Dinh thự của Thái Thú Vương Chính Đạo tọa lạc ở trung tâm thành Giang Bắc như một pháo đài — tường cao, hào sâu, bốn cổng có lính canh ngày đêm. Đây không phải nơi mà ba người lén lút có thể đột nhập mà không có kế hoạch.
Nhưng họ có thứ mà Vương Chính Đạo không ngờ tới: Thanh Long Bảo với danh sách ba mươi tên đồng lõa, và Trần Bá Khâm — người biết tất cả bí mật nội tình.
Kế hoạch được ba người bàn bạc suốt một đêm. Trần Bá Khâm sẽ dùng danh nghĩa mang tin quan trọng vào gặp Vương Chính Đạo, tạo cơ hội cho Lâm Phong và Vân Hi lọt vào. Thanh Long Bảo sẽ được giao cho quan thanh liêm duy nhất trong triều — Ngự Sử Đại Phu Lâm Thiên Chính, người có đủ quyền lực để khởi kiện và bắt giữ Vương Chính Đạo.
"Kế hoạch này có quá nhiều điểm có thể sai." — Vân Hi nhận xét thẳng thắn.
"Tất cả kế hoạch tốt đều vậy." — Lâm Phong đáp.
Ngày hôm sau, kế hoạch được triển khai. Trần Bá Khâm vào cổng trước, còn Lâm Phong và Vân Hi leo qua tường sau trong bóng chiều. Bên trong dinh thự, Hứa Thiên Lôi đứng chờ — rõ ràng Trần Bá Khâm đã bị lộ.
"Ngươi thật trung thành." — Hứa Thiên Lôi lạnh lùng nói với Trần Bá Khâm — "Nhưng trung thành với kẻ thua cuộc là ngu ngốc."
Trần Bá Khâm không phản bác. Ông chỉ mỉm cười — nụ cười của người đã quyết định rồi — và bước sang một bên để lộ ra Lâm Phong đang đứng ngay sau lưng ông.
Hứa Thiên Lôi rút kiếm. Lâm Phong rút kiếm. Hai người đứng đối nhau trong sân dinh thự rộng, ánh đuốc chiều tà nhảy múa.
Đây là trận đánh mà Lâm Phong đã chuẩn bị mười năm. Không phải về mặt thể chất — mà về mặt tâm thế. Mười năm oan khuất, mười năm chạy trốn, mười năm cô đơn. Tất cả dồn vào từng nhát kiếm.
Hứa Thiên Lôi mạnh — không thể phủ nhận. Kiếm pháp của hắn hung tàn và quyết liệt, từng đường kiếm đều nhằm vào tử huyệt. Nhưng Lâm Phong không phải người của mười năm trước nữa. Ông không có môn phái, không có nền tảng chính thống, nhưng ông có thứ mà không sách vở nào dạy được: kinh nghiệm sinh tử từ hàng nghìn trận đánh thật.
Trận đấu kéo dài ba mươi hiệp. Kết thúc khi Lâm Phong dùng chiêu cuối của bộ kiếm pháp mà ông tự tạo ra trong mười năm lang thang — không tên, không hình thức, chỉ thuần túy là bản năng và ý chí — đánh bại Hứa Thiên Lôi hoàn toàn.
Trong lúc đó, Vân Hi đã lọt vào thư phòng, tìm thấy Vương Chính Đạo đang định tẩu thoát qua đường hầm bí mật. Cô không có kỹ năng của Lâm Phong, nhưng cô có sự chính xác của người mang thù hận mười năm — và một mũi kiếm đặt đúng vào điểm huyệt Vương Chính Đạo, khóa chặt ông ta tại chỗ.
Lính của Ngự Sử Đại Phu đến kịp thời — Quách Lão đã làm phần việc của ông ta. Vương Chính Đạo bị bắt. Hứa Thiên Lôi bị xiềng. Thanh Long Bảo được chuyển giao tận tay Lâm Thiên Chính Ngự Sử.