Sa Tăng không hay nói chuyện. Không phải vì không biết nói — ông từng là Quyển Liêm Đại Tướng của Thiên Đình, có địa vị và tiếng nói. Mà vì sau tám trăm năm ở Lưu Sa Hà ăn người qua đường, ông phát hiện ra rằng im lặng dễ hơn giải thích.
Giải thích cái gì? Giải thích tại sao ông ăn người. Giải thích rằng Lưu Sa Hà không có thứ gì khác để ăn. Giải thích rằng tám trăm năm đói và lạnh và cô đơn có thể làm bất kỳ sinh linh nào — dù từng là tướng thiên đình — trở thành thứ mà chính họ cũng không muốn nhìn vào gương.
Vì vậy ông im lặng. Gánh hành lý. Đi theo sau. Và trong những đêm cắm trại trên đường về phía tây, khi Sư Phụ đã ngủ và Ngộ Không ngồi canh trên cây và Bát Giới ngáy như sấm — ông thức và suy nghĩ.
✦ ✦ ✦
Có một đêm ở vùng Lưu Sa Hà — đoàn thỉnh kinh đi ngang qua đây và Sa Tăng lần đầu tiên nhìn lại chỗ mình đã sống tám trăm năm — ông không theo đoàn sang bờ ngay mà đứng lại ở bờ bên này một lúc.
Dòng sông cũ không nhận ra ông. Hoặc nhận ra nhưng không quan tâm. Sóng vẫn đập vào bờ đất đỏ theo nhịp mà ông đã nghe đến thuộc lòng, và bầu trời trên Lưu Sa Hà vẫn thấp và nặng theo kiểu không giống bầu trời ở bất kỳ đâu khác.
Ông nhìn xuống nước.
Chín chiếc sọ người — vòng chuỗi Quan Âm tặng cho ông khi ông qui phục — đeo quanh cổ, nhẹ hơn ông nhớ. Chín người đã chết ở đây, chín người đi về phía tây trước ông và không qua được. Ông không nhớ mặt họ — tám trăm năm và chín người, ký ức nào cũng mờ dần — nhưng ông nhớ trọng lượng của từng người khi ông kéo họ xuống nước.
"Ta xin lỗi." Ông nói với dòng sông. Không ai nghe. Không cần ai nghe.
"Ta không biết cách nào khác." Ông tiếp tục. Không phải biện hộ — không ai đang buộc tội ông. Chỉ là thứ ông cần nói ra dù không có ai để nói. "Tám trăm năm không có gì để ăn. Tám trăm năm bị trừng phạt vì vô tình làm vỡ chén ngọc trong yến tiệc. Ta không biết cách nào khác để tồn tại."
Sóng đập vào bờ. Gió thổi qua. Không có câu trả lời.
Ông đứng đó trong thời gian dài không đo được, nhìn xuống nước tối, và rồi — kỳ lạ — cảm thấy thứ gì đó ở trong ngực không phải nhẹ hơn mà là thật hơn. Như thể vừa đặt xuống được một gánh nặng không phải bằng cách bỏ nó đi mà bằng cách thừa nhận nó có tồn tại.
✦ ✦ ✦
Từ phía bờ bên kia, giọng Tôn Ngộ Không vang sang: "Sa Tăng! Sao chưa qua?"
Ông nhìn qua sông — bờ bên kia, nơi Đường Tăng đứng chờ trên chiếc thuyền mà họ vừa ghép lại bằng chín cái sọ người, và Ngộ Không đang nhìn về phía ông với vẻ không kiên nhẫn đặc trưng.
Ông bước xuống nước, bơi sang.
Khi leo lên thuyền, Đường Tăng đặt tay lên vai ông — không nói gì, chỉ đặt tay lên. Vị sư thầy này không biết nhiều thứ về tam giới và phép thuật và chiến đấu. Nhưng ông ta biết khi nào người khác vừa trải qua thứ gì đó nặng và không nói được.
Sa Tăng nhìn bàn tay của Đường Tăng đặt trên vai mình — bàn tay người thường, không có pháp lực, không có sức mạnh gì ngoài sức mạnh của việc đặt xuống đúng chỗ đúng lúc — và nghĩ: có lẽ vì điều này mà Quan Âm chọn vị sư thầy này chứ không phải vị khác.
Không phải vì ông ta mạnh. Mà vì ông ta biết khi nào cần đặt tay lên vai người khác và không nói gì cả.
Thuyền rời bờ. Lưu Sa Hà dần lùi lại phía sau. Sa Tăng nhìn về phía tây — hướng mà họ phải đi — và lần đầu tiên trong hành trình, không thấy nó chỉ là đích đến. Thấy nó là thứ gì đó đáng đến.
Không phải vì kinh Phật ở đó. Mà vì con đường dẫn đến đó đang dạy ông điều mà tám trăm năm ở Lưu Sa Hà không dạy được: rằng tội lỗi không phải thứ người ta mang mãi — nó là thứ người ta phải học cách gác xuống để tiếp tục đi.