Phương tiện lặn không rõ danh tính tiếp tục tiến đến gần khu vực thành phố chìm, và khi nó đủ gần để có thể quan sát rõ ràng qua camera tầm xa của Thâm Uyên Hào, cả đoàn thám hiểm mới nhận ra, đây không phải là một tàu ngầm nghiên cứu thông thường, mà là một phương tiện lặn quân sự hoặc công nghiệp được trang bị hiện đại, với kích thước lớn hơn đáng kể so với con tàu nghiên cứu nhỏ gọn của họ.
"Trên thân tàu có biểu tượng của Tập đoàn Hoàn Vũ Khoáng Sản." Tử Kiệt nhận ra, phóng to hình ảnh camera để xác nhận rõ hơn danh tính của phương tiện lạ mặt. "Đây là một trong những tập đoàn khai thác tài nguyên biển sâu lớn nhất khu vực, nổi tiếng với những phương pháp khai thác gây tranh cãi, từng nhiều lần bị các tổ chức bảo vệ môi trường lên án vì gây tổn hại nghiêm trọng đến hệ sinh thái biển sâu."
Thông tin này khiến cả đoàn thám hiểm không khỏi lo lắng sâu sắc. Nếu một tập đoàn khai thác tài nguyên với danh tiếng như vậy phát hiện ra thành phố cổ đại cùng nguồn năng lượng bí ẩn mà họ vừa khám phá, khả năng cao, thay vì coi đây là một di sản khoa học, văn hóa cần được bảo tồn, họ sẽ chỉ nhìn nhận nó như một nguồn tài nguyên tiềm năng để khai thác, trục lợi, bất chấp những tổn hại không thể khắc phục có thể gây ra cho một trong những phát hiện khảo cổ học quan trọng nhất trong lịch sử nhân loại.
"Làm sao họ có thể biết được về địa điểm này?" Hải Yến hỏi, giọng cô đầy sự hoang mang, lo lắng.
Bác Uyên trầm ngâm suy nghĩ một lúc trước khi đưa ra giả thuyết của mình. "Có khả năng, họ đã theo dõi dữ liệu vệ tinh công khai về dị thường nhiệt tại khu vực này, tương tự như cách viện nghiên cứu của chúng ta phát hiện ra nó. Hoặc cũng có thể, họ đã có được thông tin nội bộ nào đó về kế hoạch thám hiểm của chúng ta thông qua những kênh không chính thức."
Đúng lúc cả đoàn đang thảo luận về tình huống bất ngờ này, hệ thống liên lạc của tàu ngầm phát ra tín hiệu kết nối đến từ phương tiện lạ mặt, một giọng nói lạnh lùng, đầy quyền uy vang lên qua loa liên lạc.
"Đây là tàu ngầm Kim Cang Hào, thuộc Tập đoàn Hoàn Vũ Khoáng Sản. Chúng tôi yêu cầu các vị lập tức rời khỏi khu vực này. Đây là khu vực chúng tôi đã đăng ký quyền thăm dò, khai thác tài nguyên độc quyền."
Bác Uyên, dù trong lòng đầy sự phẫn nộ trước tuyên bố ngang ngược này, vẫn cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, chuyên nghiệp khi đáp lại qua hệ thống liên lạc. "Đây là tàu ngầm nghiên cứu Thâm Uyên Hào, thuộc Viện Nghiên cứu Hải dương học Quốc gia. Chúng tôi đang thực hiện một nhiệm vụ nghiên cứu khoa học được cấp phép đầy đủ tại khu vực này. Chúng tôi không hề nhận được bất kỳ thông báo nào về việc khu vực này đã được đăng ký quyền khai thác độc quyền cho bất kỳ tổ chức thương mại nào."
Một khoảng im lặng ngắn ngủi trôi qua trước khi giọng nói lạnh lùng ấy tiếp tục vang lên, lần này với một sắc thái đe dọa rõ ràng hơn. "Chúng tôi không có nghĩa vụ phải giải thích thêm về tình trạng pháp lý của khu vực này với các vị. Chúng tôi yêu cầu các vị rời đi ngay lập tức, nếu không, chúng tôi sẽ buộc phải áp dụng các biện pháp cần thiết để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của tập đoàn."
Lời đe dọa trần trụi ấy khiến cả đoàn thám hiểm căng thẳng tột độ. "Họ không thể đơn giản đe dọa chúng ta như vậy được, đây là vùng biển quốc tế, thuộc quyền quản lý chung của cộng đồng khoa học toàn cầu theo các công ước quốc tế về đáy đại dương." Nguyệt Nga phản đối, giọng bà đầy sự phẫn nộ trước hành vi ngang ngược của tập đoàn khai thác.
"Tôi e rằng, trong thực tế, việc thực thi những công ước quốc tế ấy tại những khu vực hẻo lánh, khó tiếp cận như thế này thường gặp rất nhiều khó khăn, và những tập đoàn lớn với nguồn lực tài chính, quan hệ chính trị mạnh mẽ thường tìm được cách để lách luật, hoặc đơn giản là hành động trước, giải quyết hậu quả pháp lý sau." Bác Uyên nhận định, giọng ông đầy sự lo lắng thực tế.
Trong lúc căng thẳng đang leo thang, Hải Yến bất chợt nảy ra một ý tưởng. "Chúng ta cần phải nhanh chóng truyền tải toàn bộ dữ liệu, hình ảnh mà chúng ta đã thu thập được về thành phố cổ đại này đến trụ sở viện nghiên cứu, cũng như công bố rộng rãi cho giới truyền thông khoa học quốc tế càng sớm càng tốt. Nếu phát hiện này được công khai, xác nhận rộng rãi, tập đoàn Hoàn Vũ sẽ khó lòng có thể ngang nhiên phá hủy hay chiếm đoạt nó mà không phải đối mặt với sự phản đối, giám sát gay gắt từ cộng đồng quốc tế."
Bác Uyên gật đầu tán thành, nhận ra đây là một chiến lược khôn ngoan, thiết thực trong tình huống nguy cấp này. "Tử Kiệt, cậu có thể thiết lập kết nối truyền dữ liệu khẩn cấp đến trạm nghiên cứu nổi trên mặt biển không?"
"Có, nhưng với độ sâu hiện tại, tốc độ truyền tải sẽ khá chậm, có thể mất đến vài giờ đồng hồ để hoàn tất việc gửi đi toàn bộ dữ liệu hình ảnh, video mà chúng ta đã thu thập được." Tử Kiệt đáp, ngay lập tức bắt tay vào việc thiết lập kết nối truyền dữ liệu khẩn cấp.
"Chúng ta không có nhiều lựa chọn khác. Hãy bắt đầu ngay lập tức." Bác Uyên ra lệnh, đồng thời tiếp tục duy trì liên lạc thận trọng với tàu ngầm Kim Cang Hào để câu giờ, tránh gây ra một cuộc đối đầu trực tiếp có thể nguy hiểm cho toàn bộ đoàn thám hiểm trong khi quá trình truyền dữ liệu quan trọng đang được tiến hành.
Nhưng đúng lúc quá trình truyền dữ liệu bắt đầu, một tín hiệu cảnh báo khác vang lên từ hệ thống cảm biến của Thâm Uyên Hào — tàu ngầm Kim Cang Hào, thay vì rút lui theo yêu cầu, đang tiến đến gần hơn với tốc độ đáng báo động, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy, cuộc đối đầu căng thẳng giữa hai bên có thể sắp bước vào một giai đoạn nguy hiểm hơn nhiều so với những gì đoàn thám hiểm khoa học nhỏ bé này đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt.
Trong lúc căng thẳng dâng cao, Nguyệt Nga bất chợt lên tiếng, chia sẻ một góc nhìn khác về tình huống hiện tại. "Tôi nghĩ, chúng ta cũng nên thử liên lạc trực tiếp với ban lãnh đạo của tập đoàn Hoàn Vũ, không chỉ với thuyền trưởng tàu Kim Cang Hào. Có thể, hành động hung hăng của họ chỉ là quyết định đơn phương của người chỉ huy hiện trường, chứ không phải chủ trương chính thức từ cấp quản lý cao hơn của tập đoàn."
Bác Uyên cân nhắc nhanh chóng đề xuất này. "Đây là một ý tưởng đáng thử, nhưng tôi e rằng, chúng ta không có đủ thời gian để chờ đợi phản hồi từ các cấp quản lý cao hơn trong tình huống khẩn cấp như hiện tại. Có lẽ, chúng ta nên tập trung vào việc bảo vệ an toàn của đoàn trước, sau đó mới tìm cách giải quyết vấn đề pháp lý, ngoại giao ở cấp độ cao hơn khi đã trở về an toàn."
Tử Kiệt, trong lúc vẫn miệt mài với quá trình truyền dữ liệu, cũng đưa ra một đề xuất kỹ thuật bổ sung. "Chúng ta có thể thử phát đi một tín hiệu cảnh báo khẩn cấp quốc tế, thông báo về tình huống nguy hiểm mà chúng ta đang gặp phải. Nếu có bất kỳ tàu nghiên cứu hay quân sự nào khác đang hoạt động trong khu vực lân cận, tín hiệu này có thể thu hút sự chú ý, hỗ trợ kịp thời."
"Hãy thực hiện ngay, mọi biện pháp đều đáng thử trong tình huống này." Bác Uyên đồng ý, và Tử Kiệt ngay lập tức kích hoạt hệ thống phát tín hiệu cảnh báo khẩn cấp, hy vọng có thể thu hút được sự chú ý, hỗ trợ từ bất kỳ nguồn lực nào có thể giúp đỡ họ trong tình huống nguy cấp này.
Trong lúc chờ đợi phản hồi từ tín hiệu cảnh báo, cả đoàn tiếp tục theo dõi sát sao chuyển động của tàu Kim Cang Hào, cố gắng dự đoán trước những động thái tiếp theo của đối phương để có thể chuẩn bị phương án ứng phó kịp thời. "Họ vẫn đang giữ khoảng cách, có vẻ như đang chờ đợi điều gì đó, có lẽ là lệnh chỉ đạo từ cấp trên của họ trước khi quyết định hành động tiếp theo." Bác Uyên nhận định, quan sát kỹ lưỡng những chuyển động thận trọng của tàu đối phương trên màn hình radar.
Hải Yến, trong lúc căng thẳng chờ đợi, cũng tranh thủ suy nghĩ về những khía cạnh đạo đức, pháp lý phức tạp của tình huống mà họ đang phải đối mặt. "Tôi tự hỏi, liệu có luật pháp quốc tế nào đủ mạnh mẽ để bảo vệ những phát hiện khoa học quan trọng như thế này khỏi bị các tập đoàn thương mại khai thác một cách vô trách nhiệm hay không. Có lẽ, sau chuyến thám hiểm này, chúng ta cần phải vận động mạnh mẽ hơn cho việc xây dựng những khung pháp lý chặt chẽ hơn để bảo vệ các di sản dưới đáy đại dương."
"Đó chính xác là điều tôi cũng đang suy nghĩ." Nguyệt Nga đồng tình. "Đại dương chiếm hơn bảy mươi phần trăm diện tích bề mặt Trái Đất, nhưng luật pháp quốc tế về bảo vệ di sản dưới nước vẫn còn rất nhiều lỗ hổng, tạo điều kiện cho những tập đoàn thiếu trách nhiệm như Hoàn Vũ có thể lợi dụng."
Cuộc trò chuyện ấy, dù diễn ra trong bối cảnh căng thẳng, nguy hiểm, cũng giúp cả đoàn phần nào xoa dịu sự lo lắng, đồng thời củng cố thêm quyết tâm của họ trong việc bảo vệ phát hiện quý giá này bằng mọi giá, không chỉ vì lợi ích khoa học trước mắt, mà còn vì trách nhiệm đối với các thế hệ tương lai.