Trong khoảng thời gian một giờ đồng hồ ngắn ngủi trước khi phải đưa ra quyết định cuối cùng cho nhóm cướp bóc, toàn bộ Pháo Đài hoạt động với một tốc độ, hiệu quả đáng kinh ngạc, minh chứng rõ ràng cho những gì mà sự chuẩn bị, huấn luyện bài bản suốt sáu tuần qua đã mang lại.
Thành Nhân nhanh chóng phân công vị trí chiến đấu cho từng thành viên có khả năng tham gia phòng thủ, tận dụng tối đa những vũ khí, công cụ mà cả nhóm đã thu thập, chế tạo được trong suốt thời gian qua — từ những thanh sắt, gậy gỗ được mài sắc làm vũ khí cận chiến, đến vài khẩu súng săn, súng ngắn mà nhóm tìm thấy được trong các chuyến đi tìm kiếm nguồn cung trước đó.
"Nhóm một, bao gồm tôi và Hạo Nam, sẽ trấn giữ vị trí cổng chính, khu vực có khả năng chịu áp lực tấn công lớn nhất." Thành Nhân chỉ đạo, giọng anh dứt khoát, chuyên nghiệp. "Nhóm hai do Chí Cường phụ trách sẽ đảm nhận khu vực rào chắn thứ hai, sẵn sàng hỗ trợ nếu lớp phòng thủ đầu tiên bị áp đảo."
Trong khi đó, Kiệt cùng với sự hỗ trợ của bà Lâm và một vài thành viên khác không trực tiếp tham gia chiến đấu, nhanh chóng thiết lập một trạm y tế dã chiến tại tầng ba, chuẩn bị sẵn sàng những vật dụng sơ cứu cần thiết trong trường hợp có thương vong xảy ra.
"Chúng tôi đã hoàn tất việc di chuyển một phần lương thực, nước uống dự trữ quan trọng nhất đến địa điểm dự phòng như kế hoạch." Mỹ Anh báo cáo, thở hổn hển sau khi vừa hoàn thành nhiệm vụ được giao trong khoảng thời gian gấp rút.
Hạo Nam gật đầu, cảm thấy một sự yên tâm nhất định khi biết rằng, dù tình huống xấu nhất có xảy ra, ít nhất, những nguồn lực cốt lõi để duy trì sự sống còn của cộng đồng vẫn được bảo toàn ở một nơi an toàn khác.
Trong lúc chờ đợi thời hạn kết thúc, Hạo Nam tranh thủ kiểm tra lại một lần cuối toàn bộ hệ thống phòng thủ mà anh đã dày công thiết kế, xây dựng. Anh đặc biệt chú ý đến những điểm yếu tiềm tàng mà nhóm cướp bóc có thể lợi dụng, đồng thời bố trí thêm một vài bẫy đơn giản nhưng hiệu quả tại những vị trí chiến lược — những sợi dây căng ngang tầm chân được nối với chuông báo động tự chế, những tấm ván có đóng đinh nhọn được ngụy trang khéo léo dưới lớp cát mỏng tại khu vực tiếp cận cổng chính.
"Nếu họ cố gắng tấn công bất ngờ, những cái bẫy này sẽ giúp chúng ta có thêm thời gian phản ứng, đồng thời gây thương vong đáng kể cho đội hình tấn công của họ." Anh giải thích với Thành Nhân, người không giấu được sự khâm phục trước tư duy chiến thuật sắc bén, sáng tạo của người kỹ sư trẻ tuổi.
Khi thời hạn một giờ đồng hồ sắp kết thúc, Hạo Nam cùng Thành Nhân trở lại điểm đàm phán, chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối thoại quyết định sẽ định hình số phận của cả Pháo Đài trong những giờ phút tiếp theo.
"Chúng tôi đã có quyết định." Hạo Nam nói, giọng anh vang vọng, đầy uy quyền dù trong lòng vẫn còn đó sự căng thẳng khó tránh khỏi. "Chúng tôi sẽ không giao nộp bất kỳ tài nguyên nào cho các người. Nếu các người muốn gây chiến, chúng tôi đã sẵn sàng bảo vệ những gì thuộc về mình."
Người đàn ông cao lớn, thủ lĩnh nhóm cướp bóc, nhíu mày trước sự cứng rắn bất ngờ này, có lẽ không lường trước được rằng, một nhóm người sống sót nhỏ bé như vậy lại có thể thể hiện sự quyết tâm, chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức này. "Các người đang mắc phải một sai lầm nghiêm trọng. Đừng trách chúng tôi tàn nhẫn khi buộc phải sử dụng vũ lực."
"Trước khi các người quyết định hành động, tôi nghĩ các người nên biết rằng, chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ cho mọi tình huống có thể xảy ra." Hạo Nam đáp trả, cố gắng sử dụng chiến thuật tâm lý để khiến đối phương phải cân nhắc kỹ lưỡng hơn trước khi hành động liều lĩnh. "Cuộc chiến này sẽ gây tổn thất nặng nề cho cả hai bên, liệu có thực sự đáng để các người mạo hiểm hay không?"
Lời cảnh báo ấy, dù không hoàn toàn xóa bỏ được ý định của nhóm cướp bóc, nhưng cũng gieo rắc một sự do dự nhất định trong hàng ngũ của họ. Một vài thành viên trong nhóm bắt đầu thì thầm bàn tán, ánh mắt họ lộ rõ sự lo lắng trước khả năng phải đối mặt với một cuộc chiến tổn thất nặng nề, không chắc chắn về kết quả cuối cùng.
Nhưng người thủ lĩnh, với bản tính ngoan cố, tham lam, vẫn quyết định thúc đẩy kế hoạch tấn công. "Đủ rồi những lời đe dọa suông! Tấn công!"
Ngay lập tức, nhóm cướp bóc bắt đầu tiến về phía Pháo Đài với đội hình có tổ chức, một vài người mang theo súng bắt đầu nổ súng uy hiếp, trong khi những người khác cầm dao rựa, gậy gộc lao thẳng về phía cổng chính.
"Vào vị trí chiến đấu!" Thành Nhân hét lớn, toàn bộ hệ thống phòng thủ của Pháo Đài ngay lập tức được kích hoạt, đánh dấu sự khởi đầu của một trận chiến sinh tử mà kết quả của nó sẽ quyết định số phận của toàn bộ cộng đồng nhỏ bé nhưng đầy kiên cường mà Hạo Nam cùng những người đồng hành đã dày công xây dựng suốt sáu tuần đầy gian nan, thử thách kể từ ngày thảm họa bắt đầu.
Trong khoảnh khắc căng thẳng khi cuộc tấn công bắt đầu, Hạo Nam cảm nhận được một sự bình tĩnh kỳ lạ xâm chiếm lấy tâm trí mình, có lẽ là kết quả của những tuần chuẩn bị kỹ lưỡng, cùng với sự tin tưởng tuyệt đối vào những người đồng đội đang sát cánh bên anh. Anh nắm chặt thanh sắt tự vệ trong tay, đứng vững tại vị trí chỉ huy, quan sát toàn bộ diễn biến trận chiến để có thể đưa ra những quyết định điều phối kịp thời, chính xác.
"Nhóm hai, di chuyển sang hỗ trợ phía đông ngay!" Anh ra lệnh qua bộ đàm khi nhận thấy áp lực tấn công đang tập trung nhiều hơn vào một bên sườn của hệ thống phòng thủ.
Tiếng súng, tiếng va chạm kim loại, tiếng hét hỗn loạn của cả hai bên vang vọng khắp không gian xung quanh Pháo Đài, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, căng thẳng tột độ mà bất kỳ ai có mặt cũng không thể nào quên được. Mỗi giây trôi qua đều mang theo nguy cơ tổn thất, nhưng cũng đồng thời là cơ hội để chứng minh giá trị của sự chuẩn bị, đoàn kết mà cả cộng đồng đã dày công xây dựng.
Đứng tại vị trí quan sát cao, Mỹ Anh liên tục cập nhật tình hình chiến sự cho Hạo Nam qua bộ đàm, giúp anh có được cái nhìn tổng thể để đưa ra những quyết định điều phối chính xác nhất trong từng khoảnh khắc quan trọng của trận chiến.
"Họ đang cố gắng tập trung lực lượng để phá vỡ lớp phòng thủ tại cổng chính!" Cô báo cáo, giọng cô căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng cần thiết.
Nhận được thông tin quan trọng này, Hạo Nam nhanh chóng đưa ra quyết định điều chỉnh chiến thuật. "Chí Cường, rút một nửa lực lượng từ khu vực rào chắn thứ hai để tăng cường cho cổng chính ngay lập tức! Chúng ta không thể để họ tập trung áp lực vào một điểm duy nhất."
Chí Cường nhanh chóng thực hiện mệnh lệnh, dẫn một nhóm nhỏ di chuyển khẩn cấp để hỗ trợ khu vực đang chịu áp lực nặng nề nhất. Trong khi đó, Thành Nhân, với kinh nghiệm chiến trường dày dạn, liên tục đưa ra những chỉ dẫn chiến thuật chi tiết cho từng thành viên tại vị trí của mình, đảm bảo mọi hành động đều được phối hợp nhịp nhàng, hiệu quả nhất có thể.
"Giữ vững vị trí, đừng để họ chọc thủng phòng tuyến!" Anh hét lớn, đích thân xông lên hỗ trợ tại điểm nóng nhất của trận chiến, sử dụng kỹ năng chiến đấu thành thạo của mình để đẩy lùi những kẻ tấn công đang cố gắng trèo qua hàng rào.
Cuộc chiến diễn ra ác liệt, với từng centimet phòng tuyến đều được bảo vệ bằng sự kiên cường, quyết tâm cao độ của toàn bộ thành viên Pháo Đài. Dù đối mặt với một đối thủ có vũ trang mạnh hơn, số lượng đông đảo hơn, nhưng nhờ vào sự chuẩn bị kỹ lưỡng, tinh thần đoàn kết vững chắc, cộng đồng nhỏ bé này vẫn kiên trì trụ vững, không để cho bất kỳ điểm yếu nào bị khai thác triệt để.