Lục Tiêu lên đường một mình.
Không phải vì không có ai muốn đi cùng — Vệ Vô Song muốn đi cùng hơn bất cứ điều gì, và bà biết điều đó rõ hơn ai. Nhưng bà cũng biết điều mà không ai khác trong hội đồng biết: lần leo này khác với hai lần trước. Lần trước họ leo để khám phá. Lần này cậu leo để tiếp nhận — và tiếp nhận là việc làm tốt nhất khi một mình.
Cậu rời Tây Hoang lúc bình minh, cưỡi ngựa về phía đông bắc, hành trang gọn nhất có thể — không có đồ nghề khảo cổ, không có bộ đá thử nghiệm, không có cuốn sổ dày. Chỉ có một cuốn sổ mỏng để ghi những gì cần ghi, một bình nước, và áo đủ ấm cho đêm trên núi.
Bà đứng ở cổng Tây Hoang nhìn theo cho đến khi bóng cậu khuất sau đường chân trời.
✦ ✦ ✦
Ở đây cần nói về thứ mà bản ghi chép lịch sử thường bỏ qua: những ngày chờ đợi.
Không phải ngày chờ đợi lớn lao, căng thẳng, kịch tính. Mà ngày chờ đợi bình thường — làm việc, ăn cơm, đọc tài liệu, trả lời câu hỏi của các thành viên hội đồng, ngủ đủ giấc vì biết rằng không ngủ đủ giấc không giúp được gì.
Vệ Vô Song sống qua tám ngày đó bằng cách làm tất cả những thứ bình thường ấy. Và mỗi buổi chiều, khi công việc ban ngày xong, bà xuống tầng dưới Tây Hoang, ngồi trước cỗ máy, lắng nghe nhịp điệu của nó.
Nhịp điệu không thay đổi nhiều — vẫn chậm, vẫn sâu, vẫn mang trong đó cái tần số của sự chú ý mà bà đã học cách nhận ra. Nhưng có điều gì đó mới trong những ngày đó: cỗ máy phản ứng với bà nhanh hơn, sâu hơn, như thể sau cuộc đối thoại đêm trước chuyến đi của Lục Tiêu, ngưỡng cần vượt qua để tương tác đã thấp hơn.
Như thể đã có sự tin tưởng được xây dựng.
Bà ngồi với cỗ máy và nghĩ về thứ mà bà ít khi cho phép mình nghĩ đến trong công việc: ý nghĩa cá nhân.
Bà đã dành ba mươi năm cuộc đời để đọc ngôn ngữ của người đã chết. Không phải vì ai bắt buộc. Vì bà tin rằng những gì người đã chết để lại quan trọng với người còn sống — rằng tri thức không thuộc về thời đại nào mà thuộc về ai hiểu được nó.
Và bây giờ, ở tuổi bốn mươi bốn, bà đang ngồi trước cỗ máy mười hai nghìn tuổi và nhận ra rằng ba mươi năm của bà chỉ là mảnh ghép đầu tiên của điều mà Tiền Nhân đặt niềm tin vào: rằng ai đó sẽ đến. Ai đó sẽ đọc. Ai đó sẽ hiểu đủ để tiếp tục từ chỗ họ dừng lại.
Ý nghĩ đó không làm bà hào hứng. Nó làm bà cảm thấy sức nặng của nó — thứ sức nặng mà người mang một trách nhiệm không tự chọn mà tự thấy mình phù hợp hơn ai khác để mang.
Trách nhiệm không chọn. Chỉ nhận ra.
Cỗ máy đập đều. Bà ngồi với sức nặng đó, không cố đẩy đi.
✦ ✦ ✦
Ngày thứ chín, Lục Tiêu quay về.
Không phải lúc bình minh hay hoàng hôn — không có thời điểm kịch tính nào. Cậu về lúc giữa trưa, xuống ngựa ở cổng Tây Hoang, mặt mũi bình thường hơn bà tưởng sau chín ngày trên núi.
Bà đang ở sân trong. Nhìn thấy cậu đi vào, không chạy đến, chờ cậu đến.
"Cậu ổn không?"
"Ổn." Cậu ngồi xuống cạnh bà. Một lúc im lặng. "Khó mô tả hơn con nghĩ."
"Tôi biết." Bà đã biết điều đó từ khi cậu rời đi.
"Con sẽ cố." Cậu nhìn vào sân đá. "Nhưng trước tiên — con cần ăn. Con đã không ăn gì trong ba ngày cuối."
Bà nhìn cậu. "Tại sao?"
"Vì không thấy đói." Cậu nhìn lại bà, và trong mắt cậu có thứ gì đó khác với trước — không phải thứ lớn lao hay kịch tính, chỉ là cái lặng yên của người vừa đứng ở rìa một điều rất rộng và đã nhìn xuống đủ lâu để biết nó rộng đến đâu. "Và vì đang nghe."
Bà gật đầu. Đứng dậy. "Đi ăn trước."