Trần Hạo Nam đang ngồi trong văn phòng công ty xây dựng trên tầng mười lăm, mắt dán chặt vào bản vẽ thiết kế kết cấu cho một dự án chung cư cao tầng, khi tiếng còi báo động khẩn cấp bất ngờ vang lên inh ỏi khắp tòa nhà, kèm theo đó là những tiếng la hét hoảng loạn vọng lên từ ngoài đường phố bên dưới.
"Có chuyện gì vậy?" Đồng nghiệp ngồi cạnh anh, Lý Vũ, hoảng hốt đứng dậy, chạy đến cửa sổ nhìn xuống. "Trời ơi, Hạo Nam, cậu xem này!"
Hạo Nam vội vàng chạy đến, và cảnh tượng đập vào mắt anh khiến toàn thân anh lạnh toát. Bên dưới đường phố, giữa dòng người, dòng xe cộ đang di chuyển bình thường chỉ vài phút trước, giờ đây là một cảnh hỗn loạn kinh hoàng — hàng chục người đang vật vã, co giật dữ dội trên mặt đường, một số khác đã đứng dậy với dáng vẻ kỳ dị, chuyển động giật cục, bất thường, lao vào tấn công những người xung quanh với một sự hung hãn không thể lý giải bằng bất kỳ hành vi con người bình thường nào.
"Đây... đây là cái gì vậy?" Lý Vũ lắp bắp, giọng anh run lên vì sợ hãi.
Hạo Nam, dù bản thân cũng đang choáng váng trước cảnh tượng kinh hoàng ấy, nhưng với bản tính điềm tĩnh, phân tích tình huống nhanh nhạy đã được rèn luyện qua nhiều năm làm việc trong ngành xây dựng, nơi luôn đòi hỏi sự tỉnh táo trước mọi rủi ro, tai nạn bất ngờ, anh nhanh chóng lấy lại được sự bình tĩnh cần thiết.
"Chúng ta cần rời khỏi đây ngay, nhưng không phải đi xuống đường, mà cần tìm nơi an toàn hơn để quan sát tình hình trước." Anh nói, giọng anh dứt khoát, kéo Lý Vũ rời khỏi cửa sổ.
Trong vài phút tiếp theo, toàn bộ tòa nhà văn phòng chìm trong sự hỗn loạn tột độ, mọi người chạy tán loạn, tranh nhau tìm đường thoát hiểm, tiếng la hét, tiếng đồ đạc đổ vỡ vang lên khắp các tầng. Hạo Nam, thay vì hòa vào dòng người đang cố gắng chen chúc xuống cầu thang bộ dẫn ra đường phố — nơi đang trở thành một bãi chiến trường hỗn loạn — quyết định dẫn Lý Vũ và vài đồng nghiệp khác còn giữ được bình tĩnh lên tầng thượng của tòa nhà, nơi anh biết có một khu vực kỹ thuật kiên cố, có thể phòng thủ tạm thời trong khi chờ tình hình rõ ràng hơn.
"Tại sao chúng ta lại đi lên trên, không phải xuống dưới để thoát ra ngoài sao?" Một đồng nghiệp khác, Trương Tiểu Lệ, hỏi, giọng cô đầy hoảng loạn.
"Nhìn xuống dưới kia, đường phố đang hỗn loạn, nguy hiểm hơn nhiều so với việc ở lại trong một không gian có thể kiểm soát được." Hạo Nam giải thích ngắn gọn trong lúc vẫn tiếp tục di chuyển nhanh chóng. "Chúng ta cần thời gian để hiểu rõ hơn về những gì đang xảy ra trước khi đưa ra quyết định tiếp theo."
Nhóm năm người — Hạo Nam, Lý Vũ, Tiểu Lệ, cùng hai đồng nghiệp khác là Đặng Chí Cường và Hà Mỹ Anh — cuối cùng cũng đến được khu vực kỹ thuật trên tầng thượng, một không gian kiên cố với cửa thép chắc chắn, ban đầu được thiết kế để chứa các thiết bị điều hòa, máy phát điện dự phòng của tòa nhà. Hạo Nam nhanh chóng đóng chặt cửa, cài then an toàn.
"Chúng ta sẽ ở đây tạm thời, quan sát tình hình qua camera an ninh còn kết nối được với hệ thống nội bộ." Anh nói, di chuyển đến bảng điều khiển nhỏ mà anh biết được vị trí nhờ vào công việc trước đây từng tham gia giám sát thi công hệ thống kỹ thuật của chính tòa nhà này.
Qua màn hình camera, cả nhóm chứng kiến với sự kinh hoàng tột độ khi tình hình dưới đường phố ngày càng trở nên tồi tệ hơn — những "sinh vật" biến dị, với đôi mắt đỏ ngầu, làn da tái nhợt, cơ bắp phồng lên bất thường dưới lớp áo quần rách nát, tiếp tục tấn công bất kỳ ai chúng gặp phải, và đáng sợ hơn, những nạn nhân bị cắn, cào xước dường như cũng nhanh chóng biến đổi theo cùng một cách thức, tạo thành một vòng lặp lây lan kinh hoàng, không thể kiểm soát.
"Đây chắc chắn là một loại virus, một dạng bệnh dịch nào đó." Đặng Chí Cường, người từng học ngành Sinh học trước khi chuyển sang làm việc trong lĩnh vực xây dựng, nhận định, giọng anh run lên vì sợ hãi lẫn sự phân tích khoa học theo bản năng. "Nhưng tốc độ lây lan, biến đổi nhanh đến mức này thì hoàn toàn không tự nhiên, có lẽ đây là kết quả của một sự can thiệp nhân tạo nào đó."
Hạo Nam gật đầu, dù không có chuyên môn sâu về sinh học, nhưng những gì anh chứng kiến qua màn hình cũng đủ để anh nhận ra, đây không phải là một tình huống khẩn cấp thông thường có thể được giải quyết nhanh chóng bởi lực lượng chức năng, mà là một thảm họa quy mô lớn, có khả năng sẽ kéo dài, lan rộng ra toàn thành phố, thậm chí toàn quốc.
"Chúng ta cần chuẩn bị cho tình huống xấu nhất." Anh nói, giọng anh nghiêm túc, kiên định, cố gắng truyền đạt sự bình tĩnh cần thiết cho những người đồng nghiệp đang hoảng loạn xung quanh mình. "Nếu đây thực sự là một đại dịch không thể kiểm soát, chúng ta sẽ cần một kế hoạch sinh tồn dài hạn, không chỉ đơn giản là trốn tránh tạm thời."
Là một người có niềm đam mê đặc biệt với kỹ năng sinh tồn từ nhiều năm trước, thường xuyên tham gia các khóa huấn luyện dã ngoại, nghiên cứu về chuẩn bị ứng phó thảm họa như một sở thích cá nhân, Hạo Nam nhận ra, đây chính là lúc những kiến thức tưởng chừng chỉ mang tính lý thuyết ấy sẽ trở thành công cụ sống còn thực sự.
"Chúng ta có gì trong tay lúc này?" Anh hỏi, bắt đầu kiểm kê nhanh những vật dụng mà cả nhóm đang mang theo — vài chai nước, một ít đồ ăn nhẹ trong túi xách, điện thoại di động với pin còn đầy, và quan trọng nhất, bộ dụng cụ sửa chữa kỹ thuật cơ bản mà Hạo Nam luôn mang theo trong túi công cụ cá nhân vì tính chất công việc.
"Chúng ta cần tiết kiệm tối đa những gì đang có, đồng thời tìm cách liên lạc với bên ngoài để nắm bắt thêm thông tin về tình hình chung." Hạo Nam chỉ đạo, bắt đầu phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng người — Tiểu Lệ phụ trách theo dõi tin tức qua điện thoại, cố gắng kết nối internet dù mạng đang trở nên chập chờn; Mỹ Anh kiểm kê, phân loại lại toàn bộ vật dụng hiện có; trong khi Hạo Nam cùng Chí Cường và Vũ tiến hành kiểm tra kỹ lưỡng khu vực kỹ thuật, đánh giá khả năng phòng thủ, tồn tại lâu dài của không gian này.
Qua vài giờ đồng hồ căng thẳng theo dõi tin tức từ những nguồn thông tin còn hoạt động được, họ dần ghép nối được bức tranh tổng thể đáng sợ về những gì đang xảy ra — không chỉ thành phố của họ, mà dường như, hiện tượng biến dị kinh hoàng này đang lan rộng khắp cả nước, thậm chí có dấu hiệu xuất hiện ở nhiều quốc gia khác trên thế giới, khiến các cơ quan chức năng hoàn toàn quá tải, không thể kiểm soát nổi tình hình.
"Tin tức cuối cùng tôi nhận được cách đây mười lăm phút, chính quyền thành phố đã ban bố tình trạng khẩn cấp, kêu gọi người dân ở yên trong nhà, tránh xa những khu vực đông người." Tiểu Lệ báo cáo, giọng cô run rẩy. "Nhưng sau đó, mọi kết nối mạng đều bị gián đoạn, tôi không thể cập nhật thêm bất kỳ thông tin nào khác."
Hạo Nam trầm ngâm suy nghĩ, đầu óc anh hoạt động không ngừng để phân tích tình huống, xây dựng những kịch bản khả thi cho những gì có thể xảy ra tiếp theo. "Nếu tình hình nghiêm trọng đến mức này, có lẽ, việc chờ đợi cứu viện từ bên ngoài sẽ không còn là một lựa chọn thực tế nữa. Chúng ta cần phải tự mình tìm cách sinh tồn, ít nhất là trong một khoảng thời gian dài, có thể là nhiều tuần, thậm chí nhiều tháng."
Lời nhận định ấy khiến cả nhóm chìm trong một sự im lặng nặng nề, mỗi người đều phải đối diện với thực tế tàn khốc rằng, cuộc sống bình thường mà họ vẫn quen thuộc chỉ vài giờ trước đây, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ, và họ đang đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới hoàn toàn mới, đầy nguy hiểm, bất định.
"Chúng ta sẽ làm gì bây giờ?" Vũ hỏi, giọng anh đầy sự bất lực, hoang mang.
Hạo Nam nhìn quanh những gương mặt lo lắng, sợ hãi của các đồng nghiệp, những người mà giờ đây, số phận của họ đã gắn liền với nhau trong một hành trình sinh tồn đầy bất trắc phía trước. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung toàn bộ kiến thức, kinh nghiệm mà mình đã tích lũy được để đưa ra một kế hoạch hành động cụ thể, khả thi.
"Trước tiên, chúng ta cần đảm bảo an toàn tuyệt đối cho vị trí hiện tại này trong đêm nay." Anh nói, giọng anh dần trở nên vững vàng, quyết đoán hơn, như thể bản năng lãnh đạo tiềm ẩn trong con người anh đang dần được đánh thức trước hoàn cảnh khắc nghiệt. "Sau đó, khi trời sáng, chúng ta sẽ tìm cách di chuyển đến một vị trí có thể phòng thủ lâu dài hơn, có đủ nguồn lực để chúng ta có thể xây dựng một nơi trú ẩn thực sự an toàn, bền vững."
Đêm đó, khi cả thành phố chìm trong bóng tối và tiếng gào thét hỗn loạn vọng lên từ khắp các con phố, năm con người xa lạ, giờ đây đã trở thành những người đồng hành bất đắc dĩ trong cuộc chiến sinh tồn khốc liệt, ngồi co cụm lại với nhau trong không gian chật hẹp nhưng an toàn của khu vực kỹ thuật, lặng lẽ chuẩn bị tinh thần cho những thử thách khủng khiếp đang chờ đợi họ ở phía trước, trong một thế giới đã hoàn toàn thay đổi chỉ trong vòng một ngày định mệnh.
Trong bóng tối, khi hầu hết mọi người đã dần thiếp đi vì kiệt sức, Hạo Nam vẫn thức, ngồi tựa lưng vào bức tường kim loại lạnh lẽo, suy nghĩ miên man về những gì đã và sẽ xảy ra. Anh nhớ lại buổi sáng bình thường của mình chỉ hôm qua — tách cà phê quen thuộc, cuộc gọi điện thoại với mẹ hỏi thăm sức khỏe, và bản vẽ dự án chung cư mà anh đã dành cả tháng trời để hoàn thiện. Tất cả những điều tưởng chừng như bình dị, chắc chắn ấy giờ đây đã trở thành một phần của một thế giới đã không còn tồn tại.
"Cậu không ngủ được à?" Chí Cường, người đang trong ca canh gác cùng anh, hỏi khẽ, phá vỡ sự tĩnh lặng.
"Có quá nhiều điều để suy nghĩ." Hạo Nam đáp, giọng anh trầm xuống. "Tôi cứ tự hỏi, gia đình mình giờ này ra sao, liệu bố mẹ tôi ở quê có an toàn không, liệu tôi có bao giờ được gặp lại họ nữa hay không."
Chí Cường im lặng một lúc, rồi đáp, giọng anh cũng đầy tâm sự. "Tôi cũng vậy. Vợ con tôi đang ở nhà, cách đây khoảng mười cây số. Tôi không biết họ có ổn không, có cách nào liên lạc được không."
Câu chuyện ấy khiến Hạo Nam nhận ra, đằng sau vẻ ngoài cố gắng giữ bình tĩnh, mỗi người trong nhóm đều đang phải chống chọi với nỗi lo lắng, đau khổ riêng về những người thân yêu mà họ đã buộc phải chia lìa trong biến cố kinh hoàng này. Anh hiểu rằng, trách nhiệm của mình không chỉ là đảm bảo sự sống còn về thể chất cho cả nhóm, mà còn phải là chỗ dựa tinh thần vững chắc để họ có thể vượt qua giai đoạn đau thương này.
"Chúng ta sẽ tìm cách, khi tình hình ổn định hơn một chút, để cố gắng liên lạc, thậm chí tìm đường đến chỗ gia đình của mọi người." Anh nói, cố gắng mang lại một tia hy vọng dù bản thân cũng không chắc chắn về khả năng thực hiện được lời hứa ấy. "Nhưng trước mắt, chúng ta cần phải đảm bảo an toàn cho chính mình trước, đó là điều kiện tiên quyết để có thể giúp đỡ được bất kỳ ai khác."
Những giờ còn lại của đêm trôi qua chậm chạp, nặng nề, mỗi tiếng động lạ từ bên ngoài đều khiến cả nhóm giật mình cảnh giác. Nhưng khi ánh bình minh đầu tiên bắt đầu ló dạng qua khe cửa nhỏ, mang theo một tia hy vọng mong manh về một ngày mới, Hạo Nam cảm nhận được, dù thế giới bên ngoài có tàn khốc đến đâu, ý chí sinh tồn, khát khao được sống, được bảo vệ những người thân yêu vẫn luôn là ngọn lửa không thể dập tắt trong trái tim con người.
Trước khi mặt trời lên hẳn, Hạo Nam đánh thức Tiểu Lệ dậy sớm, nhờ cô thử kiểm tra lại một lần nữa khả năng kết nối internet, điện thoại, hy vọng có thể nắm bắt thêm bất kỳ thông tin cập nhật nào về tình hình chung của thành phố, đất nước trong đêm qua.
"Có vẻ như mạng di động vẫn còn hoạt động chập chờn, nhưng tôi bắt được vài tin nhắn cảnh báo khẩn cấp từ chính quyền." Tiểu Lệ báo cáo, đọc to nội dung tin nhắn mà cô nhận được. "Họ khuyến cáo người dân tuyệt đối không rời khỏi nơi trú ẩn, tránh xa những khu vực tập trung đông người, và chờ đợi hướng dẫn tiếp theo từ lực lượng cứu hộ."
"Không có thông tin gì cụ thể hơn về nguồn gốc, cách thức đối phó với dịch bệnh này sao?" Hạo Nam hỏi, hy vọng có thể tìm thấy manh mối hữu ích nào đó.
"Không có gì thêm cả, có vẻ như ngay cả chính quyền cũng đang trong tình trạng hỗn loạn, không thể đưa ra được hướng dẫn cụ thể, rõ ràng." Tiểu Lệ đáp, giọng cô đầy sự thất vọng.
Thông tin ít ỏi này càng củng cố thêm nhận định của Hạo Nam rằng, họ không thể trông chờ vào sự hỗ trợ nhanh chóng từ bên ngoài, mà cần phải chủ động tự lực trong việc đảm bảo an toàn, sinh tồn cho chính mình. Anh tập hợp cả nhóm lại một lần nữa, tổng kết ngắn gọn về tình hình trước khi chính thức bắt đầu kế hoạch di chuyển tìm kiếm nơi trú ẩn mới.
"Mọi người đã sẵn sàng chưa?" Anh hỏi, ánh mắt anh quét qua từng gương mặt, đánh giá tinh thần của mỗi thành viên trước khi họ chính thức bước ra khỏi không gian an toàn tạm thời để đối mặt với thế giới đầy nguy hiểm bên ngoài.
Từng người một gật đầu, dù trong ánh mắt vẫn còn đó sự lo lắng, sợ hãi, nhưng cũng đồng thời chứa đựng một sự quyết tâm mới được hun đúc qua đêm dài đầy thử thách vừa qua. Hạo Nam hít một hơi thật sâu, cẩn thận mở cánh cửa thép, chuẩn bị dẫn dắt nhóm nhỏ của mình bước vào một chương mới đầy bất định trong hành trình sinh tồn giữa thế giới đã hoàn toàn thay đổi.