Ngày thứ bảy, hai chị em họp kín trong phòng Tuyết từ sáu giờ sáng. Đặt bản đồ thông tin lên bàn, đối chiếu từng điểm, xác nhận từng bằng chứng.
Họ có: ghi âm cuộc gọi giữa Thẩm Kiến Minh và Trần Hiểu Đông xác nhận âm mưu. Tài liệu về mạng lưới công ty vỏ bọc của Trần Hiểu Đông. Bằng chứng về mối quan hệ giữa Lưu Gia Kỳ và thư ký riêng — do Tiểu Vân chủ động cung cấp sau khi Tuyết liên lạc lại. Chứng từ học thuật giả của Thẩm Hy Mai — được tìm thấy qua người quen tại trường đại học mà cô ta khai đã tốt nghiệp. Và ý kiến pháp lý của Hạ Minh Tuấn về điều 47, xác nhận rằng quyết định tái cơ cấu theo kế hoạch của Thẩm Kiến Minh sẽ vi phạm điều lệ công ty nếu không có chữ ký của người thừa kế được chỉ định.
Bốn bộ bằng chứng. Bốn kẻ phản bội. Đủ để hủy diệt từng người một — nhưng Nguyệt quyết định không dùng theo cách đó.
Thẩm Hy Nguyệt
Nếu chúng ta tấn công từng người riêng lẻ, họ sẽ tìm cách cứu lẫn nhau. Chúng ta cần tấn công tất cả cùng lúc — và tấn công ở nơi họ không thể che chắn: trước mặt bố.
Thẩm Hy Tuyết
Cuộc họp Hội đồng ngày mai.
Thẩm Hy Nguyệt
Đúng. Nhưng chúng ta cần bố ở phía mình trước khi cuộc họp bắt đầu. — Bà nhìn em. — Tối nay chị sẽ nói chuyện với bố. Thật sự nói chuyện. Không ẩn ý, không vòng vo.
Thẩm Hy Tuyết
Chị có chắc không? Bố là người khó đoán.
Thẩm Hy Nguyệt
Tao biết bố hơn mày nghĩ. Bố cứng, bố lạnh, nhưng bố không bao giờ bảo vệ kẻ phản bội — kể cả người thân. Đó là nguyên tắc duy nhất ông ấy không bao giờ vi phạm.
✦ ✦ ✦
Đêm đó, Nguyệt gõ cửa thư phòng của cha lúc chín giờ. Ông đang đọc báo cáo tài chính, kính lão đặt trên sống mũi. Ông nhìn lên khi con gái bước vào, đặt tờ báo cáo xuống.
Thẩm Hy Nguyệt
Bố, con cần bố nghe con nói trong một tiếng mà không ngắt lời. Sau đó bố muốn phản bác gì tùy bố.
Thẩm Quốc Hùng nhìn con gái — người con gái mà từ nhỏ ông đã biết là thông minh nhất trong số những đứa trẻ ông từng gặp, kể cả con trai của bạn bè ông. Ông gật đầu.
Nguyệt kể. Không phải tất cả — không kể chuyện trọng sinh. Nhưng cô kể đủ: các bằng chứng, các tên, các kế hoạch. Cô trình bày có hệ thống, không cảm xúc, như báo cáo kinh doanh.
Thẩm Quốc Hùng nghe từ đầu đến cuối mà không nói một câu. Mặt ông không thay đổi. Chỉ có một điểm duy nhất — khi Nguyệt nhắc đến tên Thẩm Kiến Minh — cơ hàm ông siết lại một cái rất nhỏ.
Khi Nguyệt kết thúc, ông im lặng một phút dài. Rồi ông nói:
Thẩm Quốc Hùng
Con có bao nhiêu bằng chứng thật?
Thẩm Hy Nguyệt
Đủ để đưa ra tòa. Và đủ để lên báo.
Thẩm Quốc Hùng
Con muốn gì?
Thẩm Hy Nguyệt
Con muốn bố ngồi ở đầu bàn cuộc họp ngày mai và để con trình bày bằng chứng trước Hội đồng. Con không cần bố bảo vệ con — con tự bảo vệ được mình. Con chỉ cần bố không ngăn cản.
Thẩm Quốc Hùng nhìn con gái một lúc lâu. Rồi ông đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn ra khu vườn tối dưới ánh đèn vàng.
Thẩm Quốc Hùng
Bố biết Kiến Minh có tham vọng từ lâu. Bố để ông ta làm vì bố nghĩ bố kiểm soát được. — Giọng ông khàn khàn hơn thường ngày. — Hóa ra bố đã sai.
Thẩm Hy Nguyệt
Bố không sai, bố chỉ tin người. Điều đó không phải lỗi.
Thẩm Quốc Hùng
— quay lại nhìn con — Ngày mai, con muốn ngồi ở đâu?
Thẩm Hy Nguyệt
Bên phải của bố. Vị trí của người kế nhiệm được chỉ định.
Ông gật đầu. Chỉ một cái gật đầu. Nhưng với Thẩm Hy Nguyệt, đó là đủ.