Ngày thứ sáu, Lưu Gia Kỳ đến biệt thự gia tộc để ăn tối — điều mà đời trước hắn làm mỗi tháng một lần để duy trì quan hệ với Thẩm Quốc Hùng. Lần này hắn đến sớm hơn thường lệ, mang theo chai rượu vang Bordeaux mà ông nhạc thích.
Thẩm Hy Nguyệt nhìn người đàn ông mình từng lấy làm chồng bước vào phòng khách và cảm thấy một thứ kỳ lạ — không phải đau, không phải thù hận. Chỉ là sự nhận ra lạnh lẽo rằng người này chưa bao giờ thực sự nhìn bà.
Lưu Gia Kỳ ba mươi lăm tuổi, điển trai theo kiểu được tạo ra để gây ấn tượng — cao, tóc cắt gọn, mặc vest custom-made, nụ cười đúng lúc. Hắn là nhân vật phụ trong câu chuyện của chính mình — luôn đứng cạnh người quyền lực hơn và gọi đó là "mối quan hệ".
Lưu Gia Kỳ
— ôm vai Nguyệt, hôn lên má — Nguyệt, em ổn không? Anh nghe nói em không được khỏe mấy hôm nay.
Nguyệt nhìn hắn. Hắn nghe từ ai? Cô không bệnh. Đây là câu hắn dùng để mở đầu cuộc kiểm tra — muốn biết cô đang làm gì trong mấy ngày qua.
Thẩm Hy Nguyệt
Em ổn. Anh nghe ai nói vậy?
Lưu Gia Kỳ
— khẽ nhíu mày — Chú Kiến Minh đề cập. Ông nói em có vẻ không vui gần đây.
Vậy là Thẩm Kiến Minh đang theo dõi cô qua Lưu Gia Kỳ. Và Lưu Gia Kỳ đang báo cáo lại. Mảnh ghép khớp hoàn toàn.
Thẩm Hy Nguyệt
— mỉm cười — Em chỉ bận ôn thi thôi anh. Anh nói với chú Kiến Minh đừng lo cho em nhé.
Bữa tối diễn ra bình thường — Thẩm Quốc Hùng nói chuyện kinh tế vĩ mô với con rể, Thẩm Kiến Minh đến muộn và ngồi xuống với nụ cười quen thuộc, Tuyết kể chuyện trường học vui vẻ. Nguyệt ăn, lắng nghe và quan sát.
Đến tráng miệng, khi người hầu mang trái cây ra và mọi người đang nói chuyện phiếm, Nguyệt quay sang Lưu Gia Kỳ và hỏi nhẹ, không màu sắc:
Thẩm Hy Nguyệt
À anh ơi, tuần tới anh có bận không? Em muốn hai vợ chồng mình đi gặp luật sư để cập nhật lại hợp đồng hôn nhân — em muốn bổ sung một số điều khoản về tài sản riêng.
Lưu Gia Kỳ dừng lại, tay cầm nĩa đứng yên giữa chừng. Chỉ một giây — nhưng Nguyệt thấy. Và Tuyết thấy. Và khoảng cách đủ gần để thấy cả Thẩm Kiến Minh hơi căng người lên.
Lưu Gia Kỳ
— cười lại ngay — Ừ, được thôi em. Anh sẽ sắp xếp lịch.
Câu trả lời nhanh quá. Tự nhiên quá. Của người đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho câu hỏi mà hắn chưa ngờ đến.
Nguyệt gật đầu, tiếp tục ăn tráng miệng.
Sau bữa tối, khi Lưu Gia Kỳ ra về, Tuyết nhắn tin cho chị: Hắn sẽ báo ngay cho Kiến Minh tối nay. Chúng ta làm họ mất bình tĩnh rồi.
Nguyệt nhắn lại: Đúng. Và người mất bình tĩnh thường mắc sai lầm. Chờ đi.
✦ ✦ ✦
Sai lầm đến vào lúc mười một giờ đêm, dưới dạng một cuộc gọi điện thoại giữa Thẩm Kiến Minh và Trần Hiểu Đông — cuộc gọi mà đời trước chưa bao giờ ai ghi âm lại, nhưng lần này Tuyết đã nhờ người cài thiết bị nghe lén hợp pháp trên đường dây văn phòng của Thẩm Kiến Minh từ hai ngày trước, thông qua một người quen trong công ty viễn thông.
Sáng hôm sau, Tuyết gửi file âm thanh cho chị kèm theo đúng một dòng: Họ muốn đẩy nhanh lên ngày mười bảy. Trước lịch hai ngày. Chúng ta phải hành động ngày mai.