Với bằng chứng đầy đủ trong tay, Ý Nhiên bắt đầu giai đoạn chuẩn bị cuối cùng cho kế hoạch vạch trần toàn bộ âm mưu tại buổi lễ kỷ niệm mười năm thành lập Lâm Thị Tập Đoàn, một sự kiện quan trọng mà cô biết chắc chắn sẽ quy tụ đông đảo các đối tác kinh doanh, cổ đông, và toàn bộ giới truyền thông tài chính quan tâm đến công ty.
"Chúng ta cần phải tính toán kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhất." Ý Nhiên nói với Bách Xuyên trong một cuộc họp bí mật khác, ánh mắt cô đầy sự nghiêm túc. "Nếu chỉ đơn giản công bố bằng chứng mà không có chiến lược trình bày hợp lý, họ hoàn toàn có thể tìm cách phản bác, chối bỏ trách nhiệm, biến toàn bộ nỗ lực của chúng ta trở nên vô nghĩa."
Bách Xuyên gật đầu đồng tình, đưa ra thêm những đề xuất chiến thuật dựa trên kinh nghiệm của mình trong lĩnh vực tài chính, đầu tư. "Tôi nghĩ, chúng ta cần phải mời thêm một bên thứ ba độc lập, đáng tin cậy để xác thực tính chân thực của các bằng chứng, tránh trường hợp họ cáo buộc ngược lại rằng cô đã ngụy tạo thông tin để hãm hại họ."
"Anh có gợi ý nào không?" Ý Nhiên hỏi, cân nhắc kỹ lưỡng lời đề xuất.
"Tôi có quen biết với một công ty kiểm toán độc lập, uy tín rất cao trong ngành, chuyên thực hiện các cuộc điều tra tài chính pháp y. Nếu chúng ta có thể thuyết phục họ thực hiện một cuộc kiểm toán bí mật, xác nhận tính xác thực của những bằng chứng chúng ta đã thu thập được, điều đó sẽ tăng thêm sức nặng, tính thuyết phục đáng kể khi công bố trước công chúng." Bách Xuyên đề xuất.
Ý Nhiên đồng ý ngay lập tức, nhận ra đây là một bước đi chiến lược vô cùng quan trọng. Trong những tuần tiếp theo, với sự giới thiệu của Bách Xuyên, cô đã bí mật liên hệ, hợp tác với công ty kiểm toán độc lập, cung cấp đầy đủ bằng chứng đã thu thập được để họ tiến hành một cuộc điều tra chuyên sâu, khách quan.
Song song với đó, Ý Nhiên cũng bắt đầu chuẩn bị tâm lý cho cha mình, dù không thể tiết lộ toàn bộ sự thật ngay lập tức vì sợ ông sẽ hành động vội vàng, làm hỏng kế hoạch tổng thể, nhưng cô cố gắng khéo léo gieo rắc những hạt giống nghi ngờ hợp lý, để khi sự thật cuối cùng được phơi bày, ông sẽ không hoàn toàn bị sốc, dễ dàng chấp nhận, tin tưởng vào bằng chứng hơn.
"Cha, gần đây con phát hiện một vài điểm bất thường trong báo cáo tài chính của một số dự án mà anh Dịch Phàm phụ trách." Ý Nhiên nói trong một buổi trò chuyện riêng với cha, cẩn thận lựa chọn từ ngữ để không tạo ra sự nghi ngờ quá đột ngột. "Con nghĩ, có thể chỉ là sai sót trong quá trình ghi chép, nhưng con nghĩ, chúng ta nên tiến hành một cuộc kiểm toán nội bộ toàn diện hơn, để đảm bảo mọi thứ đều minh bạch, chính xác trước dịp kỷ niệm quan trọng sắp tới."
Lâm Chính Đông, dù có phần bất ngờ trước đề xuất này, nhưng với bản tính cẩn trọng của một doanh nhân dày dạn kinh nghiệm, cũng đồng ý với đề xuất hợp lý của con gái. "Được, con cứ tiến hành, cẩn trọng vẫn hơn, đặc biệt là trước một sự kiện quan trọng như vậy."
Sự đồng ý này chính là mảnh ghép cuối cùng mà Ý Nhiên cần, cho phép cô chính thức, công khai tiến hành cuộc kiểm toán mà thực chất, đã được âm thầm chuẩn bị kỹ lưỡng từ nhiều tháng trước, dưới danh nghĩa hợp pháp, minh bạch, tránh mọi nghi ngờ có thể phát sinh từ phía Dịch Phàm hay Ý Đình.
Trong lúc đó, Trần Nguyệt Hoa và Lâm Ý Đình, không hề hay biết về những gì đang âm thầm diễn ra, vẫn tiếp tục kế hoạch ban đầu của mình, thậm chí còn đẩy nhanh tiến độ chuẩn bị những chứng từ giả mạo cuối cùng, tin rằng, họ vẫn đang nắm giữ toàn quyền kiểm soát tình hình, hoàn toàn không lường trước được rằng, chính "con mồi" mà họ đang nhắm đến đã âm thầm chuyển mình thành thợ săn thực sự.
Một buổi tối, Ý Nhiên tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa Ý Đình và Dịch Phàm qua thiết bị ghi âm mà Tống Vy đã khéo léo cài đặt theo chỉ đạo của cô, xác nhận thêm một lần nữa về thời điểm chính xác mà họ dự định sẽ tung ra đòn quyết định.
"Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ đến đúng thời điểm buổi lễ kỷ niệm để công bố trước toàn thể hội đồng quản trị, các đối tác quan trọng." Giọng Dịch Phàm vang lên qua bản ghi âm, đầy vẻ tự tin, đắc thắng. "Khi đó, Ý Nhiên sẽ không còn bất kỳ cơ hội nào để biện minh, và anh sẽ chính thức trở thành người thừa kế hợp pháp duy nhất, được cha cô ấy tin tưởng giao phó toàn bộ quyền lực điều hành công ty."
"Anh chắc chắn kế hoạch này sẽ hoàn hảo chứ? Em không muốn có bất kỳ sơ suất nào." Giọng Ý Đình vang lên, có phần lo lắng nhưng vẫn đầy vẻ tham vọng.
"Em cứ yên tâm, anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng suốt một năm qua, không có bất kỳ kẽ hở nào có thể khiến kế hoạch thất bại." Dịch Phàm đáp, giọng anh ta đầy sự tự mãn.
Nghe đến đây, Ý Nhiên không khỏi bật cười khẽ, một nụ cười lạnh lùng, đầy châm biếm. "Các người quả thực đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, chỉ tiếc rằng, các người không hề biết, ta đã chuẩn bị còn kỹ lưỡng hơn thế, từ rất lâu trước khi các người bắt đầu."
Cô tắt bản ghi âm, cẩn thận lưu trữ nó cùng với toàn bộ những bằng chứng khác vào một hệ thống lưu trữ an toàn, được sao lưu tại nhiều địa điểm khác nhau để đảm bảo không có bất kỳ rủi ro nào có thể khiến bằng chứng bị mất mát, phá hủy trước khi cô có cơ hội sử dụng chúng.
Những ngày cuối cùng trước buổi lễ kỷ niệm mười năm thành lập công ty, Ý Nhiên cùng Bách Xuyên rà soát lại toàn bộ kế hoạch một lần cuối, đảm bảo mọi chi tiết đều được chuẩn bị chu đáo, không có bất kỳ sơ hở nào có thể bị đối phương lợi dụng.
"Cô đã sẵn sàng cho ngày mai chưa?" Bách Xuyên hỏi, ánh mắt anh đầy sự quan tâm chân thành dành cho người đồng minh đã cùng anh trải qua một hành trình dài đầy gian nan, thử thách.
Ý Nhiên hít một hơi thật sâu, ánh mắt cô kiên định, không chút do dự. "Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi. Ngày mai, tất cả những gì họ đã gây ra, mọi sự phản bội, tàn nhẫn mà tôi từng phải gánh chịu, sẽ được phơi bày hoàn toàn trước ánh sáng, và họ sẽ phải trả giá xứng đáng cho những gì đã làm."
Đêm trước buổi lễ, Ý Nhiên trở về phòng riêng, ngồi một mình trước bàn trang điểm, nhìn vào gương, ôn lại toàn bộ hành trình dài đầy gian nan mà cô đã trải qua kể từ ngày trọng sinh định mệnh ấy. Cô lấy ra cuốn sổ tay cũ kỹ, giờ đây đã đầy ắp những ghi chép, kế hoạch tỉ mỉ mà cô đã dày công xây dựng suốt hai năm qua, lật giở từng trang, như đang ôn lại toàn bộ chặng đường đã đi qua.
"Ngày mai, mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn." Cô thì thầm với chính mình, ánh mắt cô ánh lên một sự quyết tâm mãnh liệt xen lẫn một chút lo lắng khó tránh khỏi trước một sự kiện quan trọng đến vậy. Dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến từng chi tiết nhỏ nhất, cô vẫn không thể hoàn toàn loại bỏ cảm giác hồi hộp, bởi lẽ, đây sẽ là khoảnh khắc quyết định, không chỉ đối với tương lai của cô, mà còn đối với toàn bộ gia đình, công ty mà cô đang cố gắng bảo vệ.
Cô nhớ lại hình ảnh người cha đau khổ, tuyệt vọng ở kiếp trước, khi ông phát hiện ra sự thật quá muộn màng, khi mọi thứ đã không thể cứu vãn. Lần này, cô tự nhủ, cô sẽ không để bi kịch ấy lặp lại, sẽ đảm bảo rằng, dù sự thật có tàn nhẫn đến đâu, cha cô cũng sẽ được biết đến nó vào đúng thời điểm, với đầy đủ bằng chứng cần thiết để có thể chấp nhận, đối mặt với nó một cách trọn vẹn nhất.
Trước khi đi ngủ, Ý Nhiên gọi điện cho Bách Xuyên một lần cuối để rà soát lại toàn bộ kế hoạch. "Mọi thứ đã sẵn sàng chưa, về phía đội ngũ hỗ trợ, cơ quan chức năng?"
"Mọi thứ đã được chuẩn bị đầy đủ, chu đáo." Bách Xuyên đáp, giọng anh trấn an. "Cô chỉ cần tập trung vào việc trình bày bằng chứng một cách rõ ràng, logic nhất có thể. Phần còn lại, hãy để chúng tôi lo liệu."
"Cảm ơn anh, vì tất cả." Ý Nhiên nói, giọng cô đầy sự biết ơn chân thành.
"Không cần phải cảm ơn tôi, Ý Nhiên. Chúng ta đang cùng nhau chiến đấu vì công lý, vì những gì đúng đắn." Bách Xuyên đáp, trước khi kết thúc cuộc gọi, để lại Ý Nhiên một mình trong căn phòng yên tĩnh, chuẩn bị tâm lý cho ngày mai đầy quan trọng, quyết định.
Sáng hôm sau, trước khi rời khỏi nhà để đến địa điểm tổ chức buổi lễ, Ý Nhiên dừng lại trước phòng làm việc của cha, nhìn ông đang chăm chú xem lại bài phát biểu khai mạc mà ông đã chuẩn bị kỹ lưỡng suốt nhiều tuần qua, hoàn toàn không hề hay biết về cơn bão sắp ập đến.
"Cha, con chúc cha có một bài phát biểu thật thành công." Cô nói, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể dù trong lòng đầy những cảm xúc phức tạp.
Lâm Chính Đông ngẩng lên, mỉm cười với con gái. "Cảm ơn con. Hôm nay là một ngày trọng đại đối với công ty, đối với cả gia đình mình. Cha hy vọng, mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ."
Ý Nhiên gật đầu, không dám nói thêm gì, sợ rằng giọng nói của mình sẽ để lộ những cảm xúc mà cô đang cố gắng kìm nén. Cô quay người rời đi, nhưng trước khi ra khỏi phòng, cô dừng lại một chút, ngoái nhìn cha lần cuối, khắc ghi hình ảnh bình yên, hạnh phúc này vào tâm trí, biết rằng, chỉ vài giờ nữa thôi, mọi thứ sẽ hoàn toàn thay đổi.
Trên đường đến khách sạn nơi tổ chức buổi lễ, Ý Nhiên ngồi trong xe, tay cô siết chặt chiếc túi xách nhỏ đựng ổ đĩa lưu trữ toàn bộ bằng chứng quan trọng, cẩn thận kiểm tra lại lần cuối mọi chi tiết trong kế hoạch. Cô nhắn tin ngắn gọn cho Tống Vy, xác nhận rằng, mọi thiết bị trình chiếu, hệ thống âm thanh đã được kiểm tra, chuẩn bị sẵn sàng để bất kỳ lúc nào cô cần, đều có thể trình chiếu bằng chứng một cách suôn sẻ, không có bất kỳ trục trặc kỹ thuật nào.
"Mọi thứ đã sẵn sàng." Tống Vy nhắn tin lại xác nhận, kèm theo một lời động viên ngắn gọn. "Tiểu thư, con tin tưởng vào cô. Hôm nay sẽ là ngày công lý được thực thi."
Ý Nhiên mỉm cười nhẹ, cất điện thoại vào túi, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh tinh thần trước khi bước vào một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất trong cả hai kiếp sống của mình.