được mở ra trừ khi con gặp phải nguy hiểm đến tính mạng, hoặc khi con đã đạt đến một vị trí đủ vững chắc trong triều đình để có thể tự bảo vệ được bản thân trước những gì sự thật bên trong có thể mang lại."
Dịch Chi nhận lấy chiếc hộp gỗ, cảm nhận được sức nặng kỳ lạ của nó, không phải về mặt vật lý, mà là một cảm giác trọng đại nào đó ẩn giấu bên trong, khiến cậu càng thêm tò mò về những bí mật mà thầy mình đã cất giữ suốt bao năm qua.
Kỳ thi Hội diễn ra trong ba ngày liên tục, với những đề thi hóc búa về kinh sử, sách lược trị quốc, đòi hỏi thí sinh không chỉ có kiến thức uyên thâm, mà còn phải có tư duy sắc bén, khả năng phân tích tình hình thời cuộc một cách thấu đáo. Dịch Chi, với nền tảng học vấn vững chắc được thầy Chu Bách Niên dày công truyền dạy suốt nhiều năm, đã thể hiện xuất sắc trong từng bài thi, đặc biệt là bài luận về sách lược đối phó với nạn tham nhũng đang hoành hành trong bộ máy quan lại địa phương, một vấn đề nhức nhối mà triều đình đang phải đối mặt.
Kết quả kỳ thi được công bố, Dịch Chi đỗ đạt với thứ hạng Thám Hoa, đứng thứ ba trong bảng vàng, một thành tích đáng kinh ngạc đối với một sĩ tử xuất thân từ vùng quê nghèo khó, không có bất kỳ mối quan hệ, hậu thuẫn nào trong chốn quan trường. Tin tức này nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành, khiến nhiều người không khỏi kinh ngạc, đồng thời cũng thu hút sự chú ý của không ít thế lực trong triều đình, những người luôn nhạy bén trong việc tìm kiếm, thu nạp nhân tài mới để củng cố thêm phe cánh của mình.
Trong buổi yến tiệc mừng các tân khoa được tổ chức tại hoàng cung, Dịch Chi lần đầu tiên có cơ hội chứng kiến tận mắt sự xa hoa, tráng lệ của chốn cung đình, đồng thời cũng cảm nhận được một bầu không khí căng thẳng, ngầm ẩn dưới vẻ ngoài hào nhoáng ấy. Các quan lại, dù bề ngoài đều tỏ ra hòa nhã, thân thiện, nhưng ánh mắt của họ khi trao đổi với nhau lại ẩn chứa những toan tính, dò xét khó lường.
"Vị Thám Hoa lang này, xem ra là một nhân tài hiếm có." Một giọng nói vang lên từ phía sau Dịch Chi, khiến cậu quay lại, đối diện với một vị quan trung niên, trang phục lộng lẫy, khí chất uy nghiêm toát ra từ từng cử chỉ, ánh mắt.
"Vãn sinh Lăng Dịch Chi, xin được ra mắt đại nhân." Dịch Chi cúi đầu hành lễ, dù trong lòng cậu đã nhận ra, người đàn ông trước mặt mình hẳn phải có địa vị vô cùng cao trong triều đình mới có thể toát lên khí chất uy nghiêm đến vậy.
"Ta là Hạ Vân Phi, hiện đang giữ chức Tể tướng." Người đàn ông giới thiệu, ánh mắt ông quét qua Dịch Chi với một sự đánh giá kỹ lưỡng, sắc bén. "Ta đã đọc qua bài luận của ngươi về vấn đề tham nhũng, quả thực có nhiều kiến giải sâu sắc, vượt xa tuổi tác của ngươi."
Dịch Chi cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe đến cái tên Hạ Vân Phi. Trước khi lên kinh ứng thí, thầy Chu Bách Niên đã từng nhắc đến vị Tể tướng này với một thái độ đầy dè dặt, cảnh giác, ngụ ý rằng, đây chính là nhân vật quyền lực nhất, cũng là nguy hiểm nhất trong triều đình hiện tại, người đã thao túng phần lớn quyền lực triều chính suốt nhiều năm qua, đứng sau vô số những vụ thanh trừng chính trị tàn khốc.
"Đại nhân quá khen, vãn sinh chỉ là trình bày những suy nghĩ nông cạn của bản thân, mong đại nhân chỉ giáo thêm." Dịch Chi đáp, cố gắng giữ thái độ khiêm tốn, thận trọng, không để lộ bất kỳ cảm xúc thật nào của mình trước nhân vật đầy quyền uy này.
Hạ Vân Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười khó đoán, ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa mà Dịch Chi chưa thể hiểu hết được. "Ta tin rằng, với tài năng như vậy, ngươi sẽ sớm có được một vị trí xứng đáng trong triều đình. Nếu có cơ hội, ta rất mong được hợp tác cùng ngươi trong tương lai."
Sau khi Hạ Vân Phi rời đi, Dịch Chi đứng lặng người một lúc, cảm nhận được sự phức tạp, nguy hiểm tiềm ẩn trong lời mời hợp tác tưởng chừng như đầy thiện chí ấy. Cậu nhớ lại lời dặn dò của thầy Chu Bách Niên, càng thêm cảnh giác trước những cạm bẫy chính trị có thể đang chờ đợi mình trong chốn quan trường đầy sóng gió này.
Trong buổi yến tiệc ấy, Dịch Chi cũng có cơ hội chứng kiến sự xuất hiện của các vị hoàng tử, những nhân vật quan trọng trong cuộc tranh đoạt ngôi vị Đông Cung đang âm thầm diễn ra suốt nhiều năm qua, kể từ khi Thái tử tiền nhiệm đột ngột qua đời trong một vụ án bí ẩn chưa từng được làm sáng tỏ. Nhị hoàng tử Lý Thừa Uyên, được sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ phe cánh của Hạ Vân Phi, tỏ ra kiêu ngạo, tự tin thái quá; trong khi đó, Tam hoàng tử Lý Thừa Dục, dù không có thế lực hậu thuẫn hùng mạnh bằng, nhưng lại toát lên một khí chất điềm đạm, nhân hậu, được lòng nhiều quan lại thanh liêm trong triều.
"Nghe nói, tân khoa Thám Hoa Lăng Dịch Chi có tài năng xuất chúng." Tam hoàng tử Lý Thừa Dục, trong một khoảnh khắc tình cờ, đã tiến đến gần Dịch Chi, ánh mắt ông đầy sự chân thành, khác hẳn với vẻ kiêu ngạo mà Dịch Chi từng chứng kiến ở Nhị hoàng tử. "Nếu có dịp, mong được đàm đạo cùng công tử về sách lược trị quốc."
Dịch Chi cúi đầu đáp lễ, trong lòng thầm ấn tượng trước sự khiêm nhường, chân thành của vị hoàng tử này, một điều hiếm hoi trong chốn cung đình đầy toan tính. "Vãn sinh vô cùng vinh hạnh, xin nghe theo sự sắp xếp của điện hạ."
Đêm đó, khi trở về căn phòng trọ nhỏ tại kinh thành, Dịch Chi ngồi một mình bên ánh đèn dầu, suy ngẫm sâu sắc về những gì đã chứng kiến trong buổi yến tiệc đầu tiên bước chân vào chốn quan trường. Cậu nhận ra, con đường phía trước sẽ không hề đơn giản như những gì cậu từng tưởng tượng khi còn miệt mài đèn sách nơi quê nhà, mà là một cuộc chiến đầy cam go, nguy hiểm giữa những thế lực chính trị phức tạp, nơi mỗi bước đi sai lầm đều có thể phải trả giá bằng cả tính mạng.
Cậu lấy chiếc hộp gỗ nhỏ mà thầy Chu Bách Niên đã trao cho mình ra, ngắm nhìn nó dưới ánh đèn dầu leo lắt, lòng đầy những suy tư phức tạp về bí mật đang chờ đợi được khám phá bên trong, một bí mật mà cậu tin rằng, sẽ có liên quan mật thiết đến những biến động chính trị đang âm thầm diễn ra trong triều đình mà cậu vừa mới bước chân vào.
Trong những ngày tiếp theo, trước khi chính thức nhậm chức tại Hàn Lâm Viện, Dịch Chi tranh thủ dạo quanh kinh thành, làm quen với khung cảnh phồn hoa nhưng cũng đầy rẫy những góc khuất phức tạp của chốn đô thành. Cậu ghé thăm khu phố sách, nơi tập trung nhiều hiệu sách, thư quán lớn nhất kinh thành, tìm mua thêm một số sách sử quan trọng để bổ sung kiến thức về lịch sử triều đại, các sự kiện chính trị quan trọng đã diễn ra trong vài thập kỷ gần đây.
Tại một hiệu sách nhỏ, Dịch Chi tình cờ gặp gỡ một lão nhân bán sách, người tỏ ra am hiểu sâu sắc về lịch sử triều đình, đặc biệt là những sự kiện chính trị nhạy cảm mà ít người dám công khai bàn luận. "Công tử có vẻ quan tâm đến những vấn đề chính trị sâu xa, không đơn thuần chỉ là kiến thức khoa cử thông thường." Lão nhân nhận xét khi thấy Dịch Chi chăm chú đọc một cuốn sách ghi chép về lịch sử triều đại gần đây.
"Vãn bối mới bước chân vào chốn quan trường, muốn tìm hiểu thêm về bối cảnh lịch sử để có thể phục vụ triều đình tốt hơn." Dịch Chi đáp, cẩn thận không để lộ quá nhiều về động cơ thực sự của mình trước một người lạ mặt.
Lão nhân bán sách khẽ cười, ánh mắt ông đầy sự thâm sâu khó đoán. "Công tử là người có chí lớn, ta có thể nhận ra điều đó qua ánh mắt. Nếu công tử muốn tìm hiểu sâu hơn về những biến cố chính trị trong triều đình vài năm qua, có lẽ, công tử nên tìm đọc thêm những ghi chép dân gian, thay vì chỉ dựa vào sử sách chính thống, vốn thường bị chỉnh sửa theo ý muốn của những kẻ nắm quyền."
Lời gợi ý đầy ẩn ý ấy khiến Dịch Chi càng thêm chú ý đến vị lão nhân bí ẩn này, nhưng cậu cũng hiểu rằng, trong hoàn cảnh hiện tại, khi bản thân còn quá mới mẻ, chưa có đủ sự hiểu biết về những mối quan hệ phức tạp trong triều đình, việc quá vội vàng tin tưởng bất kỳ ai cũng có thể tiềm ẩn nhiều rủi ro không lường trước được. Cậu chỉ khẽ gật đầu cảm ơn, mua thêm vài cuốn sách rồi rời khỏi hiệu sách, nhưng trong lòng đã ghi nhớ kỹ về địa điểm này, biết rằng, có thể trong tương lai, đây sẽ là một nguồn thông tin quý giá mà cậu có thể tìm đến khi cần thiết.