Vệ Vô Song mất hai ngày để quyết định cách trình bày với hội đồng.
Không phải vì không biết phải nói gì — mà vì biết rằng cách nói sẽ quyết định hội đồng phản ứng thế nào. Tin tức về Kẻ Quan Sát là thứ có thể gây ra hai phản ứng hoàn toàn đối lập tùy vào cách đóng khung: hoảng loạn và tan rã, hoặc tập trung và hành động. Bà cần cái thứ hai.
Nhưng có những thứ không thể kiểm soát được dù đóng khung cách nào.
Người đại diện của Minh Nguyệt Tông trong hội đồng — một học giả tên Phạm Kỳ, bốn mươi tuổi, người đã thay thế hai đại diện trước khi bà có cơ hội nói chuyện đủ lâu để hiểu họ — nghe hết bài trình bày của Vệ Vô Song trong im lặng. Rồi đặt câu hỏi đầu tiên:
"Nếu Kẻ Quan Sát là hệ thống cân bằng và nó điều chỉnh những nền văn minh vượt ngưỡng — thì ngưỡng đó là gì? Tri thức? Công nghệ? Hay thứ gì khác?"
"Phần dịch không cụ thể." Vệ Vô Song trả lời thẳng. "Tiền Nhân dùng từ mà dịch gần nhất là 'độ phức tạp'. Không chỉ tri thức — mà là toàn bộ mức độ phức tạp của hệ thống xã hội, kỹ thuật, và nhận thức gộp lại."
"Vậy thì câu trả lời đơn giản." Phạm Kỳ nhìn quanh bàn. "Dừng lại. Không dịch thêm. Không phát triển thêm. Giữ nguyên mức hiện tại."
"Đó là điều Tiền Nhân cũng thử." Lục Tiêu nói trước khi Vệ Vô Song kịp lên tiếng. Giọng cậu bình tĩnh đến mức khiến câu tiếp theo nghe nặng hơn: "Không được. Một khi tín hiệu đã phát ra — đã đủ để Kẻ Quan Sát nhận được — không thể rút lại. Như thể đã thắp đèn trong đêm tối rồi dập tắt đi: bóng tối trở lại nhưng kẻ đã thấy đèn vẫn biết chỗ đó có người."
Im lặng.
"Vậy thì," Triệu Khiêm Hòa nói chậm, "chúng ta cần làm điều mà Tiền Nhân không kịp làm. Hoàn thiện cỗ máy — kết nối đầy đủ — và dùng nó để..."
"Để làm gì?" Phạm Kỳ ngắt lời. "Đó là câu hỏi. Dùng nó để chạy trốn như Tiền Nhân định làm? Hay dùng nó để..."
Câu đó treo lơ lửng vì không ai trong phòng sẵn sàng nói hết phần còn lại.
Dùng nó để chống lại Kẻ Quan Sát.
Vệ Vô Song nhìn quanh bàn — mười bảy khuôn mặt, mỗi người đang xử lý thông tin theo cách riêng của mình, và bà nhận ra trong vòng vài giây rằng không phải tất cả họ đều đang xử lý theo cùng hướng.
✦ ✦ ✦
Hội đồng vỡ trong vòng ba ngày.
Không phải vỡ theo nghĩa tan rã — không ai tuyên bố rút lui, không ai đập bàn bỏ đi. Nó vỡ theo nghĩa tinh tế hơn và nguy hiểm hơn: bắt đầu tách ra thành các nhóm riêng, mỗi nhóm có cuộc trò chuyện riêng trong những căn phòng riêng mà các nhóm khác không được mời.
Nhóm thứ nhất — Phạm Kỳ, hai học giả của Đông Lăng, và một người của Hội Thiên Cơ mà Khải Nguyên sau đó xác nhận đã bị mua chuộc từ lâu — tin rằng Kẻ Quan Sát có thể được đàm phán, ngăn chặn, hoặc đánh lừa bằng cách giới hạn sự phát triển.
Nhóm thứ hai — Khải Nguyên và bốn học giả có xu hướng thực dụng — muốn hoàn thiện cỗ máy theo kế hoạch của Tiền Nhân: chuyển ý thức, chạy trốn, tồn tại dưới dạng khác.
Nhóm thứ ba — nhỏ nhất, chỉ có Triệu Khiêm Hòa và hai người nữa — muốn dùng thời gian còn lại để hiểu Kẻ Quan Sát trước khi quyết định bất cứ điều gì.
Và Vệ Vô Song đứng ở ngoài tất cả ba nhóm, không phải vì không có lập trường, mà vì lập trường của bà đòi hỏi thứ mà cả ba nhóm đều chưa sẵn sàng: thừa nhận rằng họ không biết đủ để quyết định bất cứ điều gì.
Lục Tiêu tìm bà vào tối ngày thứ ba, khi các nhóm đã ngừng họp nhưng chưa ai ngủ được.
"Họ đang chuẩn bị bỏ phiếu về việc kết nối cỗ máy." Cậu ngồi xuống, mặt mũi trông như người chưa ngủ hai ngày — vì đúng là vậy. "Phạm Kỳ và Khải Nguyên đều muốn kết nối, dù vì lý do khác nhau. Họ đang tìm điểm chung để thuyết phục số còn lại."
"Ai đang ngăn họ?"
"Bà." Cậu nhìn bà. "Hoặc đúng hơn — không ai ngăn được trừ bà."
Vệ Vô Song nhìn ra cửa sổ. Đêm Tây Hoang tối và rộng, và ở đâu đó bên dưới chân họ, cách mặt đất vài trăm trượng đá, cỗ máy đang đập với nhịp chậm của điều đang chú ý.
"Lục Tiêu." Bà nói. "Cậu nghĩ chúng ta nên làm gì?"
Cậu nhìn bà — ngạc nhiên, vì trong mười năm bà chưa bao giờ hỏi cậu điều đó theo cách thẳng thắn như vậy. Bà hay hỏi để kiểm tra tư duy, không phải để nghe ý kiến.
"Con không biết." Cậu thành thật. "Đó là câu trả lời trung thực nhất con có. Con biết những gì Tiền Nhân viết, biết những gì cỗ máy đang làm, biết những gì các bên trong hội đồng muốn. Nhưng con không biết điều đúng đắn nên làm là gì."
Bà nhìn cậu một lúc.
"Cậu vừa cho tôi câu trả lời." Bà đứng dậy. "Không phải câu trả lời về Kẻ Quan Sát. Câu trả lời về hội đồng."
"Ý bà là?"
"Không ai trong phòng họp biết điều đúng đắn nên làm là gì. Nhưng không ai trong số họ dám nói ra điều đó." Bà bước về phía cửa. "Đó là lý do họ chia thành ba nhóm và mỗi nhóm giả vờ chắc chắn hơn thực tế."
"Và bà sẽ nói với họ điều đó?"
"Tôi sẽ nói với họ điều duy nhất đúng trong tình huống này: rằng chúng ta cần thêm thông tin trước khi quyết định. Và thông tin đó nằm ở nơi duy nhất chúng ta chưa hỏi đến."
Cậu nhìn bà. "Cỗ máy."
"Cỗ máy." Bà mở cửa. "Không phải những gì nó phản chiếu. Những gì nó biết."