Đêm đầu tiên ở biệt thự họ Đường, Noãn Noãn được sắp xếp ở trong một căn phòng rộng gấp năm lần căn phòng trọ chật hẹp mà cô từng thuê, với một chiếc giường lớn phủ ga trải giường bằng lụa mềm mại, cùng một phòng tắm riêng lát đá cẩm thạch sang trọng. Nhưng thay vì cảm thấy thoải mái, Noãn Noãn lại trằn trọc không ngủ được, vì căn phòng quá rộng khiến cô cảm thấy trống trải, cô đơn, khác hẳn với căn phòng nhỏ bé nhưng ấm cúng mà cô đã quen thuộc suốt nhiều năm qua.
Sáng hôm sau, khi Noãn Noãn xuống phòng ăn để dùng bữa sáng, cô chứng kiến một cảnh tượng khiến cô không khỏi choáng ngợp — một chiếc bàn ăn dài với đầy đủ các món ăn được bày biện công phu, từ bánh mì nướng kiểu Pháp, trứng ốp la được cắt tỉa hình hoa, đến nước ép trái cây tươi được đựng trong những chiếc ly pha lê lấp lánh.
"Con... con chỉ cần một bát cháo trắng với chút dưa muối là đủ rồi ạ, không cần phải chuẩn bị nhiều như vậy đâu." Noãn Noãn nói với người quản gia, có phần áy náy trước sự xa hoa, lãng phí mà cô cảm thấy không cần thiết.
"Đây là chỉ thị của phu nhân, người muốn tiểu thư được thưởng thức những món ăn ngon nhất." Người quản gia đáp, giọng ông đầy sự tôn kính.
Đúng lúc đó, Mục Nhã Lan bước vào phòng ăn, ánh mắt bà đầy sự quan tâm khi nhìn thấy Noãn Noãn đã ngồi vào bàn. "Con ngủ có ngon giấc không? Nếu phòng con không vừa ý, mẹ sẽ cho người sửa lại ngay."
"Dạ không sao đâu ạ, phòng đẹp lắm, chỉ là... con chưa quen thôi." Noãn Noãn đáp, cố gắng không để lộ sự khó chịu, dù trong lòng cô vẫn cảm thấy một sự xa cách nhất định với cuộc sống xa hoa mà cô chưa từng trải qua.
Trong bữa sáng, Đường Chính Nam cũng xuất hiện, ông ngồi vào vị trí đầu bàn, mở tờ báo tài chính ra đọc trong lúc dùng bữa, một thói quen mà ông đã duy trì suốt nhiều năm qua. Không khí trong phòng ăn trở nên có phần trang trọng, im lặng, khác hẳn với những bữa cơm gia đình ồn ào, náo nhiệt mà Noãn Noãn từng có với các bạn cùng phòng trọ.
"Cha ơi, cha có thể kể cho con nghe thêm về... về chuyện năm xưa được không ạ?" Noãn Noãn hỏi, cố gắng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt, đồng thời cũng thực sự tò mò về nguyên nhân khiến cô bị thất lạc khỏi gia đình từ nhỏ.
Đường Chính Nam đặt tờ báo xuống, gương mặt ông thoáng qua một nét đau buồn khó che giấu. "Năm đó, con mới ba tuổi, trong một lần cả gia đình đi du lịch, con đã bị lạc mất trong một khu chợ đông đúc. Chúng ta đã tìm kiếm con suốt nhiều năm trời, treo thưởng, thuê thám tử, nhưng đều không có kết quả. Chúng ta gần như đã tuyệt vọng, cho đến khi..."
Ông ngừng lại, không thể tiếp tục nói hết câu, ánh mắt ông đầy sự xúc động, đau xót khi hồi tưởng lại những năm tháng đau khổ đã qua. Noãn Noãn cảm nhận được nỗi đau chân thực trong lời kể ấy, không khỏi cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc, dù bản thân cô cũng chưa hoàn toàn có ký ức rõ ràng về những gì đã xảy ra khi còn quá nhỏ.
Sau bữa sáng, Mục Nhã Lan quyết định đưa Noãn Noãn đi mua sắm, với ý định trang bị cho cô một tủ quần áo mới, phù hợp hơn với thân phận tiểu thư của một gia tộc giàu có. Nhưng chuyến đi mua sắm ấy lại trở thành một chuỗi những tình huống dở khóc dở cười.
"Con thấy chiếc váy này thế nào?" Mục Nhã Lan hỏi, đưa cho Noãn Noãn một chiếc váy dạ hội đính đầy pha lê, giá tiền được ghi trên nhãn khiến Noãn Noãn phải nheo mắt nhìn lại đến ba lần để chắc chắn mình không đọc nhầm số không.
"Mẹ ơi, cái váy này giá bằng nửa năm tiền lương của con đấy ạ! Con mặc đi đâu bây giờ, đi rửa bát ở quán ăn à?" Noãn Noãn kêu lên, không giấu được sự choáng váng trước mức giá trên trời của món đồ.
Mục Nhã Lan bật cười trước phản ứng ngây thơ, chân thật của con gái, một tiếng cười mà bà chưa từng có cơ hội được cười thoải mái như vậy trong suốt nhiều năm qua kể từ ngày con gái mất tích. "Con không cần phải lo lắng về tiền bạc nữa, giờ đây, con là tiểu thư nhà họ Đường rồi."
"Nhưng con vẫn quen với việc tự kiếm tiền, tự lo cho bản thân mình. Cảm giác cứ tiêu tiền của người khác khiến con thấy không thoải mái lắm." Noãn Noãn thành thật chia sẻ, một điều mà không nhiều người trong hoàn cảnh của cô sẽ nói ra, khiến Mục Nhã Lan càng thêm cảm động, trân trọng tính cách chân thành, không màng vật chất của con gái mình.
Trong lúc thử đồ, một sự cố hài hước khác đã xảy ra khi Noãn Noãn, không quen với việc mặc những bộ váy phức tạp có nhiều lớp, đã bị vướng vào một chiếc váy dạ hội cầu kỳ, loay hoay mãi không thể tự cởi ra được, phải gọi nhân viên cửa hàng vào hỗ trợ trong tiếng cười không ngớt của cả Mục Nhã Lan lẫn các nhân viên phục vụ.
"Trời ơi, cái váy này còn khó mặc hơn cả bộ đồ bảo hộ lao động ở quán ăn của con nữa!" Noãn Noãn than thở, khiến cả cửa hàng lại được một trận cười sảng khoái.
Buổi chiều, khi trở về biệt thự, Noãn Noãn tình cờ gặp Đường Dịch Phong đang ngồi một mình trong thư viện, tay cầm một cuốn sách nhưng ánh mắt lại nhìn xa xăm, không thực sự tập trung vào nội dung. Cô rón rén bước vào, không muốn làm phiền, nhưng Dịch Phong đã nhận ra sự có mặt của cô.
"Em cần gì sao?" Anh hỏi, giọng anh có phần khô khan, xa cách.
"À không, em chỉ đi ngang qua thôi, thấy anh ngồi một mình nên tò mò ghé vào xem thư viện này có sách gì hay ho không." Noãn Noãn đáp, cố gắng tạo ra một bầu không khí tự nhiên, thân thiện.
Dịch Phong không đáp lời, chỉ im lặng quay lại với cuốn sách của mình, một thái độ lạnh nhạt khiến Noãn Noãn cảm thấy có phần chạnh lòng, nhưng cô cũng không nản chí, quyết định tìm cách tiếp cận người anh trai bí ẩn này một cách kiên nhẫn hơn trong những ngày tiếp theo.
"Anh này, em nghe nói, hồi nhỏ anh với em rất thân thiết đúng không? Anh có thể kể cho em nghe thêm về những kỷ niệm đó không?" Noãn Noãn hỏi, cố gắng khơi gợi một chủ đề có thể giúp phá vỡ khoảng cách giữa hai người.
Câu hỏi ấy khiến Dịch Phong khựng lại, tay anh siết chặt cuốn sách đang cầm, một biểu cảm phức tạp thoáng qua gương mặt anh trước khi anh đứng dậy, viện cớ có việc bận, rời khỏi thư viện mà không đáp lại câu hỏi của Noãn Noãn.
Đứng lại một mình trong thư viện, Noãn Noãn không khỏi cảm thấy bối rối, tự hỏi, liệu có điều gì đó trong quá khứ mà người anh trai này đang cố gắng né tránh, một bí mật nào đó liên quan đến sự mất tích của cô năm xưa mà cô chưa thể nào biết được.
Trong những ngày tiếp theo, Noãn Noãn cũng phải đối mặt với vô số những tình huống "va chạm văn hóa" khác giữa lối sống giản dị mà cô đã quen thuộc, và cuộc sống xa hoa, đầy quy tắc của giới thượng lưu. Một buổi sáng, khi cô định tự mình dọn dẹp phòng ngủ theo thói quen cũ, cô đã khiến ba người giúp việc phải hoảng hốt ngăn cản.
"Tiểu thư, xin đừng làm những việc này, đây là công việc của chúng con." Một người giúp việc nói, giọng cô ta đầy sự lo lắng, sợ rằng mình sẽ bị trách phạt vì để tiểu thư phải tự tay làm việc nhà.
"Nhưng em thấy ngại khi để người khác dọn dẹp giúp mình, em vẫn quen tự làm mọi thứ mà." Noãn Noãn giải thích, dù trong lòng cô cũng hiểu, đây là một quy tắc bất thành văn trong giới thượng lưu mà cô cần phải học cách thích nghi dần dần.
Một sự cố khác xảy ra khi Noãn Noãn, quen với việc tính toán chi tiêu tiết kiệm, đã vô tình mặc cả giá tiền với một người thợ may riêng được mời đến biệt thự để đo ni cho cô một bộ trang phục mới, khiến người thợ may không biết nên phản ứng thế nào trước tình huống chưa từng có tiền lệ này.
"Cái áo này giá quá cao so với chất liệu vải đấy ạ, chú có thể giảm giá một chút không?" Noãn Noãn hỏi, hoàn toàn theo bản năng mặc cả mà cô đã quen thuộc khi mua sắm ở chợ.
Người thợ may, sau giây phút sững sờ, không kìm được bật cười trước sự hồn nhiên, chân thật hiếm có này từ một vị khách hàng thuộc giới thượng lưu. "Tiểu thư quả là có tính cách đặc biệt, chưa từng có vị khách nào mặc cả với tôi như vậy cả."
Những sự cố nho nhỏ như vậy, dù đôi khi khiến Noãn Noãn cảm thấy có phần lúng túng, nhưng cũng dần dần giúp cô xây dựng được một hình ảnh riêng biệt, đáng yêu trong mắt tất cả những người xung quanh — không phải một tiểu thư kiêu kỳ, xa cách như nhiều người từng tưởng tượng, mà là một cô gái chân thành, gần gũi, mang đến một làn gió mới mẻ cho môi trường sống vốn dĩ cứng nhắc, hình thức của giới thượng lưu.
Một buổi chiều, Mục Nhã Lan quyết định mời một giáo viên dạy nghi thức, phong thái quý tộc đến để huấn luyện thêm cho Noãn Noãn, hy vọng có thể giúp cô nhanh chóng thích nghi hơn với những chuẩn mực xã giao của giới thượng lưu. Vị giáo viên, một người phụ nữ trung niên nghiêm khắc tên Chu, bắt đầu buổi học bằng cách hướng dẫn Noãn Noãn cách đi đứng, ngồi sao cho đúng chuẩn mực của một tiểu thư danh giá.
"Tiểu thư cần phải bước đi nhẹ nhàng, giữ lưng thẳng, đầu ngẩng cao, ánh mắt luôn nhìn thẳng về phía trước." Cô Chu hướng dẫn, đích thân làm mẫu với những bước đi uyển chuyển, đầy khí chất.
Noãn Noãn cố gắng bắt chước theo, nhưng do đã quen với việc di chuyển nhanh nhẹn, thoải mái trong công việc phục vụ bàn trước đây, cô liên tục đi quá nhanh, hoặc vô tình khoa chân múa tay theo thói quen cũ, khiến cô Chu phải nhiều lần dừng lại, kiên nhẫn chỉnh sửa.
"Không, không, tiểu thư không cần phải vội vàng như vậy, đây không phải là đang chạy bàn phục vụ khách hàng đâu." Cô Chu nhắc nhở, dù giọng điệu vẫn giữ sự nghiêm khắc nhưng cũng không giấu được một chút hài hước trước tình huống dở khóc dở cười này.
"Dạ, em xin lỗi, tại thói quen cũ ăn sâu quá rồi ạ." Noãn Noãn cười ngượng nghịu, cố gắng điều chỉnh lại dáng đi theo đúng yêu cầu.
Sau nhiều buổi luyện tập đầy vất vả nhưng cũng không kém phần hài hước, Noãn Noãn dần dần cải thiện được phong thái của mình, dù đôi khi, trong những khoảnh khắc thoải mái, tự nhiên, thói quen cũ vẫn có xu hướng quay trở lại, tạo nên những tình huống đáng yêu, khiến cả gia đình không khỏi bật cười mỗi khi chứng kiến.
Một tình huống hài hước khác xảy ra khi cô Chu quyết định kiểm tra khả năng ứng xử của Noãn Noãn trong một bữa tiệc trà giả định, mô phỏng lại không khí của những buổi họp mặt quý tộc. Khi được yêu cầu rót trà cho "khách mời", Noãn Noãn, vì quá tập trung vào việc giữ đúng tư thế tay theo hướng dẫn, đã vô tình rót trà tràn ra ngoài tách, làm ướt cả chiếc khăn trải bàn lụa trắng tinh.
"Ối, xin lỗi ạ!" Cô kêu lên, vội vàng tìm khăn giấy để lau dọn, nhưng trong lúc luống cuống lại làm đổ luôn cả bình trà, khiến nước trà nóng lan ra khắp mặt bàn.
Cô Chu đứng nhìn cảnh tượng ấy trong giây lát, không biết nên tức giận hay nên bật cười trước sự vụng về đáng yêu này. Cuối cùng, bà chọn cách cười, lắc đầu ngán ngẩm nhưng cũng đầy sự trìu mến. "Tiểu thư đúng là có tài tạo ra những tình huống không ai ngờ tới. Thôi, chúng ta nghỉ giải lao một chút, để tôi cho người dọn dẹp lại đã."
Trong lúc chờ đợi, Noãn Noãn ngồi xuống, tự trào về sự vụng về của bản thân. "Cô Chu ơi, chắc cô hối hận vì đã nhận lời dạy em rồi phải không ạ?"
"Không đâu, thực ra, ta cảm thấy công việc này thú vị hơn nhiều so với việc dạy những học trò khác." Cô Chu đáp, một nụ cười hiếm hoi nở trên gương mặt vốn luôn nghiêm nghị của bà. "Ít nhất, với tiểu thư, ta không bao giờ cảm thấy nhàm chán."
Những buổi học đầy tiếng cười như vậy dần dần trở thành khoảng thời gian được cả cô Chu lẫn Noãn Noãn mong chờ mỗi tuần, biến một nhiệm vụ tưởng chừng khô khan, cứng nhắc trở thành cơ hội để xây dựng thêm một tình bạn đáng quý khác trong cuộc sống mới của cô tiểu thư đặc biệt này.