Buổi lễ kỷ niệm mười năm thành lập Lâm Thị Tập Đoàn được tổ chức long trọng tại khách sạn năm sao sang trọng nhất thành phố, với sự tham dự của hàng trăm khách mời — từ các thành viên hội đồng quản trị, cổ đông lớn, đến các đối tác kinh doanh quan trọng và đông đảo phóng viên từ những tờ báo tài chính uy tín nhất.
Ý Nhiên đứng trước gương trong phòng chuẩn bị riêng, khoác lên mình bộ váy dạ hội màu đỏ thẫm, một màu sắc mà cô cố tình lựa chọn, mang ý nghĩa biểu tượng cho sự quyết đoán, mạnh mẽ mà cô đã tôi luyện được suốt hai năm qua kể từ ngày trọng sinh. Cô nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình, không còn là cô gái ngây thơ, dễ dàng bị lừa dối như kiếp trước, mà là một người phụ nữ bản lĩnh, đã sẵn sàng cho trận chiến quyết định.
"Cô sẵn sàng chưa?" Tống Vy hỏi, bước vào phòng với vẻ mặt vừa lo lắng vừa đầy hy vọng.
"Ta đã sẵn sàng." Ý Nhiên đáp, giọng cô bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên.
Buổi lễ bắt đầu với những nghi thức trang trọng thường thấy — bài phát biểu khai mạc của Lâm Chính Đông, ôn lại chặng đường mười năm phát triển đầy tự hào của công ty, những lời cảm ơn dành cho đội ngũ nhân viên, đối tác đã đồng hành cùng Lâm Thị Tập Đoàn suốt thời gian qua. Ý Nhiên ngồi ở hàng ghế đầu, bên cạnh Chu Dịch Phàm, người vẫn đang đóng vai một vị hôn phu hoàn hảo, không hề hay biết về cơn bão sắp ập đến.
Đến phần giữa chương trình, khi Lâm Chính Đông chuẩn bị công bố kế hoạch phát triển chiến lược cho giai đoạn mười năm tiếp theo, đúng như những gì Ý Nhiên đã dự đoán từ ký ức kiếp trước, Trần Nguyệt Hoa bất ngờ đứng dậy, xin phép được phát biểu, viện cớ có một thông báo quan trọng liên quan đến tương lai công ty.
"Kính thưa quý vị, tôi xin phép được chia sẻ một vấn đề vô cùng nghiêm trọng mà chúng tôi mới phát hiện gần đây." Trần Nguyệt Hoa nói, giọng bà đầy vẻ đau lòng, giả tạo được diễn xuất vô cùng tinh vi. "Chúng tôi phát hiện ra, trong suốt thời gian qua, đã có dấu hiệu tham ô, biển thủ công quỹ nghiêm trọng tại công ty, và đáng buồn thay, người có liên quan trực tiếp chính là..."
Trước khi bà ta kịp nói ra cái tên định sẵn — Lâm Ý Nhiên — Ý Nhiên đã đứng dậy, giọng cô vang vọng khắp hội trường, đầy uy quyền, khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô. "Xin lỗi vì đã cắt ngang, dì Nguyệt Hoa, nhưng tôi nghĩ, trước khi dì tiếp tục đưa ra những cáo buộc nghiêm trọng như vậy, có lẽ chúng ta nên để cho toàn thể quý vị khách mời có mặt tại đây được biết đến sự thật đầy đủ, thay vì chỉ một phía."
Sự xuất hiện bất ngờ, đầy tự tin của Ý Nhiên khiến Trần Nguyệt Hoa và Lâm Ý Đình sững sờ trong giây lát, không kịp phản ứng. Chu Dịch Phàm, ngồi cạnh Ý Nhiên, cũng biến sắc mặt, ánh mắt anh ta lộ rõ sự hoảng loạn thoáng qua trước khi cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh.
"Ý Nhiên, con đang làm gì vậy?" Lâm Chính Đông hỏi, giọng ông đầy sự bối rối trước diễn biến bất ngờ này.
"Cha, con xin phép được trình bày một số bằng chứng quan trọng mà con đã dày công thu thập được trong suốt thời gian qua, liên quan trực tiếp đến những cáo buộc mà dì Nguyệt Hoa vừa định đưa ra." Ý Nhiên nói, ra hiệu cho Tống Vy mang đến một màn hình lớn được chuẩn bị sẵn, kết nối với máy tính chứa toàn bộ bằng chứng mà cô đã thu thập được.
Trước sự chứng kiến của toàn thể hội trường, Ý Nhiên lần lượt trình bày từng bằng chứng một cách có hệ thống, logic — những email trao đổi bí mật giữa Chu Dịch Phàm và Lâm Ý Đình, những bản chứng từ giả mạo đang được chuẩn bị để vu khống cô, đoạn ghi âm xác nhận âm mưu cụ thể mà họ đã lên kế hoạch thực hiện ngay tại chính buổi lễ này, cùng với báo cáo kiểm toán độc lập xác nhận tính xác thực của toàn bộ bằng chứng.
"Đây hoàn toàn là bằng chứng bị ngụy tạo! Cô ta đang cố tình vu khống chúng tôi!" Chu Dịch Phàm đứng bật dậy, hét lớn, cố gắng phủ nhận, nhưng giọng nói run rẩy của anh ta đã tự tố cáo sự hoảng loạn đang dâng trào bên trong.
"Nếu là bằng chứng ngụy tạo, tại sao công ty kiểm toán độc lập, uy tín hàng đầu trong ngành lại xác nhận tính xác thực của chúng?" Ý Nhiên đáp trả, giọng cô lạnh lùng, không hề nao núng, chỉ vào báo cáo kiểm toán được chiếu trên màn hình lớn. "Và nếu anh vô tội, tại sao giọng nói trong đoạn ghi âm lại trùng khớp hoàn toàn với giọng nói của chính anh, thưa anh Chu Dịch Phàm?"
Cả hội trường chìm trong sự im lặng nặng nề, xen lẫn những tiếng xì xào bàn tán không ngớt. Lâm Chính Đông, gương mặt ông tái nhợt, ánh mắt đầy sự bàng hoàng khi lắng nghe, chứng kiến từng bằng chứng được trình bày rõ ràng, không thể chối cãi.
"Ý Đình, con nói cho cha biết, tất cả những điều này có đúng sự thật không?" Lâm Chính Đông hỏi, giọng ông run lên, quay sang nhìn cô con gái kế mà ông từng yêu thương, tin tưởng như con ruột.
Lâm Ý Đình, gương mặt cô ta trắng bệch, không còn giữ được vẻ ngoài yếu đuối, đáng thương như thường lệ, chỉ còn lại sự hoảng loạn, sợ hãi tột độ trước nguy cơ mọi âm mưu bị phơi bày hoàn toàn. "Con... con không biết phải giải thích thế nào..."
Trần Nguyệt Hoa, nhận ra tình huống đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát, cố gắng tìm cách chống chế. "Đây chắc chắn là một âm mưu bôi nhọ, hãm hại gia đình chúng tôi! Con bé Ý Nhiên này luôn ganh ghét, đố kỵ với Ý Đình ngay từ đầu..."
"Đủ rồi!" Lâm Chính Đông quát lớn, giọng ông đầy sự phẫn nộ, đau đớn xen lẫn. "Bà nghĩ tôi sẽ tiếp tục tin vào những lời biện minh vô căn cứ sau khi đã tận mắt chứng kiến những bằng chứng rõ ràng như vậy sao?"
Ông quay sang nhìn Ý Nhiên, ánh mắt ông tràn đầy sự hối hận, xót xa. "Ý Nhiên, con... con đã phải chịu đựng, âm thầm điều tra tất cả những điều này một mình trong suốt bao lâu vậy?"
"Đã hai năm rồi, thưa cha." Ý Nhiên đáp, giọng cô không giấu được sự nghẹn ngào dù đã cố gắng giữ vững sự bình tĩnh suốt toàn bộ quá trình trình bày bằng chứng. "Con không muốn làm cha thất vọng, tổn thương, nên con đã cố gắng thu thập đầy đủ bằng chứng trước khi dám nói ra sự thật này."
Toàn bộ hội trường chứng kiến khoảnh khắc đầy xúc động ấy, nhiều vị khách mời không khỏi rơi nước mắt trước sự dũng cảm, kiên trì của Ý Nhiên trong suốt hành trình đầy gian nan để bảo vệ công lý, bảo vệ danh dự của chính mình trước những kẻ phản bội tàn nhẫn nhất mà cô từng tin tưởng.
Một trong những cổ đông lớn tuổi, người đã đồng hành cùng Lâm Thị Tập Đoàn từ những ngày đầu thành lập, đứng dậy, giọng ông đầy sự xúc động, phẫn nộ. "Tôi phải nói rằng, đây là một trong những hành động dũng cảm, đáng khâm phục nhất mà tôi từng chứng kiến trong suốt sự nghiệp kinh doanh của mình. Cô Ý Nhiên đã chứng minh được bản lĩnh, trí tuệ xứng đáng với vị trí lãnh đạo tương lai của công ty này."
Những lời khen ngợi, sự ủng hộ đồng loạt từ các cổ đông, đối tác có mặt tại hội trường khiến Ý Nhiên cảm thấy một sự ấm áp, được công nhận mà cô chưa từng trải nghiệm trọn vẹn như vậy ở kiếp trước, khi cô luôn phải một mình gánh chịu mọi tổn thương, không có ai đứng về phía mình trong thời khắc khó khăn nhất.
Phóng viên từ nhiều tờ báo tài chính uy tín, dù ban đầu chỉ đến để đưa tin về sự kiện kỷ niệm thông thường, giờ đây tất cả đều tập trung ghi hình, ghi chép lại từng chi tiết của màn vạch trần chấn động này, nhận thức rõ ràng đây sẽ trở thành một trong những câu chuyện thời sự tài chính lớn nhất trong năm.
"Cô Lâm Ý Nhiên, cô có thể chia sẻ thêm về cảm xúc của mình lúc này không?" Một phóng viên mạnh dạn đặt câu hỏi, giơ cao micro về phía cô.
Ý Nhiên hít một hơi thật sâu, ánh mắt cô quét qua toàn bộ hội trường trước khi trả lời. "Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, vì cuối cùng, sự thật cũng đã được phơi bày. Nhưng tôi cũng cảm thấy đau lòng, vì đây là những người mà tôi từng coi là gia đình, từng yêu thương, tin tưởng hết mực. Tôi hy vọng, câu chuyện của mình sẽ là một lời cảnh tỉnh cho bất kỳ ai đang phải đối mặt với sự phản bội từ chính những người thân yêu nhất — rằng, công lý, sự thật, cuối cùng cũng sẽ luôn chiến thắng, dù con đường để đạt được điều đó có gian nan đến đâu."
Một vị khách mời khác, đại diện cho một trong những đối tác chiến lược quan trọng nhất của Lâm Thị Tập Đoàn, tiến đến bắt tay Lâm Chính Đông, ánh mắt ông đầy sự trân trọng. "Ông Lâm, tôi phải nói rằng, cách công ty ông xử lý tình huống này, sự minh bạch, quyết liệt trong việc đối mặt với sự thật, càng khiến tôi thêm tin tưởng vào việc tiếp tục hợp tác lâu dài. Đây chính là dấu hiệu của một doanh nghiệp có nền tảng đạo đức vững chắc."
Lâm Chính Đông, dù vẫn còn chưa hết bàng hoàng trước những gì vừa xảy ra, cũng gắng gượng đáp lại bằng sự chuyên nghiệp cần thiết. "Cảm ơn ông đã thấu hiểu, chia sẻ. Chúng tôi cam kết sẽ tiếp tục duy trì sự minh bạch, trách nhiệm trong mọi hoạt động kinh doanh của mình."
Trong lúc hội trường dần trở nên náo động với những cuộc thảo luận, bàn tán sôi nổi về sự kiện chấn động vừa diễn ra, Ý Nhiên tranh thủ tìm đến một góc yên tĩnh hơn, nơi cô có thể tạm thời thở phào nhẹ nhõm sau áp lực căng thẳng tột độ mà cô đã phải chịu đựng trong suốt quá trình trình bày bằng chứng. Tống Vy nhanh chóng tìm đến, mang cho cô một ly nước, ánh mắt cô đầy sự lo lắng, quan tâm.
"Tiểu thư, cô có ổn không? Cô đã làm rất tốt." Tống Vy nói, giọng cô đầy sự ngưỡng mộ.
"Ta ổn, chỉ là hơi mệt thôi." Ý Nhiên đáp, nhận lấy ly nước, uống một ngụm để trấn tĩnh lại tinh thần. "Cảm ơn con, vì tất cả những gì đã hỗ trợ ta trong suốt thời gian qua, Tống Vy. Nếu không có con, ta không nghĩ mình có thể chuẩn bị chu đáo được đến vậy."