Tàu ngầm Kim Cang Hào tiếp tục tiến đến gần, kích thước đồ sộ của nó dần dần hiện rõ qua camera quan sát của Thâm Uyên Hào, để lộ ra một phương tiện được trang bị nhiều thiết bị cơ khí phức tạp, bao gồm cả những cánh tay robot có khả năng thực hiện các thao tác khai thác, cắt gọt mạnh mẽ — một minh chứng rõ ràng cho mục đích thương mại, khai thác tài nguyên của tập đoàn Hoàn Vũ, hoàn toàn trái ngược với mục tiêu nghiên cứu khoa học thuần túy của đoàn thám hiểm.
"Họ đang tiến đến vị trí của chúng ta với tốc độ nhanh hơn nhiều so với tốc độ di chuyển thông thường." Tử Kiệt báo cáo, giọng anh căng thẳng khi theo dõi sát sao chuyển động của tàu đối phương trên màn hình radar.
Bác Uyên nhanh chóng đưa ra quyết định. "Chúng ta cần phải rút lui ngay lập tức, tìm nơi ẩn nấp trong khu vực thành phố cổ đại, nơi địa hình phức tạp có thể giúp chúng ta tránh né sự truy đuổi trực tiếp trong khi tiếp tục quá trình truyền dữ liệu."
Ông điều khiển Thâm Uyên Hào di chuyển nhanh chóng nhưng thận trọng, len lỏi qua những cấu trúc đổ nát của thành phố chìm, tận dụng những cột trụ, tường thành cổ xưa như những chướng ngại vật tự nhiên để che chắn, gây khó khăn cho tàu ngầm đối phương với kích thước lớn hơn nhiều trong việc truy đuổi.
"Tốc độ truyền dữ liệu hiện tại đạt bốn mươi phần trăm." Tử Kiệt cập nhật, mắt anh vẫn không rời khỏi bảng điều khiển, cố gắng duy trì kết nối ổn định trong khi con tàu đang phải thực hiện những động tác né tránh phức tạp.
Kim Cang Hào, dù không thể di chuyển linh hoạt bằng Thâm Uyên Hào trong không gian chật hẹp của thành phố cổ đại, vẫn kiên trì truy đuổi, thậm chí bắt đầu sử dụng những cánh tay robot của mình để phá hủy một số cấu trúc cản đường, thể hiện rõ ràng ý đồ sẵn sàng gây tổn hại đến di sản khảo cổ học quý giá này chỉ để đạt được mục đích của họ.
"Họ đang phá hủy thành phố cổ đại!" Nguyệt Nga hét lên, giọng bà đầy sự đau xót, phẫn nộ khi chứng kiến những cấu trúc đã tồn tại qua hàng nghìn năm lịch sử bị nghiền nát chỉ trong tích tắc bởi sự tàn nhẫn, thiếu tôn trọng của tập đoàn khai thác.
"Chúng ta không thể để họ tiếp tục hành động như vậy." Hải Yến nói, giọng cô đầy sự căm phẫn, nhưng cũng nhận thức rõ ràng về sự bất lực của đoàn thám hiểm nhỏ bé, không có vũ trang trước sức mạnh cơ khí to lớn của đối phương.
Trong lúc cuộc rượt đuổi căng thẳng tiếp diễn, giọng nói lạnh lùng từ tàu Kim Cang Hào một lần nữa vang lên qua hệ thống liên lạc, lần này với một sự đe dọa trực tiếp hơn nhiều. "Các vị đang cản trở hoạt động hợp pháp của chúng tôi. Nếu không dừng lại ngay lập tức, chúng tôi sẽ buộc phải sử dụng biện pháp mạnh để vô hiệu hóa tàu ngầm của các vị."
"Họ không thể tấn công trực tiếp một tàu nghiên cứu dân sự được, đó sẽ là một hành vi phạm pháp nghiêm trọng theo luật hàng hải quốc tế!" Nguyệt Nga phản đối qua hệ thống liên lạc, giọng bà đầy sự phẫn nộ.
"Có vẻ như, họ tin rằng, ở độ sâu này, xa cách mọi sự giám sát, chứng kiến của thế giới bên ngoài, họ hoàn toàn có thể hành động mà không phải chịu bất kỳ hậu quả pháp lý nào." Bác Uyên nhận định, giọng ông đầy sự lo lắng thực tế trước tình huống nguy hiểm đang leo thang nhanh chóng.
Đúng lúc đó, một trong những cánh tay robot của Kim Cang Hào vươn ra với tốc độ đáng kinh ngạc, chỉ suýt chút nữa đã va chạm trực tiếp vào thân tàu Thâm Uyên Hào, buộc Bác Uyên phải thực hiện một cú xoay chuyển hướng gấp gáp, khiến cả đoàn thám hiểm bị xô lệch mạnh trong khoang tàu chật hẹp.
"Tốc độ truyền dữ liệu đã đạt bảy mươi phần trăm!" Tử Kiệt hét lên, cố gắng giữ vững sự tập trung giữa tình huống hỗn loạn, nguy hiểm đang diễn ra.
"Chúng ta cần thêm thời gian." Bác Uyên nói, tiếp tục điều khiển con tàu thực hiện những động tác né tránh phức tạp, tận dụng tối đa sự hiểu biết về địa hình thành phố cổ đại mà họ đã thu thập được trong những giờ khảo sát trước đó để duy trì khoảng cách an toàn với tàu đối phương đang truy đuổi ráo riết.
Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ ấy, khi số phận của cả đoàn thám hiểm, cũng như tương lai của một trong những phát hiện khảo cổ học quan trọng nhất lịch sử nhân loại, đang treo lơ lửng trên một sợi dây mong manh, Hải Yến bất chợt nhận ra một điều quan trọng liên quan đến khối cầu năng lượng bí ẩn mà họ đã phát hiện trước đó.
"Tiến sĩ Chu, tôi nghĩ, chúng ta có thể sử dụng khối cầu năng lượng trong ngôi đền trung tâm như một điểm ẩn nấp cuối cùng." Cô đề xuất, giọng cô đầy sự khẩn thiết. "Dựa trên những gì tôi quan sát được, khu vực xung quanh nó dường như tạo ra một trường nhiễu năng lượng nhất định, có thể sẽ gây khó khăn cho hệ thống radar, cảm biến của tàu đối phương nếu chúng ta có thể tiếp cận đủ gần."
Bác Uyên cân nhắc nhanh chóng đề xuất táo bạo này, nhận ra đây có thể là cơ hội cuối cùng để họ có thể hoàn tất quá trình truyền dữ liệu quan trọng trước khi tàu đối phương có thể bắt kịp, gây ra những hậu quả nghiêm trọng hơn. "Được, chúng ta sẽ thử phương án này. Tất cả mọi người, chuẩn bị tinh thần, đây sẽ là một hành trình đầy mạo hiểm."
Trước khi bắt đầu hành trình nguy hiểm ấy, Tử Kiệt tranh thủ thực hiện một vài điều chỉnh kỹ thuật cuối cùng, cố gắng tối ưu hóa khả năng cơ động của con tàu trong không gian chật hẹp của thành phố cổ đại. "Tôi đã điều chỉnh lại hệ thống động cơ phụ để tăng khả năng phản ứng nhanh khi cần thực hiện những cú xoay chuyển hướng gấp gáp. Điều này sẽ tiêu hao thêm năng lượng, nhưng tôi nghĩ, sự an toàn của chúng ta quan trọng hơn nhiều so với việc tiết kiệm năng lượng lúc này."
"Quyết định đúng đắn." Bác Uyên tán thành, đồng thời bắt đầu vạch ra lộ trình di chuyển tối ưu nhất dựa trên bản đồ địa hình mà họ đã thu thập được trong quá trình khảo sát ban đầu. "Chúng ta sẽ di chuyển theo lộ trình này, tận dụng những cấu trúc lớn để che chắn, đồng thời tránh xa những khu vực có địa hình quá hẹp có thể khiến chúng ta bị mắc kẹt."
Hải Yến, trong lúc đó, cũng nhanh chóng chuẩn bị tinh thần cho hành trình mạo hiểm sắp tới, kiểm tra lại các thiết bị an toàn cá nhân, đồng thời cố gắng giữ vững sự bình tĩnh cần thiết để có thể hỗ trợ tốt nhất cho cả đoàn trong tình huống nguy cấp này. "Mọi người đã sẵn sàng chưa?" Cô hỏi, ánh mắt cô quét qua từng thành viên trong đoàn.
"Sẵn sàng." Cả ba người còn lại đồng thanh đáp, ánh mắt mỗi người đều tràn đầy quyết tâm dù không giấu được sự căng thẳng trước thử thách đầy nguy hiểm đang chờ đợi phía trước.
Trước khi bắt đầu di chuyển, Bác Uyên dành một khoảnh khắc ngắn ngủi để nhìn quanh đoàn thám hiểm của mình, cảm nhận sâu sắc trách nhiệm nặng nề đang đặt trên vai một người chỉ huy. "Tôi muốn các bạn biết rằng, an toàn của mọi người luôn là ưu tiên hàng đầu của tôi, cao hơn bất kỳ phát hiện khoa học nào, dù nó có giá trị đến đâu. Nếu tình huống trở nên quá nguy hiểm, chúng ta sẽ ngay lập tức từ bỏ kế hoạch này."
"Chúng tôi tin tưởng vào quyết định của ông." Nguyệt Nga đáp, ánh mắt bà đầy sự kiên định. "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách rồi, tôi tin chúng ta cũng sẽ vượt qua được lần này."
Với sự đồng thuận, tin tưởng lẫn nhau được củng cố vững chắc, Bác Uyên bắt đầu điều khiển Thâm Uyên Hào tăng tốc, lao thẳng về phía ngôi đền trung tâm nơi khối cầu năng lượng bí ẩn đang chờ đợi, trong khi phía sau, tàu Kim Cang Hào vẫn đang kiên trì bám đuổi với một quyết tâm không kém phần mãnh liệt, biến toàn bộ hành trình xuyên qua thành phố cổ đại trở thành một cuộc rượt đuổi đầy kịch tính, nguy hiểm giữa lòng đại dương sâu thẳm.