Lâm Noãn Noãn đang đứng trong bếp của quán ăn nhỏ nơi cô làm phục vụ bàn kiêm phụ bếp, tay thoăn thoắt đảo chảo mì xào, miệng vẫn không quên huýt sáo một giai điệu vui tươi, thì điện thoại trong túi tạp dề bỗng rung lên liên hồi. Cô liếc nhìn màn hình, thấy một số lạ, định bụng sẽ không nghe vì nghĩ là cuộc gọi quảng cáo, nhưng số điện thoại cứ gọi đi gọi lại không ngừng khiến cô sốt ruột bắt máy.
"A lô, ai đấy ạ?" Cô hỏi, giọng vẫn còn vương chút hơi thở gấp gáp vì vừa xào mì.
"Xin hỏi có phải là cô Lâm Noãn Noãn không ạ? Đây là Trung tâm giám định ADN thành phố, chúng tôi có kết quả xét nghiệm mà cô đã đăng ký cách đây một tháng." Giọng người bên kia đầu dây đầy vẻ trịnh trọng.
Noãn Noãn khựng lại trong giây lát, suýt làm rơi cái chảo đang cầm trên tay. Cô nhớ ra rồi, cách đây một tháng, khi tình cờ xem một chương trình truyền hình về việc tìm kiếm người thân thất lạc, cô đã tò mò đăng ký làm xét nghiệm ADN miễn phí, phần vì hiếu kỳ, phần vì trong thâm tâm, cô vẫn luôn nuôi một tia hy vọng mong manh về việc tìm lại được cha mẹ ruột, những người đã bỏ rơi cô trước cổng trại trẻ mồ côi từ khi cô còn đỏ hỏn.
"Vâng, đúng là tôi đây ạ. Kết quả thế nào rồi?" Cô hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh dù trái tim đã bắt đầu đập nhanh hơn.
"Chúng tôi phát hiện, mẫu ADN của cô trùng khớp đến chín mươi chín phẩy chín chín phần trăm với mẫu ADN mà gia đình họ Đường đã gửi đến để tìm kiếm người con gái thất lạc mười tám năm trước. Chúng tôi đã liên hệ với phía gia đình họ Đường, và họ rất mong muốn được gặp cô trong thời gian sớm nhất."
Noãn Noãn đứng chết trân giữa bếp, tay vẫn còn cầm cái chảo, trong khi phía sau, nồi mì xào đã bắt đầu bốc khói khét lẹt vì bị bỏ quên trên bếp lửa.
"Ối trời ơi, cháy rồi cháy rồi!" Ông chủ quán, Lão Vương, hớt hải chạy đến, giật lấy cái chảo từ tay Noãn Noãn đang đờ đẫn như tượng gỗ. "Con bé này, nghe điện thoại gì mà quên cả nấu ăn vậy? Hôm nay bị làm sao thế?"
Noãn Noãn quay sang nhìn ông chủ, gương mặt cô vẫn còn ngơ ngác như vừa từ trên trời rơi xuống. "Chú Vương ơi, cháu... cháu vừa được thông báo, có thể cháu là con gái thất lạc của một gia đình giàu có nào đó."
Lão Vương trợn tròn mắt, tay vẫn cầm cái chảo cháy khét, không biết nên phản ứng thế nào trước tin tức chấn động này. "Cái gì cơ? Con bé, đừng có đùa dai với chú nhé, hôm nay không phải là Cá tháng Tư đâu."
"Cháu không đùa đâu, người ta vừa gọi điện báo kết quả xét nghiệm ADN xong ạ." Noãn Noãn đáp, giọng cô vẫn còn đầy vẻ hoang mang, không biết nên vui hay nên lo trước tin tức bất ngờ này.
Ba ngày sau, Noãn Noãn, trong bộ quần áo tươm tất nhất mà cô có thể tìm được trong tủ đồ vốn chỉ toàn những bộ đồng phục phục vụ bàn, đứng trước cổng một biệt thự nguy nga, tráng lệ nằm trên một ngọn đồi sang trọng bậc nhất thành phố. Cánh cổng sắt cao lớn, được chạm khắc hoa văn tinh xảo, mở ra để lộ một con đường lát đá dẫn vào ngôi biệt thự ba tầng đồ sộ, xung quanh là khu vườn được cắt tỉa công phu, có cả một đài phun nước nhỏ ở giữa sân.
"Trời đất ơi, đây có phải là nhà không hay là khách sạn năm sao vậy?" Noãn Noãn lẩm bẩm, mắt tròn xoe nhìn ngắm khung cảnh xa hoa trước mặt, tay vẫn còn ôm khư khư chiếc túi vải cũ kỹ mà cô mang theo, bên trong chỉ có vài bộ quần áo cùng một con gấu bông đã sờn cũ, kỷ vật duy nhất mà cô còn giữ được từ thời thơ ấu trong trại trẻ mồ côi.
Một người quản gia lớn tuổi, ăn mặc chỉnh tề, ra đón cô ngay từ cổng, cúi đầu lễ phép. "Xin chào tiểu thư, xin mời theo tôi vào trong, cả gia đình đang nóng lòng chờ đợi tiểu thư."
"Ơ... chú cứ gọi cháu là Noãn Noãn thôi ạ, gọi tiểu thư nghe cháu cứ rờn rợn thế nào ấy." Noãn Noãn cười ngượng nghịu, bước theo người quản gia vào trong nhà, chân bước đi mà mắt vẫn không ngừng láo liên nhìn ngắm những bức tranh cổ, những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh treo trên trần nhà cao vút.
Khi bước vào phòng khách rộng lớn, Noãn Noãn chứng kiến một cảnh tượng khiến cô không khỏi bối rối — cả một "phái đoàn" gồm năm, sáu người đang đứng ngồi lố nhố, ánh mắt tất cả đều đổ dồn về phía cô với những biểu cảm phức tạp khác nhau. Một cụ bà tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghiêm nhưng đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc, đang ngồi trên chiếc ghế sofa chính giữa. Bên cạnh là một người đàn ông trung niên, gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị nhưng tay lại đang run run cầm một tách trà. Một người phụ nữ khác, có lẽ là vợ ông ta, đang đứng cạnh, tay bấu chặt vào vai chồng như đang cố gắng kìm nén một cảm xúc mãnh liệt nào đó. Và một chàng trai trẻ, chừng hai mươi lăm, hai sáu tuổi, đứng ở góc phòng, ánh mắt anh ta phức tạp, vừa dò xét vừa có phần né tránh.
"Con... con là Tiểu Noãn phải không?" Cụ bà đứng dậy, giọng bà run run, bước những bước chân chậm rãi tiến về phía Noãn Noãn, đôi tay run rẩy đưa ra như muốn chạm vào cô nhưng lại không dám, sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ sẽ tan biến bất cứ lúc nào.
Noãn Noãn, dù trong lòng cũng đang rối bời trăm mối, nhưng bản tính ấm áp, chân thành vốn có đã khiến cô không thể đứng yên trước sự xúc động của cụ bà. Cô bước đến, nắm lấy đôi tay run rẩy ấy. "Cháu chào bà ạ, cháu là Lâm Noãn Noãn, à không, có lẽ giờ phải gọi là Đường Tiểu Noãn mới đúng nhỉ?"
Cụ bà không kìm được nữa, ôm chầm lấy Noãn Noãn, những giọt nước mắt tuôn trào không ngừng. "Con đã trở về rồi, cuối cùng con cũng đã trở về rồi, cháu gái của bà..."
Chứng kiến cảnh tượng ấy, người đàn ông trung niên cũng không kìm được xúc động, đứng dậy, giọng ông nghẹn ngào. "Con... con chính là con gái của cha, con gái của cha đã trở về rồi..."
Cả căn phòng chìm trong bầu không khí xúc động, nước mắt xen lẫn tiếng cười, chỉ riêng chàng trai trẻ đứng ở góc phòng vẫn giữ một khoảng cách nhất định, ánh mắt anh ta đầy sự phức tạp khó tả khi nhìn Noãn Noãn, như thể đang phải đấu tranh với một cảm xúc nào đó mà anh chưa sẵn sàng đối mặt.
Sau khi mọi người đã phần nào lấy lại được bình tĩnh, cụ bà kéo Noãn Noãn ngồi xuống ghế sofa, bắt đầu giới thiệu từng thành viên trong gia đình. "Đây là cha con, Đường Chính Nam, hiện đang là Tổng giám đốc điều hành Tập đoàn Đường Thị. Đây là mẹ kế của con, à không, phải nói là mẹ con mới đúng, Mục Nhã Lan. Và kia là anh trai con, Đường Dịch Phong."
Noãn Noãn gật đầu lia lịa, cố gắng ghi nhớ từng cái tên, nhưng đầu óc cô vẫn còn quay cuồng trước lượng thông tin khổng lồ vừa được tiếp nhận trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. "Dạ vâng, cháu chào cha, chào mẹ, chào anh trai ạ."
"Con không cần phải khách sáo như vậy, đây cũng là nhà của con mà." Đường Chính Nam nói, giọng ông vẫn còn đầy sự xúc động, nhưng cũng cố gắng thể hiện sự nghiêm túc, chững chạc của một người cha, một vị tổng giám đốc đầy quyền uy.
Đúng lúc đó, một tiếng "cạch" vang lên từ phía nhà bếp, kèm theo tiếng loảng xoảng của bát đĩa vỡ, khiến cả phòng khách giật mình quay lại nhìn. Một cô giúp việc trẻ tuổi hớt hải chạy ra, mặt tái mét. "Xin lỗi ông chủ, con làm vỡ mất bộ đĩa sứ rồi ạ, con... con quá hồi hộp khi nghe tin tiểu thư trở về nên tay chân cứ luống cuống cả lên."
Noãn Noãn bật cười thành tiếng trước tình huống dở khóc dở cười ấy, một tiếng cười trong trẻo, hồn nhiên phá tan bầu không khí căng thẳng, trang trọng đang bao trùm căn phòng. "Ôi trời, không sao đâu chị ơi, đĩa vỡ thì mua lại được, chứ người mà hồi hộp quá xỉu luôn thì mới đáng lo."
Câu nói đùa dí dỏm ấy khiến mọi người trong phòng không khỏi bật cười, không khí trang nghiêm, có phần gượng gạo ban đầu dần dần được xoa dịu, nhường chỗ cho một sự ấm áp, gần gũi hơn. Cụ bà nhìn Noãn Noãn với ánh mắt đầy trìu mến. "Con bé này, tính cách hài hước, dễ thương y hệt như hồi còn nhỏ vậy."
Chỉ có Đường Dịch Phong, đứng ở góc phòng, vẫn giữ một nụ cười gượng gạo, ánh mắt anh thoáng qua một nỗi u ám khó tả trước khi quay đi, viện cớ có việc phải rời khỏi phòng khách, để lại phía sau một câu hỏi thầm kín mà Noãn Noãn, dù chưa hiểu rõ nguyên nhân, cũng cảm nhận được sự bất thường trong thái độ của người anh trai mới quen này.
Sau khi Dịch Phong rời khỏi phòng khách, cụ bà kéo Noãn Noãn ngồi xuống, tiếp tục kể lại nhiều hơn về quãng thời gian gia đình đã tìm kiếm cô suốt mười tám năm qua. "Con biết không, sau khi con mất tích, cha con gần như đã bỏ bê công việc kinh doanh trong suốt hai năm trời, chỉ tập trung toàn lực vào việc thuê thám tử, treo giải thưởng khắp nơi để tìm kiếm con. Có những lúc, chúng ta tưởng đã tìm được manh mối, nhưng rồi lại thất vọng hết lần này đến lần khác."
Noãn Noãn lắng nghe với một sự xúc động sâu sắc, cố gắng hình dung lại những gì gia đình đã phải trải qua trong suốt những năm tháng đau khổ ấy. "Vậy làm sao mà mẫu ADN của con lại được đưa vào cơ sở dữ liệu tìm kiếm ạ?"
"Đó là nhờ chương trình truyền hình tìm kiếm người thân thất lạc mà gia đình vẫn kiên trì tham gia mỗi năm, dù đã nhiều lần thất vọng." Mục Nhã Lan giải thích, giọng bà đầy sự cảm động khi nhớ lại. "Chúng ta chưa bao giờ từ bỏ hy vọng, dù đã mười tám năm trôi qua."
Đường Chính Nam, lúc này cũng góp lời, kể thêm về những nỗ lực không ngừng nghỉ mà gia đình đã thực hiện suốt bao năm qua — từ việc treo thưởng hàng triệu đô la, đến việc thành lập cả một đội ngũ chuyên trách chỉ để tìm kiếm thông tin về cô con gái thất lạc. "Có những năm, ta đã gần như tuyệt vọng, nghĩ rằng, có lẽ con đã không còn trên đời này nữa. Nhưng mẹ ta, bà nội của con, luôn là người giữ vững niềm tin, động viên cả gia đình tiếp tục tìm kiếm."
Nghe những chia sẻ đầy xúc động ấy, Noãn Noãn không khỏi cảm thấy một sự biết ơn sâu sắc, đồng thời cũng cảm nhận được trọng lượng của tình yêu thương to lớn mà gia đình đã dành cho cô suốt mười tám năm qua, dù cô chưa từng biết đến sự tồn tại của họ. "Con thực sự xin lỗi vì đã khiến cả nhà phải chịu đựng nỗi đau khổ như vậy trong suốt thời gian qua."
"Con không cần phải xin lỗi, đây hoàn toàn không phải lỗi của con." Cụ bà vội vàng trấn an, nắm chặt tay cháu gái. "Điều quan trọng nhất là, cuối cùng, con đã trở về, và từ giờ trở đi, chúng ta sẽ có rất nhiều thời gian để bù đắp cho những năm tháng đã mất."
Buổi tối hôm đó, trước khi đi ngủ, Noãn Noãn ngồi một mình trong căn phòng rộng lớn, xa lạ mà giờ đây đã chính thức trở thành phòng của cô, nhìn ra khung cửa sổ lớn hướng ra khu vườn được chiếu sáng lung linh bởi hệ thống đèn trang trí tinh xảo. Cô lấy con gấu bông cũ kỹ từ trong túi vải ra, ôm chặt vào lòng, một thói quen mà cô vẫn duy trì từ thời còn ở trại trẻ mồ côi, cảm nhận được, dù cuộc sống của mình đã hoàn toàn thay đổi chỉ trong một khoảnh khắc, nhưng có những giá trị, thói quen giản dị vẫn cần được gìn giữ, làm điểm tựa vững chắc giữa một thế giới mới đầy xa lạ, choáng ngợp này.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô nhấc điện thoại lên, gọi cho Lão Vương, ông chủ quán ăn nơi cô đã làm việc suốt ba năm qua, người đã trở thành như một người cha nuôi thứ hai đối với cô kể từ khi cô rời khỏi trại trẻ mồ côi để tự lập. "Chú Vương ơi, con báo cho chú biết, mọi chuyện đều ổn cả, gia đình mới của con rất tốt với con."
"Vậy thì tốt quá rồi, con bé. Chú mừng cho con lắm." Giọng Lão Vương vang lên qua điện thoại, đầy sự ấm áp, chân thành. "Nhưng con nhớ, dù có trở thành tiểu thư giàu có đến đâu, cũng đừng quên những người bạn cũ như chú nhé."
"Sao con có thể quên được chứ, chú là người đã cho con công việc, chỗ ở khi con mới ra khỏi trại trẻ mà không có gì trong tay cả." Noãn Noãn đáp, giọng cô đầy sự xúc động khi nhớ lại những năm tháng khó khăn nhưng cũng đầy tình người mà cô đã trải qua.
Cuộc trò chuyện ấy, dù ngắn ngủi, nhưng đã giúp Noãn Noãn cảm thấy an tâm hơn nhiều, biết rằng, dù cuộc sống của cô đã bước sang một trang mới đầy biến động, những mối quan hệ chân thành từ quá khứ vẫn sẽ luôn là một phần không thể thiếu trong hành trình phía trước của cô. Cô đặt điện thoại xuống, tắt đèn, chìm vào giấc ngủ với một tâm trạng bình yên hiếm có sau một ngày đầy biến động, cảm xúc.