Đúng như kế hoạch, Thư Nhã và Kỳ Dạ gặp lại Minh Thư cùng đội quay phim nhỏ của cô tại một điểm hẹn kín đáo cách xa khu vực bị phong tỏa, sau đó cùng nhau len lỏi qua những con đường mòn ít người biết đến, hướng về phía đông ngọn núi, nơi Kỳ Dạ tin rằng lối đi phụ dẫn đến cánh cổng vẫn còn tồn tại.
"Đây rồi." Kỳ Dạ nói, dừng lại trước một thác nước nhỏ đổ xuống từ vách đá, dòng nước trong vắt tạo thành một màn sương mờ ảo phía trước một hốc đá nhỏ mà nếu không để ý kỹ, người ta hoàn toàn có thể bỏ qua. "Lối vào nằm ngay phía sau thác nước này."
Minh Thư, dù vẫn còn nhiều nghi hoặc về câu chuyện kỳ lạ mà Thư Nhã đã kể, nhưng với bản năng nghề nghiệp của một nhà báo điều tra dày dạn kinh nghiệm, cô quyết định tin tưởng vào bạn mình, ra hiệu cho đội quay phim chuẩn bị sẵn sàng thiết bị để ghi lại mọi bằng chứng có thể thu thập được.
Cả nhóm cẩn thận len qua màn nước, tiến vào hốc đá tối tăm phía sau, nơi dẫn đến một lối đi hẹp, quanh co xuyên qua lòng núi. Kỳ Dạ dẫn đường phía trước, dựa vào trực giác và những ký ức được truyền lại để định hướng qua hệ thống hang động phức tạp mà anh chưa từng trực tiếp trải nghiệm nhưng lại nắm rõ về mặt lý thuyết.
Sau gần bốn mươi phút di chuyển thận trọng, họ cuối cùng cũng đến được một khoang hang nhỏ, kết nối trực tiếp với khu vực đặt cánh cổng mà không cần đi qua lối vào chính đang bị lực lượng an ninh của Đỗ Vĩnh Khang kiểm soát chặt chẽ. Từ vị trí ẩn nấp này, họ có thể quan sát rõ ràng toàn bộ hoạt động đang diễn ra tại khu vực cánh cổng.
Cảnh tượng trước mắt khiến cả nhóm không khỏi kinh hoàng — thiết bị khai thác năng lượng giờ đây đã được mở rộng quy mô đáng kể so với lần đầu Thư Nhã nhìn thấy, với nhiều dây cáp, bảng điều khiển phức tạp hơn được lắp đặt thêm, và đặc biệt, cánh cổng giờ đây đang rung động dữ dội hơn nhiều, ánh sáng đỏ cam của nó gần như bao trùm toàn bộ khoang hang, trong khi vùng Hư Vô xung quanh nó đã mở rộng đáng kể, nuốt chửng thêm nhiều phần của vách đá tự nhiên.
"Họ đang đẩy nhanh tốc độ khai thác." Kỳ Dạ thì thầm, giọng anh đầy lo lắng. "Nếu tình trạng này tiếp tục, ta e rằng, Tinh Thể Hồn Cầu sẽ không thể chịu đựng được lâu nữa."
Đội quay phim của Minh Thư nhanh chóng bắt đầu ghi hình toàn bộ cảnh tượng, thu thập những bằng chứng hình ảnh sắc nét về thiết bị công nghệ cao đang được vận hành, về hiện tượng dị thường không gian đang diễn ra ngay trước mắt, những bằng chứng mà Minh Thư tin chắc sẽ đủ sức thuyết phục dư luận và các cơ quan chức năng về mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Nhưng đúng lúc họ đang tập trung thu thập bằng chứng, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau, khiến cả nhóm giật mình quay lại.
"Tôi phải công nhận, các người thật kiên trì." Đỗ Vĩnh Khang đứng đó, cùng với một đội an ninh vũ trang đầy đủ, ánh mắt ông ta đầy sự tức giận kìm nén. "Nhưng tôi e rằng, các người đã đi quá xa rồi."
"Ông không thể che giấu sự thật này mãi được, Đỗ Vĩnh Khang." Minh Thư lên tiếng, giọng cô đầy quả quyết dù đang đối mặt với tình huống nguy hiểm. "Chúng tôi đã có đầy đủ bằng chứng, và bản sao của những bằng chứng này đã được gửi đi an toàn đến nhiều địa chỉ tin cậy khác nhau. Dù ông có làm gì với chúng tôi lúc này, sự thật cũng sẽ sớm được phơi bày."
Đỗ Vĩnh Khang nghiến răng tức giận trước sự chuẩn bị chu đáo, thông minh của Minh Thư, nhận ra rằng, tình huống đã vượt khỏi tầm kiểm soát mà ông ta mong đợi. "Các người nghĩ có thể dễ dàng đánh bại một dự án đã được chuẩn bị kỹ lưỡng suốt nhiều năm trời như vậy sao?"
Đúng lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, một tiếng động lớn bất ngờ vang lên từ phía cánh cổng, khiến tất cả mọi người phải quay lại nhìn. Cánh cổng đang rung động dữ dội hơn bao giờ hết, ánh sáng đỏ cam của nó giờ đây gần như chói lòa, và vùng Hư Vô xung quanh nó đột nhiên mở rộng với tốc độ đáng kinh hoàng, đe dọa nuốt chửng toàn bộ khoang hang chỉ trong vài phút tới.
"Thiết bị đang quá tải!" Một trong những kỹ thuật viên của Đỗ Vĩnh Khang hét lên hoảng loạn, nhìn vào bảng điều khiển đang nhấp nháy đỏ liên hồi. "Chúng ta cần phải tắt nó ngay lập tức, nếu không, phản ứng dây chuyền có thể sẽ không thể kiểm soát được!"
Tình huống nguy cấp bất ngờ này khiến sự chú ý của tất cả mọi người, kể cả Đỗ Vĩnh Khang, chuyển hướng hoàn toàn sang việc xử lý khủng hoảng đang diễn ra. "Tắt nó đi! Ngay bây giờ!" Ông ta ra lệnh, giọng đầy hoảng loạn khi nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình huống.
Nhưng Kỳ Dạ, với hiểu biết sâu sắc về bản chất của Tinh Thể Hồn Cầu, ngay lập tức nhận ra một sự thật đáng sợ. "Không được tắt đột ngột! Nếu ngắt nguồn năng lượng một cách đột ngột trong tình trạng quá tải như thế này, phản ứng ngược có thể sẽ phá hủy hoàn toàn cấu trúc năng lượng của cả hai thế giới!"
Lời cảnh báo khẩn cấp ấy khiến mọi người, kể cả đội ngũ của Đỗ Vĩnh Khang, phải khựng lại trong giây lát. "Vậy chúng ta phải làm gì?" Đỗ Vĩnh Khang hỏi, giọng ông ta lần đầu tiên để lộ sự hoảng sợ thực sự, khi nhận ra hậu quả tiềm tàng không chỉ giới hạn ở Vực Sương, mà có thể lan sang cả chính thế giới của ông ta.
Thư Nhã, dù vẫn còn căng thẳng trước tình huống nguy cấp, nhanh chóng vận dụng toàn bộ kiến thức khoa học của mình để tìm ra giải pháp. "Chúng ta cần giảm dần công suất khai thác một cách từ từ, có kiểm soát, đồng thời tìm cách ổn định lại cấu trúc năng lượng của Tinh Thể Hồn Cầu. Kỳ Dạ, anh có thể thực hiện nghi thức ổn định như đã làm trước đó không?"
"Ta có thể thử, nhưng với mức độ quá tải nghiêm trọng như thế này, ta sẽ cần thêm sự hỗ trợ." Kỳ Dạ đáp, ánh mắt anh đầy sự lo lắng nhưng cũng chứa đựng quyết tâm không lay chuyển.
Trong khoảnh khắc nguy cấp ấy, khi ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa sự tồn vong của hai thế giới trở nên mong manh hơn bao giờ hết, tất cả những người có mặt — bất kể là đồng minh hay từng là đối thủ — đều nhận ra rằng, họ cần phải gác lại mọi mâu thuẫn, cùng nhau hợp tác để ngăn chặn thảm họa đang cận kề, một thảm họa mà nếu không được xử lý kịp thời, sẽ không chừa lại bất kỳ ai, bất kỳ thế giới nào.
Minh Thư, dù vẫn đang cầm máy quay ghi lại toàn bộ diễn biến, cũng không quên vai trò của mình trong tình huống khẩn cấp này. "Tôi có thể giúp gì được không?" Cô hỏi, sẵn sàng gác lại nhiệm vụ ghi hình để hỗ trợ nếu cần thiết.
"Cô hãy tiếp tục ghi lại mọi thứ, đây sẽ là bằng chứng quan trọng cho thấy mức độ nguy hiểm thực sự của công nghệ này, đồng thời cũng là bằng chứng về nỗ lực khắc phục hậu quả của chúng tôi." Thư Nhã đáp, mắt cô không rời khỏi bảng điều khiển đang hiển thị những chỉ số quan trọng.
Người kỹ thuật viên của Đỗ Vĩnh Khang, dưới sự hướng dẫn liên tục của Thư Nhã, cẩn thận điều chỉnh từng thông số một, trong khi Kỳ Dạ tiếp tục duy trì sự tập trung cao độ cho nghi thức ổn định năng lượng. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh, cơ thể anh run lên nhẹ vì phải chống chọi với dòng năng lượng hỗn loạn đang cố gắng áp đảo sự kiểm soát của mình.
"Anh có ổn không?" Thư Nhã hỏi, ánh mắt cô đầy lo lắng khi liếc nhìn Kỳ Dạ trong giây lát.
"Ta ổn, cứ tập trung vào công việc của cô." Anh đáp, giọng anh nghiến chặt qua hàm răng vì nỗ lực duy trì sự tập trung.
Từng phút trôi qua trong sự căng thẳng tột độ, những chỉ số trên bảng điều khiển dần dần ổn định hơn, ánh sáng đỏ cam của cánh cổng bắt đầu nhạt dần, nhường chỗ cho sắc xanh lam quen thuộc len lỏi trở lại. Đội ngũ của Đỗ Vĩnh Khang, ban đầu còn hoài nghi trước những chỉ dẫn của một người ngoài ngành như Thư Nhã, giờ đây đã hoàn toàn tuân theo mọi hướng dẫn của cô, nhận ra đây thực sự là cơ hội duy nhất để tránh khỏi thảm họa mà chính họ đã vô tình gây ra.
Đỗ Vĩnh Khang đứng lặng người quan sát toàn bộ quá trình, gương mặt ông ta dần chuyển từ sự hoảng loạn sang một sự trầm ngâm sâu sắc, như thể đang thực sự đối diện với những gì mình đã gây ra lần đầu tiên kể từ khi dự án bắt đầu.
Kỳ Dạ, dù vẫn đang duy trì sự tập trung cao độ cho nghi thức ổn định, cũng cảm nhận được một sự thay đổi trong dòng năng lượng xung quanh, một dấu hiệu cho thấy tình hình đang dần được kiểm soát tốt hơn. "Chúng ta đang tiến triển tốt, nhưng vẫn cần duy trì thêm một khoảng thời gian nữa để đảm bảo sự ổn định hoàn toàn." Anh nói, giọng anh vẫn còn căng thẳng vì nỗ lực duy trì sự tập trung.
Bảo Long, đang đứng cạnh Minh Thư ghi hình toàn bộ diễn biến, không khỏi thì thầm đầy kinh ngạc trước những gì mình đang chứng kiến. "Đây thực sự là điều kỳ diệu nhất tôi từng được chứng kiến trong đời làm báo của mình."
Minh Thư gật đầu đồng tình, nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết của một nhà báo chuyên nghiệp. "Chúng ta cần đảm bảo ghi lại đầy đủ mọi chi tiết, đây sẽ là bằng chứng quan trọng nhất trong sự nghiệp của tôi, không chỉ vì giá trị tin tức, mà vì tầm quan trọng của nó đối với sự an toàn của cả hai thế giới."
Trong khi đó, người kỹ thuật viên tiếp tục theo dõi sát sao các chỉ số trên bảng điều khiển, liên tục báo cáo tình hình cho cả nhóm. "Nhiệt độ năng lượng đang giảm dần về mức an toàn, tần số dao động cũng đang ổn định trở lại theo đúng những gì cô Lâm đã dự đoán."
Thư Nhã, dù vẫn đang tập trung cao độ vào việc giám sát toàn bộ quá trình, không khỏi cảm thấy một tia hy vọng đang lớn dần trong lòng, khi nhận ra rằng, những nỗ lực phối hợp giữa kiến thức khoa học hiện đại và sức mạnh cổ xưa của Vực Sương đang dần phát huy hiệu quả, mang lại cơ hội thực sự để cứu vãn tình hình trước khi quá muộn.