Sáu tuần sau khi thảm họa bắt đầu, trong một buổi sáng bình thường như bao ngày khác tại Pháo Đài, hệ thống canh gác phát hiện một nhóm người lạ mặt đang tiếp cận từ xa, không phải sinh vật biến dị, mà là con người, di chuyển với đội hình có tổ chức, kỷ luật đáng ngờ.
"Báo cáo, có một nhóm khoảng mười người đang tiếp cận từ hướng đông, mang theo vũ khí, có vẻ như đây không phải là những người sống sót thông thường." Vũ, người đang trực canh gác tại điểm quan sát cao nhất, báo động qua bộ đàm.
Hạo Nam cùng Thành Nhân lập tức có mặt tại điểm quan sát, sử dụng ống nhòm thu thập được từ một trong những chuyến đi tìm kiếm nguồn cung trước đó để quan sát kỹ lưỡng hơn nhóm người đang tiếp cận.
"Đây..." Thành Nhân bất chợt sững người, giọng anh đầy sự căng thẳng khi nhận ra một khuôn mặt quen thuộc trong nhóm người đang tiến đến. "Đây chính là nhóm cướp bóc mà chúng ta từng chạm trán tại trung tâm phân phối hàng hóa cách đây vài tuần."
Thông tin này khiến cả Hạo Nam và Thành Nhân đều căng thẳng tột độ. Có vẻ như, nhóm cướp bóc ấy đã bằng cách nào đó lần theo dấu vết, phát hiện ra vị trí của Pháo Đài, và giờ đây, đang quay trở lại với ý đồ không mấy tốt đẹp.
"Chúng ta cần chuẩn bị cho tình huống xấu nhất." Hạo Nam nói, giọng anh nghiêm trọng, ra lệnh kích hoạt toàn bộ hệ thống báo động, tập trung toàn bộ thành viên của Pháo Đài để chuẩn bị cho một tình huống khẩn cấp có thể xảy ra.
Nhóm người lạ mặt dừng lại cách Pháo Đài khoảng năm mươi mét, một người đàn ông cao lớn, có vẻ là thủ lĩnh của nhóm, bước lên phía trước, giọng ông ta vang vọng, đầy tự tin, đe dọa. "Chúng tôi biết các người đang có nguồn tài nguyên dồi dào ở đây. Chúng tôi không muốn xảy ra đổ máu không cần thiết, hãy giao nộp một phần tài nguyên của các người, và chúng tôi sẽ để yên cho các người tiếp tục sinh sống tại đây."
"Chúng tôi không có nghĩa vụ phải giao nộp bất cứ thứ gì cho các người." Hạo Nam đáp trả từ vị trí quan sát, giọng anh kiên quyết dù trong lòng không khỏi lo lắng trước tình huống nguy hiểm này. "Nếu các người rời đi trong hòa bình, chúng tôi sẽ không có ý định gây hấn."
Người đàn ông cao lớn bật cười khẩy, ánh mắt hắn ta đầy sự khinh thường. "Các người nghĩ có thể dễ dàng từ chối yêu cầu của chúng tôi sao? Chúng tôi có đủ vũ khí, nhân lực để phá vỡ bất kỳ hàng rào phòng thủ nào mà các người dựng lên, chỉ là chúng tôi muốn cho các người một cơ hội để tránh những tổn thất không cần thiết."
Tình huống căng thẳng kéo dài trong nhiều phút, hai bên đối đầu nhau trong một cuộc chiến tâm lý căng thẳng, mỗi bên đều đang đánh giá, cân nhắc kỹ lưỡng những rủi ro, lợi ích của việc tiếp tục đàm phán hay chuyển sang đối đầu trực tiếp.
"Chúng ta không thể để họ dễ dàng lấy đi những gì chúng ta đã dày công xây dựng." Thành Nhân thì thầm với Hạo Nam, ánh mắt anh đầy sự quyết đoán của một chiến binh dày dạn kinh nghiệm. "Nhưng chúng ta cũng cần phải thận trọng, không thể đánh giá thấp năng lực của đối phương."
Hạo Nam gật đầu, đầu óc anh hoạt động nhanh chóng để tìm ra giải pháp tối ưu cho tình huống nan giải này. "Chúng ta cần câu giờ, đồng thời tìm cách đánh giá chính xác hơn về số lượng, trang bị thực sự của họ, trước khi quyết định phương án đối phó cuối cùng."
Anh quay lại phía nhóm người lạ mặt, cố gắng kéo dài thời gian đàm phán. "Chúng tôi cần thời gian để thảo luận nội bộ về yêu cầu của các người. Xin cho chúng tôi một giờ đồng hồ để đưa ra quyết định."
Người đàn ông cao lớn, sau một hồi cân nhắc, miễn cưỡng đồng ý. "Được, một giờ đồng hồ, nhưng đừng nghĩ đến việc chơi trò chơi câu giờ vô nghĩa, sự kiên nhẫn của chúng tôi có giới hạn."
Ngay khi nhóm cướp bóc lùi lại một khoảng cách an toàn để chờ đợi, Hạo Nam triệu tập ngay lập tức một cuộc họp khẩn cấp với toàn bộ thành viên chủ chốt của Pháo Đài để bàn bạc phương án đối phó.
"Chúng ta có ba lựa chọn chính." Hạo Nam trình bày, giọng anh nghiêm túc, phân tích rõ ràng từng phương án. "Một là đàm phán, giao nộp một phần tài nguyên để tránh xung đột trực tiếp, nhưng điều này có thể khiến họ coi chúng ta là mục tiêu dễ dàng, quay lại đòi hỏi nhiều hơn trong tương lai. Hai là chuẩn bị phòng thủ, sẵn sàng chiến đấu nếu họ tấn công. Ba là tìm cách sơ tán một phần nguồn lực quan trọng nhất đến một địa điểm dự phòng, trong khi vẫn duy trì phòng thủ tại đây."
Cuộc thảo luận diễn ra sôi nổi, căng thẳng, với nhiều ý kiến trái chiều được đưa ra. Cuối cùng, dựa trên phân tích chi tiết của Thành Nhân về khả năng chiến đấu thực tế của cả hai bên, cùng với sự đóng góp ý kiến của toàn thể cộng đồng, nhóm quyết định lựa chọn phương án kết hợp — chuẩn bị sẵn sàng cho khả năng chiến đấu phòng thủ, đồng thời bí mật di chuyển một phần nguồn lực quan trọng nhất đến một địa điểm dự phòng nhỏ mà họ đã âm thầm thiết lập từ trước như một biện pháp an toàn.
"Nếu họ tấn công, phòng thủ của chúng ta đủ vững chắc để cầm cự, đồng thời đảm bảo, dù tình huống xấu nhất có xảy ra, chúng ta cũng không mất trắng toàn bộ những gì đã xây dựng được." Hạo Nam kết luận, ánh mắt anh kiên định nhìn quanh những gương mặt đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần quyết tâm của các thành viên.
Khi thời hạn một giờ đồng hồ dần trôi qua, cả Pháo Đài chìm trong một bầu không khí căng thẳng tột độ, mọi người đều âm thầm chuẩn bị cho những gì có thể là trận chiến sinh tử đầu tiên trong hành trình sinh tồn đầy gian nan của họ, khi bóng ma từ quá khứ, dưới hình hài của những kẻ cướp bóc tàn nhẫn, đang đe dọa phá vỡ sự bình yên mong manh mà họ đã dày công xây dựng suốt sáu tuần qua.
Trong khoảng thời gian căng thẳng ấy, Hạo Nam tranh thủ đi một vòng quanh Pháo Đài, kiểm tra tinh thần của từng thành viên, đặc biệt là những người chưa từng trải qua bất kỳ tình huống chiến đấu thực sự nào trước đây. Anh dừng lại bên Tiểu Lệ, người đang run rẩy cầm một thanh gậy tự vệ tại vị trí được phân công.
"Cậu không cần phải quá lo lắng." Anh nói, giọng anh nhẹ nhàng, trấn an. "Nhiệm vụ của cậu chỉ là báo động ngay khi phát hiện bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, không cần phải trực tiếp tham gia chiến đấu."
"Tôi chỉ sợ, mình sẽ làm hỏng chuyện, khiến mọi người gặp nguy hiểm." Tiểu Lệ đáp, giọng cô đầy sự lo lắng.
"Cậu đã làm rất tốt trong suốt sáu tuần qua, từ việc theo dõi tin tức, đến việc hỗ trợ công việc hậu cần. Mỗi người đều có vai trò riêng, quan trọng như nhau trong việc bảo vệ Pháo Đài này." Hạo Nam trấn an, đặt tay lên vai cô một cách khích lệ trước khi tiếp tục đi kiểm tra các vị trí khác.
Anh cũng dành thời gian trò chuyện ngắn gọn với bà Lâm, người dù tuổi cao nhưng vẫn kiên quyết muốn đóng góp phần mình trong công tác chuẩn bị phòng thủ. "Bà không cần phải tham gia trực tiếp vào tuyến đầu đâu, bà Lâm. Con nghĩ, vai trò của bà quan trọng nhất là hỗ trợ tại khu vực y tế, giúp đỡ Kiệt trong trường hợp có thương vong."
"Được, ta sẽ làm những gì có thể." Bà Lâm đáp, ánh mắt bà đầy sự kiên định dù tuổi tác đã không còn cho phép bà tham gia chiến đấu trực tiếp.
Trong lúc chờ đợi thời hạn đàm phán kết thúc, Hạo Nam cũng dành ít phút suy nghĩ về bản chất của cuộc đối đầu sắp tới, về việc liệu có cách nào để giải quyết tình huống này mà không cần đến bạo lực hay không. Anh nhớ lại những nguyên tắc sinh tồn mà mình từng học được — rằng, bạo lực nên luôn là lựa chọn cuối cùng, chỉ được sử dụng khi mọi giải pháp hòa bình khác đã cạn kiệt.
"Chúng ta đã cố gắng đàm phán một cách chân thành, nhưng dường như, họ không có ý định thỏa hiệp." Anh nói với Thành Nhân, giọng anh đầy sự tiếc nuối. "Tôi ước gì có một cách nào đó để tránh được cuộc đổ máu này, nhưng có vẻ như, chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chuẩn bị bảo vệ những gì thuộc về mình."
Thành Nhân gật đầu, đặt tay lên vai Hạo Nam an ủi. "Đôi khi, hòa bình chỉ có thể đạt được sau khi chúng ta chứng minh được rằng, mình không phải là mục tiêu dễ dàng bị bắt nạt. Tôi tin rằng, sau trận chiến này, nếu chúng ta có thể đẩy lùi được họ, có lẽ họ sẽ học được bài học cần thiết để không còn quay lại quấy nhiễu chúng ta nữa."
Khi mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất, Hạo Nam đứng tại vị trí chỉ huy trung tâm, nhìn quanh toàn bộ Pháo Đài đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, cảm nhận được một sự pha trộn phức tạp giữa nỗi lo lắng và niềm tự hào về những gì cộng đồng nhỏ bé này đã xây dựng được trong thời gian ngắn ngủi nhưng đầy nỗ lực vừa qua.