Vài tuần sau khi gửi bức thư về quê nhà, Dịch Chi nhận được hồi âm từ thầy Chu Bách Niên, nhưng nội dung bức thư lại khiến cậu càng thêm hoang mang, khó hiểu. Thầy chỉ viết vỏn vẹn vài dòng, dặn dò cậu phải hết sức thận trọng, tuyệt đối không được tự ý điều tra về vụ án của Thái tử tiền nhiệm, đồng thời nhắc lại việc chỉ nên mở chiếc hộp gỗ khi thực sự cần thiết, khi tính mạng bị đe dọa nghiêm trọng.
"Thầy đang giấu diếm điều gì đó rất quan trọng." Dịch Chi thầm nghĩ, cảm nhận được sự bí ẩn ngày càng sâu sắc bao trùm lấy thân thế, xuất thân thực sự của mình. Nhưng cậu cũng hiểu rõ, trong hoàn cảnh hiện tại, khi bản thân còn quá non trẻ, chưa có đủ thế lực, sự bảo vệ cần thiết trong chốn quan trường đầy hiểm nguy, việc vội vàng truy tìm sự thật có thể sẽ đẩy cậu vào những nguy hiểm không lường trước được.
Trong lúc đang phân vân, một sự kiện bất ngờ đã xảy ra, buộc Dịch Chi phải đối mặt trực tiếp hơn với những bí ẩn chính trị đang bao trùm triều đình. Một buổi sáng, khi cậu đang làm việc tại Hàn Lâm Viện, một vị quan Ngự sử tên Tưởng Chính Nghiêm, người nổi tiếng thanh liêm, chính trực, đã bí mật tìm đến gặp cậu.
"Lăng đại nhân, xin thứ lỗi vì sự đường đột này, nhưng tại hạ có một việc vô cùng quan trọng cần nhờ đến sự giúp đỡ của đại nhân." Tưởng Chính Nghiêm nói, giọng ông đầy sự khẩn thiết, ánh mắt liên tục quan sát xung quanh như đang lo sợ bị theo dõi.
Dịch Chi, dù có phần bất ngờ trước sự xuất hiện đường đột của vị quan Ngự sử này, cũng nhận ra tính nghiêm trọng của tình huống. "Đại nhân cứ nói, vãn sinh sẽ cố gắng hết sức nếu có thể giúp đỡ được."
Tưởng Chính Nghiêm hạ giọng, kể lại một câu chuyện đầy chấn động. "Tại hạ đã âm thầm điều tra về cái chết của Thái tử tiền nhiệm suốt ba năm qua, và gần đây, tại hạ đã thu thập được một số bằng chứng quan trọng, cho thấy, cái chết của ngài ấy không phải là một tai nạn ngẫu nhiên như những gì triều đình đã công bố chính thức, mà là một vụ ám sát có chủ đích, được thực hiện bởi chính những kẻ đang nắm giữ quyền lực lớn nhất trong triều đình hiện nay."
Thông tin này khiến Dịch Chi lạnh toát cả người, nhận ra, mình đang vô tình bị cuốn vào một âm mưu chính trị vô cùng nguy hiểm, có thể liên quan trực tiếp đến chính Tể tướng Hạ Vân Phi mà cậu đã gặp gỡ trong buổi yến tiệc đầu tiên. "Đại nhân có bằng chứng cụ thể nào không?"
"Tại hạ có một số tài liệu, nhân chứng quan trọng, nhưng vì sự an toàn của bản thân cũng như những người liên quan, tại hạ chưa dám công khai ngay lập tức." Tưởng Chính Nghiêm đáp, giọng ông đầy sự thận trọng. "Tại hạ tìm đến đại nhân, vì nghe nói, đại nhân là người có tài năng, chính trực, hy vọng đại nhân có thể giúp tại hạ tìm cách tiếp cận Tam hoàng tử Lý Thừa Dục, người duy nhất trong hoàng tộc hiện tại mà tại hạ tin tưởng có thể giúp đưa sự thật này ra ánh sáng, mà không lo sợ bị chính những kẻ đứng sau âm mưu này bịt miệng."
Dịch Chi trầm ngâm suy nghĩ trước lời thỉnh cầu đầy nguy hiểm này. Cậu hiểu rõ, nếu đồng ý giúp đỡ Tưởng Chính Nghiêm, cậu sẽ chính thức bị cuốn vào cuộc tranh đoạt quyền lực đầy khốc liệt giữa các phe cánh trong triều đình, đối mặt trực tiếp với nguy cơ trở thành mục tiêu của những thế lực hùng mạnh, nguy hiểm như Tể tướng Hạ Vân Phi.
Nhưng đồng thời, cậu cũng cảm nhận được một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm trong lòng, một trực giác mách bảo rằng, sự thật về vụ án này có thể có liên quan mật thiết đến thân thế bí ẩn của chính cậu, đến những gì thầy Chu Bách Niên đã cố gắng che giấu suốt bao năm qua.
"Đại nhân, vãn sinh xin nhận lời giúp đỡ." Dịch Chi cuối cùng cũng đưa ra quyết định, giọng cậu đầy sự kiên định dù trong lòng vẫn còn nhiều lo lắng trước những nguy hiểm tiềm tàng phía trước. "Nhưng chúng ta cần phải hết sức thận trọng, đảm bảo mọi hành động đều được thực hiện bí mật, tránh gây ra bất kỳ sự chú ý không cần thiết nào."
Tưởng Chính Nghiêm thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt ông đầy sự biết ơn. "Đa tạ đại nhân đã tin tưởng. Tại hạ sẽ sắp xếp một cuộc gặp gỡ bí mật với Tam hoàng tử trong thời gian sớm nhất, mong đại nhân có thể cùng tại hạ tham gia, hỗ trợ trình bày những bằng chứng đã thu thập được."
Trong những ngày tiếp theo, Dịch Chi cùng Tưởng Chính Nghiêm bí mật gặp gỡ nhiều lần, cẩn thận rà soát lại toàn bộ những bằng chứng, tài liệu mà vị Ngự sử đã dày công thu thập được suốt ba năm qua. Qua quá trình nghiên cứu kỹ lưỡng, Dịch Chi nhận thấy, với tư duy phân tích sắc bén của mình, có thể góp phần hệ thống hóa, củng cố thêm tính logic, thuyết phục cho những bằng chứng còn rời rạc mà Tưởng Chính Nghiêm đã thu thập được.
"Nhìn vào cách thức mà cái chết của Thái tử tiền nhiệm được che giấu, dàn dựng, tại hạ tin rằng, đây phải là một âm mưu được lên kế hoạch tỉ mỉ, có sự tham gia của nhiều người trong bộ máy triều đình, không thể là hành động của một cá nhân đơn lẻ." Dịch Chi nhận định sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng các tài liệu, thể hiện rõ khả năng phân tích sắc bén, logic chặt chẽ đã được rèn luyện qua nhiều năm học tập dưới sự chỉ dạy của thầy Chu Bách Niên.
Tưởng Chính Nghiêm gật đầu tán thành nhận định này. "Đó cũng chính là điều khiến tại hạ lo ngại nhất. Nếu âm mưu này có quy mô lớn như vậy, chúng ta cần phải cực kỳ thận trọng trong từng bước đi, tránh để lộ bất kỳ dấu hiệu nào có thể khiến những kẻ đứng sau phát hiện, ra tay trước khi chúng ta kịp đưa sự thật ra ánh sáng."
Cuộc điều tra bí mật ấy, dù đầy nguy hiểm, nhưng cũng mang lại cho Dịch Chi một cảm giác về sứ mệnh, mục đích sống rõ ràng hơn nhiều so với những gì cậu từng hình dung khi chỉ đơn thuần theo đuổi con đường khoa cử, công danh. Cậu bắt đầu nhận ra, có lẽ, số phận đã sắp đặt để cậu bước chân vào chốn quan trường này không chỉ đơn thuần vì tài năng cá nhân, mà còn vì một sứ mệnh lớn lao hơn nhiều, liên quan mật thiết đến những bí ẩn sâu xa về thân thế, xuất thân thực sự của chính bản thân cậu.
Trong quá trình nghiên cứu tài liệu cùng Tưởng Chính Nghiêm, Dịch Chi phát hiện thêm một chi tiết đáng chú ý — trong danh sách những quan lại, tướng lĩnh đã bị thanh trừng, giáng chức hoặc gặp tai nạn bất ngờ trong vòng năm năm trở lại đây, có một số lượng đáng kể từng là những người có quan hệ thân cận với Thái tử tiền nhiệm, hoặc từng công khai bày tỏ sự ủng hộ đối với đường lối cải cách mà ngài đề xướng.
"Nhìn vào mô hình này, có vẻ như, đây không đơn thuần chỉ là một vụ ám sát đơn lẻ, mà là một chiến dịch thanh trừng có hệ thống, được thực hiện một cách bài bản, kéo dài trong nhiều năm, nhằm loại bỏ hoàn toàn những người có thể gây cản trở cho tham vọng quyền lực của kẻ chủ mưu." Dịch Chi phân tích, tay cậu chỉ vào những ghi chú, biểu đồ mà cậu đã tự tay vẽ ra để hệ thống hóa các mối liên hệ phức tạp giữa những sự kiện tưởng chừng như rời rạc.
Tưởng Chính Nghiêm gật đầu tán thành, không giấu được sự khâm phục trước khả năng phân tích, tổng hợp thông tin xuất sắc của Dịch Chi. "Công tử quả thực có tư duy logic hiếm có. Nếu không có sự hỗ trợ của công tử, có lẽ, tại hạ vẫn còn đang loay hoay với đống tài liệu rời rạc này, không thể nhìn ra được bức tranh tổng thể một cách rõ ràng như vậy."
Những phát hiện mới này càng củng cố thêm quyết tâm của cả hai người trong việc tiếp tục theo đuổi cuộc điều tra đến cùng, đồng thời cũng khiến họ nhận thức rõ ràng hơn về quy mô, mức độ nguy hiểm thực sự của thế lực mà họ đang phải đối đầu, một thế lực đã âm thầm thao túng, kiểm soát phần lớn quyền lực trong triều đình suốt nhiều năm qua mà không hề bị phát hiện.
Trong lúc rà soát lại danh sách những nạn nhân của các vụ thanh trừng chính trị, Dịch Chi tình cờ phát hiện ra một cái tên khiến tim cậu thắt lại — Ngũ hoàng tử Lý Thừa Khang, một vị hoàng tử đã bị phế truất, xử tử vì tội danh mưu phản cách đây hai mươi năm, đúng vào khoảng thời gian mà theo tính toán của cậu, có thể trùng khớp với năm cậu chào đời.
"Đại nhân, ngài có biết thêm thông tin gì về vụ án của Ngũ hoàng tử Lý Thừa Khang không?" Dịch Chi hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể dù trong lòng đang dâng lên một sự hồi hộp khó tả.
Tưởng Chính Nghiêm trầm ngâm nhớ lại. "Đó là một vụ án khá cũ, xảy ra trước khi ta bước vào quan trường, nhưng ta có nghe kể lại, đó cũng là một vụ án đầy nghi vấn, với nhiều tình tiết không được làm sáng tỏ rõ ràng. Nghe nói, vị hoàng tử ấy vốn nổi tiếng thanh liêm, được lòng dân, nhưng lại bị vu khống tội danh nghiêm trọng chỉ dựa trên những chứng cứ mơ hồ."
Thông tin này khiến Dịch Chi càng thêm tin rằng, có một sợi dây liên kết nào đó giữa vụ án của Ngũ hoàng tử năm xưa, và những bí mật mà thầy Chu Bách Niên đã cố gắng che giấu suốt bao năm qua. Cậu quyết định sẽ tìm hiểu sâu hơn về vụ án này khi có cơ hội thích hợp, dù chưa dám chia sẻ ngay những nghi ngờ của mình với Tưởng Chính Nghiêm.