Bà ở tầng dưới cho đến khi ánh sáng từ giếng hình lục giác trên cao bắt đầu có màu xám của bình minh rọi xuống.
Rồi bà leo lên, đi thẳng đến phòng của Lục Tiêu, gõ cửa.
Cậu mở cửa trong vòng mười giây — rõ ràng không ngủ. Nhìn mặt bà.
"Bà ổn không?"
"Ổn." Bà bước vào, ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng, để cậu đứng. "Tôi cần cậu nghe và phản biện. Không phải đồng ý."
"Được."
"Tiền Nhân không xây cỗ máy để chạy trốn." Bà bắt đầu. "Họ xây nó để truyền lại. Tri thức, hiểu biết, và — quan trọng hơn — manh mối về thứ họ chưa kịp tìm ra: cách tồn tại mà Kẻ Quan Sát không nhận ra là 'đã đạt ngưỡng'."
Lục Tiêu gật đầu chậm, lắng nghe.
"Câu hỏi tôi đang hỏi là: manh mối đó là gì? Chúng ta đã dịch được sáu mươi bảy phần trăm. Phần còn lại ở đâu?"
"Phần còn lại nằm trong cấu trúc thứ bảy." Cậu nói. "Trong ánh sáng đó. Không phải dạng ký tự — không thể dịch theo cách thông thường."
"Đúng vậy." Bà nhìn cậu. "Và cậu vừa chỉ ra vấn đề cốt lõi mà chúng ta bỏ qua trong suốt mười lăm năm."
Cậu nhíu mày, suy nghĩ. "Chúng ta cố đọc nó như văn bản."
"Chúng ta cố đọc nó như văn bản." Bà xác nhận. "Nhưng cấu trúc thứ bảy không phải văn bản. Ánh sáng đó không phải thư viện theo nghĩa chúng ta hiểu — nơi tri thức được lưu trữ ở dạng thụ động và người đọc chủ động giải mã. Nó là dạng lưu trữ chủ động — tri thức được duy trì trong tương tác, không phải trong vật chất."
"Nghĩa là muốn tiếp cận phần còn lại..." Cậu dừng lại.
"Không phải đọc. Phải tương tác đủ sâu để tri thức đó tự hiển lộ." Bà nhìn vào tay mình. "Như cuộc đối thoại tôi vừa có với cỗ máy Tây Hoang. Không phải tôi đọc cỗ máy. Tôi và cỗ máy cùng nhau tạo ra hiểu biết mà không bên nào có được một mình."
"Tương tác đủ sâu." Cậu ngồi xuống sàn — bàn phòng cậu không có ghế thứ hai. "Nghĩa là ai đó phải lên Thiên Đỉnh và ngồi trước ánh sáng đó đủ lâu và đủ... mở."
"Đủ mở." Bà gật đầu. "Không phải với mục tiêu cụ thể. Không phải với câu hỏi đã định sẵn. Chỉ đủ yên tĩnh và đủ rộng để ánh sáng đó có thể..." Bà tìm từ. "Có thể chia sẻ theo cách của nó."
Lục Tiêu nhìn bà. Lâu. Theo cái cách mà cậu nhìn khi đang xử lý thứ gì đó phức tạp hơn bề mặt.
"Bà đang mô tả thứ gì đó mà ngôn ngữ kỹ thuật không có từ cho nó." Cậu nói.
"Đúng vậy."
"Bà đang mô tả thứ gì đó gần với..." Cậu ngập ngừng. "Gần với thiền định. Với trạng thái mà một số giáo phái mô tả là 'không tâm' — không có ý định, không có mục tiêu, chỉ hiện diện hoàn toàn."
Vệ Vô Song nhìn cậu, không phủ nhận.
"Và," cậu tiếp tục, giọng cẩn thận hơn, "bà đang nói rằng người phù hợp nhất để làm điều đó không phải là nhà khoa học hay học giả. Mà là người có thể giữ trạng thái đó đủ lâu mà không bị kéo ra bởi câu hỏi, lý thuyết, hay lo lắng."
"Cậu đang mô tả ai đó cụ thể?"
"Con đang hỏi bà ai là người phù hợp nhất." Cậu nhìn thẳng vào mắt bà. "Và con đoán bà đã biết câu trả lời khi bà gõ cửa phòng con lúc bình minh thay vì gõ cửa phòng Khải Nguyên."
Im lặng giữa hai người — không phải im lặng khó chịu mà im lặng của hai người nhìn thấy cùng một điều và đang kiểm tra xem họ có thật sự nhìn thấy cùng một điều không.
"Bà Vệ." Cậu nói cuối cùng. "Con sẽ đi."
Bà không nói "tôi biết". Không nói "cảm ơn". Chỉ gật đầu một lần — loại gật đầu giữa hai người đã làm việc cùng nhau đủ lâu để không cần thêm lời.
✦ ✦ ✦
Hội đồng họp lại vào buổi sáng hôm đó. Vệ Vô Song trình bày những gì bà hiểu được từ đêm qua — không phải tất cả, chỉ phần đủ để dừng cuộc tranh luận về kết nối cỗ máy lại.
"Chúng ta thiếu phần quan trọng nhất." Bà nói. "Và chúng ta biết nó ở đâu. Trước khi quyết định bất cứ điều gì — chúng ta cần thử tiếp cận phần đó."
"Như thế nào?" Phạm Kỳ hỏi.
"Theo cách duy nhất có thể." Bà nhìn sang Lục Tiêu, ngồi cuối bàn. "Bằng cách gửi người lên Thiên Đỉnh — không phải để đọc, mà để lắng nghe."
"Ai?"
"Người đã leo lên đó hai lần. Người đã dành mười năm học không chỉ ngôn ngữ Tiền Nhân mà còn học cách ngồi yên đủ lâu để thứ gì đó nói chuyện với mình." Bà không chỉ tay. Không cần. "Người mà tôi tin tưởng hơn bất kỳ ai khác trong phòng này để nghe đúng thứ cần nghe."
Mọi người nhìn sang Lục Tiêu.
Cậu ngồi thẳng người, không nhìn đi chỗ khác, chấp nhận cái nhìn đó với vẻ của người đã chuẩn bị tinh thần từ trước.
"Khi nào?" Cậu hỏi.
"Ngay khi có thể." Bà trả lời. "Cỗ máy đang chậm lại. Chúng ta không biết điều đó có nghĩa là bao nhiêu thời gian còn lại. Nhưng tôi biết rằng càng chờ, câu trả lời càng ít có giá trị."