Mười năm.
Lục Tiêu hay nghĩ về thời gian theo cái cách mà chỉ người làm khảo cổ mới nghĩ được — không phải mười năm như một con số, mà mười năm như một lớp trầm tích. Những gì được tích lũy, những gì bị mài mòn, những gì thay đổi hình dạng đến mức không còn nhận ra nhưng vẫn là cùng một thứ về bản chất.
Trong mười năm đó, cậu đã trở thành người đàn ông hai mươi bảy tuổi với mái tóc thường xuyên lòa xòa vì hay quên cắt và đôi mắt mang thói quen nheo lại khi tập trung — thói quen học từ Vệ Vô Song mà không biết từ lúc nào. Cậu đọc được tám mươi ba phần trăm ký tự Tiền Nhân, giỏi hơn bất kỳ ai trong hội đồng ngoại trừ bà. Cậu đã đặt chân vào cả sáu cấu trúc và leo Thiên Đỉnh thêm hai lần — lần một để bổ sung ghi chép, lần hai vì một lý do mà cậu chưa bao giờ nói thẳng ra với ai.
Vệ Vô Song bốn mươi bốn tuổi. Tóc có sợi bạc đầu tiên ở thái dương phải. Cuốn sổ thứ hai mươi ba vừa được đóng lại và cất vào kho lưu trữ của Thiên Giám Các. Vẫn không có ai dám gọi bà là gì ngoài "bà Vệ" hoặc "bà" — kể cả Khải Nguyên, người lớn tuổi hơn bà mười năm.
Hiệp Ước Thiết Sơn vẫn còn hiệu lực. Điều này không có nghĩa là hòa bình — nó có nghĩa là các cuộc xung đột xảy ra theo những cách tinh tế hơn, ngầm hơn, khó quy kết hơn. Hai học giả của hội đồng mất tích trong năm thứ sáu — không tìm thấy xác, không có lời giải thích thỏa đáng từ bất kỳ bên nào. Một kho lưu trữ tài liệu dịch thuật bị cháy trong năm thứ tám — "tai nạn", theo báo cáo chính thức, dù không ai trong hội đồng tin vào điều đó. Và trong năm thứ chín, một bản sao hoàn chỉnh của phần dịch đến lúc đó — sáu mươi hai phần trăm tri thức Tiền Nhân — xuất hiện ở thị trường đen với giá đủ mua một thành phố nhỏ.
Ai đó đang bán. Ai đó đang mua. Hiệp ước không ngăn được điều đó.
Nhưng đó không phải điều khiến Vệ Vô Song mất ngủ vào đêm trước khi phần ba của câu chuyện này bắt đầu.
Điều khiến bà mất ngủ nằm trong mười trang cuối cùng của bản dịch mới nhất — trang mà Lục Tiêu đọc trước, đặt xuống bàn, nhìn bà với biểu cảm mà cậu chưa bao giờ có trong mười năm làm việc cùng nhau.
"Bà Vệ," cậu nói hôm đó, "chúng ta đã hiểu sai từ đầu."
✦ ✦ ✦
Tháng mười năm Kiến Vũ thứ hai mươi hai. Hội đồng dịch thuật họp khẩn tại Tây Hoang.
Không phải vì ai triệu tập. Mà vì mười bảy thành viên nhận được cùng một tín hiệu vào cùng một đêm — cỗ máy ở tầng dưới cấu trúc Tây Hoang, cỗ máy đã chạy đều đặn như trái tim suốt mười lăm năm kể từ khi được phát hiện, thay đổi nhịp điệu.
Không tăng tốc. Không phát nhiệt thêm.
Nó chậm lại.
Và trong vật lý học của Tiền Nhân — mà hội đồng đã dịch được phần cơ bản — một cỗ máy chậm lại không có nghĩa là đang nghỉ ngơi. Nó có nghĩa là đang tập trung.
Giống như người hít một hơi thật sâu trước khi nói một điều rất quan trọng.
Vệ Vô Song đến Tây Hoang trong bốn ngày — nhanh nhất có thể. Khi bà xuống tầng dưới, ánh sáng xanh đậm hơn thường lệ và nhịp điệu của cỗ máy thấp đến mức cảm thấy qua sàn đá hơn là nghe bằng tai.
Bà đặt viên đá trong suốt xuống. Lấy sổ ra.
Và cỗ máy — lần đầu tiên trong mười lăm năm — không phản ứng với viên đá.
Nó phản ứng với bà.
Không phải với vật thể bà đặt xuống. Với chính bà — như thể trong mười lăm năm nó đã học đủ để nhận ra người, không phải vật.
Và điều nó "nói" — không phải bằng ngôn ngữ, không phải bằng âm thanh, mà bằng sự thay đổi nhịp điệu theo cách mà bà đã học đủ để đọc — là một thứ mà bà phải đứng im trong nửa canh giờ mới dám ghi xuống.
Lục Tiêu đứng sau lưng bà, chờ.
"Nó đang cảnh báo." Bà nói, giọng phẳng lặng theo cái cách mà Lục Tiêu biết là che giấu thứ gì đó ngược lại hoàn toàn với bình tĩnh. "Không phải cảnh báo về chúng ta. Cảnh báo về thứ gì đó đang đến."
"Đến từ đâu?"
Bà nhìn lên trần tầng dưới — đá phẳng, không có ký tự, không có gì để đọc.
"Đó," bà nói chậm rãi, "là câu hỏi quan trọng nhất mà chúng ta chưa bao giờ hỏi."
Cậu chờ.
"Chúng ta cứ hỏi ai kiểm soát cỗ máy. Ai sử dụng tri thức Tiền Nhân. Ai giữ khóa, ai ký văn kiện." Bà quay lại nhìn cậu. "Chúng ta chưa bao giờ hỏi: Tiền Nhân xây toàn bộ hệ thống này — để làm gì thật sự? Không phải theo cách họ nói trong các cấu trúc kia. Theo cách mà hành động của họ cho thấy."
Lục Tiêu đứng yên, mắt nheo lại theo thói quen khi đang xử lý thứ gì đó phức tạp.
"Họ xây nó vì sợ." Cậu nói, không phải câu hỏi. "Không phải sợ lẫn nhau. Sợ thứ gì đó khác."
"Và thứ đó," Vệ Vô Song nhìn vào cỗ máy đang đập chậm như tiếng tim trước cơn bão, "vừa gửi tín hiệu rằng nó vẫn còn ở đây."