Đặng Linh Chi ngồi trong phòng thí nghiệm nhỏ tại Viện Nghiên cứu Sinh học Nhiệt đới, ánh đèn huỳnh quang chiếu xuống chiếc kính hiển vi cô đang cặm cụi quan sát mẫu lá cây mới thu thập được từ một chuyến khảo sát ngắn ngày tuần trước. Đã ba năm kể từ ngày chị gái cô, Đặng Linh Giang, cùng đoàn thám hiểm bốn người của Viện Địa lý Nhân văn mất tích không dấu vết trong khu rừng nguyên sinh mang tên Rừng Vô Cực, nằm sâu trong dãy núi biên giới phía Tây, một trong những khu vực rừng già hiếm hoi còn sót lại gần như nguyên vẹn trên toàn lãnh thổ.
Cô vẫn nhớ như in buổi tối định mệnh ấy, khi điện thoại nhà cô đổ chuông liên hồi, giọng nói hoảng loạn của người chỉ huy đoàn thám hiểm báo tin rằng, sau khi mất liên lạc suốt năm ngày, đội cứu hộ đã tìm thấy trại của đoàn Linh Giang bị bỏ hoang một cách bí ẩn, không có dấu hiệu vật lộn hay tai nạn, chỉ có đồ đạc còn nguyên vẹn và một cuốn nhật ký thực địa dở dang, trong khi bốn thành viên của đoàn đã biến mất hoàn toàn khỏi khu vực, như thể tan biến vào chính cánh rừng bạt ngàn ấy.
Suốt ba năm qua, không một dấu vết nào khác được tìm thấy, dù chính quyền địa phương đã tổ chức nhiều đợt tìm kiếm quy mô lớn. Dần dần, vụ việc rơi vào quên lãng, chỉ còn lại trong ký ức của gia đình những người mất tích, và trong lòng Linh Chi, một nỗi đau âm ỉ không bao giờ thực sự nguôi ngoai, một câu hỏi chưa lời giải đáp cứ đeo bám cô mỗi đêm trước khi chìm vào giấc ngủ.
Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, kéo Linh Chi ra khỏi dòng suy nghĩ. Giáo sư Hoàng Bích Vân, người hướng dẫn khoa học của cô tại viện, bước vào với vẻ mặt nghiêm túc khác thường. "Linh Chi, có chuyện này ta cần bàn với con."
Cô ngồi xuống đối diện, đặt trước mặt Linh Chi một tập hồ sơ dày. "Viện vừa nhận được một đề nghị hợp tác đặc biệt từ một tổ chức bảo tồn quốc tế. Họ đang tài trợ cho một chuyến thám hiểm quy mô lớn vào Rừng Vô Cực, mục tiêu chính là tìm kiếm và xác định một loài dược thảo quý hiếm được đồn đại có khả năng hỗ trợ điều trị một số bệnh nan y, dựa trên những ghi chép dân gian của người bản địa sống ven rừng."
Trái tim Linh Chi khẽ hẫng một nhịp khi nghe đến cái tên Rừng Vô Cực, nơi đã cướp đi người chị gái mà cô yêu thương nhất. "Giáo sư muốn con tham gia đoàn thám hiểm này sao?"
"Đúng vậy. Con là một trong những chuyên gia trẻ am hiểu nhất về hệ thực vật nhiệt đới của viện, và ta biết, con cũng có lý do cá nhân sâu sắc để muốn quay lại khu vực đó." Giáo sư Vân nói, ánh mắt bà đầy sự thấu hiểu, quan tâm chân thành. "Nhưng ta cũng muốn con biết rõ, đây sẽ là một chuyến đi vô cùng nguy hiểm, không chỉ vì địa hình hiểm trở, mà còn vì chính bí ẩn chưa có lời giải về những gì đã xảy ra với đoàn thám hiểm trước đây."
Linh Chi cầm tập hồ sơ lên, lật xem những trang đầu tiên, nơi liệt kê chi tiết về mục tiêu khoa học của chuyến đi, về loài dược thảo bí ẩn được người dân địa phương gọi bằng cái tên "Huyết Long Thảo", tương truyền chỉ mọc ở khu vực lõi rừng sâu nhất, nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi chạm tới mặt đất, và cũng chính là khu vực mà đoàn thám hiểm của chị cô đã biến mất ba năm về trước.
"Con sẽ tham gia." Cô nói, giọng cô kiên định không chút do dự, dù trong lòng vẫn còn đó nỗi sợ hãi mơ hồ xen lẫn hy vọng mong manh. "Đây có thể là cơ hội duy nhất để con tìm ra sự thật về những gì đã xảy ra với chị Linh Giang."
Giáo sư Vân gật đầu, dù ánh mắt bà vẫn còn thoáng chút lo lắng. "Ta đã dự đoán con sẽ quyết định như vậy. Đoàn thám hiểm sẽ khởi hành trong hai tuần nữa, con cần chuẩn bị kỹ lưỡng cả về thể lực lẫn tinh thần. Đây không phải một chuyến dã ngoại thông thường."
Những ngày sau đó, Linh Chi dành toàn bộ thời gian để nghiên cứu lại hồ sơ về chuyến thám hiểm thất bại của chị gái mình, đọc đi đọc lại cuốn nhật ký thực địa dở dang mà cảnh sát đã trao trả lại cho gia đình sau khi kết thúc điều tra. Những trang cuối cùng, được viết bằng nét chữ vội vã, run rẩy khác hẳn phong cách ghi chép khoa học, tỉ mỉ thường ngày của Linh Giang, khiến Linh Chi không khỏi rùng mình mỗi lần đọc lại.
"Chúng tôi đã phát hiện ra điều gì đó kỳ lạ ở khu vực lõi rừng — những dấu vết kiến trúc cổ bị cây rừng nuốt chửng qua hàng thế kỷ, gợi ý về sự tồn tại của một nền văn minh đã mất tích từ lâu. Nhưng đồng thời, chúng tôi cũng liên tục cảm nhận được có ai đó đang theo dõi, dù chưa từng nhìn thấy bóng dáng cụ thể nào. A Mộc, người dẫn đường bản địa của chúng tôi, tỏ ra vô cùng bất an, liên tục nhắc đến những truyền thuyết về 'người canh giữ rừng', những linh hồn bảo vệ khu vực thiêng liêng này khỏi sự xâm phạm của con người."
Đó là đoạn nhật ký cuối cùng trước khi toàn bộ đoàn thám hiểm biến mất không dấu vết. Linh Chi đã đọc đoạn văn này không biết bao nhiêu lần, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào có thể giúp cô hiểu rõ hơn về những gì thực sự đã xảy ra, nhưng những dòng chữ ngắn ngủi, đầy ẩn ý ấy chỉ càng khiến bí ẩn thêm phần sâu thẳm, khó lường.
Cô cũng dành thời gian tìm hiểu thêm về truyền thuyết "người canh giữ rừng" mà Linh Giang nhắc đến, phát hiện ra đây là một câu chuyện dân gian phổ biến trong cộng đồng người bản địa sống ven Rừng Vô Cực, kể về những linh hồn cổ xưa được giao nhiệm vụ bảo vệ một vương quốc đã mất tích từ nhiều thế kỷ trước, trừng phạt nghiêm khắc bất kỳ ai dám xâm phạm vào lãnh địa thiêng liêng của họ mà không có sự tôn trọng, thành kính cần thiết.
"Có lẽ, đây chỉ là truyền thuyết dân gian được thêu dệt qua nhiều thế hệ, nhưng cũng có thể, đằng sau câu chuyện ấy là một sự thật nào đó mà khoa học hiện đại chưa thể lý giải được." Linh Chi thầm nghĩ, ghi chép cẩn thận mọi thông tin thu thập được vào cuốn sổ tay chuẩn bị cho chuyến đi sắp tới.
Một tuần trước ngày khởi hành, Linh Chi có buổi gặp gỡ đầu tiên với những thành viên còn lại của đoàn thám hiểm tại trụ sở của tổ chức bảo tồn tài trợ cho chuyến đi. Vũ Đại Nghĩa, chuyên gia sinh tồn rừng rậm với gần hai mươi năm kinh nghiệm dẫn đoàn qua những khu vực hoang dã nguy hiểm nhất, gây ấn tượng ngay từ cái bắt tay chắc chắn, ánh mắt điềm tĩnh nhưng sắc bén của một người đã quen đối mặt với hiểm nguy.
"Tôi đã nghiên cứu kỹ hồ sơ về vụ mất tích ba năm trước." Đại Nghĩa nói, giọng anh trầm ổn, không hề tỏ ra e ngại trước thử thách phía trước. "Chúng ta sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng hơn nhiều so với đoàn trước, cả về trang thiết bị lẫn kiến thức về khu vực. Tôi tin rằng, dù có chuyện gì xảy ra, cũng đều có lời giải thích hợp lý, không phải là những thế lực siêu nhiên như một số lời đồn."
A Sình, chàng trai trẻ người dân tộc thiểu số sống ngay dưới chân dãy núi bao quanh Rừng Vô Cực, được mời làm hướng dẫn viên chính cho chuyến đi nhờ sự am hiểu sâu sắc về địa hình và văn hóa bản địa, lại tỏ ra thận trọng hơn hẳn. "Rừng Vô Cực không phải nơi bình thường. Ông nội tôi từng dặn, phải luôn tôn trọng, xin phép rừng trước khi bước vào, không được mang theo lòng tham hay ý đồ xấu, nếu không sẽ phải trả giá đắt."
Sự khác biệt trong quan điểm giữa hai người đồng đội mới khiến Linh Chi nhận ra, chuyến thám hiểm sắp tới sẽ không chỉ là một hành trình khoa học thuần túy, mà còn là nơi giao thoa giữa tri thức hiện đại và những giá trị văn hóa, tâm linh truyền thống mà cô cần học cách tôn trọng, cân bằng trong suốt quá trình thực hiện nhiệm vụ.
Đêm trước ngày khởi hành, Linh Chi đứng trước bàn thờ nhỏ trong nhà, nơi đặt tấm ảnh của chị gái Linh Giang, nụ cười rạng rỡ, tràn đầy nhiệt huyết trong bức ảnh chụp trước chuyến đi định mệnh ba năm trước. Cô thắp một nén hương, thì thầm với tấm ảnh: "Chị ơi, em sắp lên đường rồi. Dù có tìm thấy gì đi nữa, em cũng sẽ cố gắng hết sức để tìm ra sự thật, để mang chị về nhà, dù chỉ là những gì còn sót lại."
Ngoài cửa sổ, ánh trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời đêm, như một lời hứa hẹn thầm lặng cho hành trình đầy bất định nhưng cũng tràn đầy hy vọng đang chờ đợi Linh Chi và các đồng đội của mình vào sáng hôm sau, khi họ chính thức lên đường tiến vào trái tim bí ẩn của Rừng Vô Cực.
Trước khi tắt đèn đi ngủ, Linh Chi mở lại chiếc va li nhỏ đựng đồ đạc cá nhân, kiểm tra lần cuối danh sách trang thiết bị mà cô đã chuẩn bị suốt hai tuần qua — bộ dụng cụ thu thập mẫu vật thực địa, máy ảnh chuyên dụng để ghi lại hình ảnh các loài thực vật hiếm gặp, một cuốn sổ tay bọc da đã sờn cũ mà chính chị gái cô từng tặng nhân dịp cô tốt nghiệp đại học, và đặc biệt, một chiếc la bàn cổ mà bố cô để lại, vật dụng ông vẫn luôn mang theo trong những chuyến đi thực địa của chính mình trước khi qua đời vì bạo bệnh nhiều năm trước.
Cô cầm chiếc la bàn lên, ngắm nhìn lớp vỏ đồng đã xỉn màu theo năm tháng, nhớ lại những buổi tối thơ ấu khi cả gia đình quây quần bên nhau, nghe bố kể về những chuyến thám hiểm đầy thú vị của ông đến các vùng rừng núi xa xôi, gieo mầm cho niềm đam mê khoa học tự nhiên trong cả hai chị em từ rất sớm.
"Bố ơi, nếu bố còn sống, chắc chắn bố sẽ ủng hộ quyết định này của con." Cô thì thầm, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm nở trên môi.
Sáng sớm hôm sau, trước khi rời khỏi nhà, Linh Chi ghé qua phòng của bố mẹ, nơi mẹ cô vẫn đang ngủ say sau một đêm dài lo lắng, thao thức. Cô nhẹ nhàng để lại một mảnh giấy nhỏ trên bàn đầu giường, viết vội vài dòng trấn an trước khi lặng lẽ rời đi, không muốn đánh thức mẹ dậy để tránh phải đối diện với những giọt nước mắt lo lắng, cũng như những lời khuyên can mà cô biết chắc mẹ sẽ nói ra dù đã nhiều lần thảo luận trước đó.
Trên đường đến điểm tập kết của đoàn thám hiểm, ngồi trong taxi lướt qua những con phố còn vắng người của buổi sớm tinh mơ, Linh Chi nhìn ra cửa sổ, cảm nhận một sự pha trộn phức tạp giữa nỗi sợ hãi, sự hồi hộp và một niềm hy vọng mãnh liệt đang cháy bỏng trong lòng. Cô biết, hành trình phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng cô cũng biết, đây chính là điều cô cần phải làm, không chỉ vì trách nhiệm khoa học, mà còn vì tình yêu thương sâu sắc dành cho người chị gái mà cô chưa bao giờ thực sự từ bỏ hy vọng sẽ có ngày gặp lại.
Tại điểm tập kết, một bãi đỗ xe nhỏ gần trụ sở tổ chức bảo tồn, Linh Chi gặp lại giáo sư Hoàng Bích Vân đến tiễn cô, cùng với đại diện của tổ chức tài trợ, một người đàn ông trung niên tên Phan Quốc Đạt, người sẽ theo dõi tiến độ dự án từ xa và là đầu mối liên lạc chính giữa đoàn thám hiểm và các cơ quan chức năng trong suốt hành trình.
"Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn thiết bị liên lạc vệ tinh dự phòng, cùng với một quỹ khẩn cấp có thể huy động đội cứu hộ trong vòng hai mươi tư giờ nếu có bất kỳ tình huống khẩn cấp nào xảy ra." Quốc Đạt giải thích, trao cho Linh Chi một tập tài liệu hướng dẫn về các quy trình an toàn, liên lạc khẩn cấp. "Chúng tôi đã học được nhiều bài học từ vụ việc ba năm trước, và lần này, chúng tôi cam kết sẽ không để bất kỳ sơ suất nào tương tự xảy ra."
Giáo sư Vân ôm chặt lấy Linh Chi trước khi cô lên xe, ánh mắt bà đầy sự lo lắng lẫn tin tưởng. "Hãy luôn nhớ, an toàn của con là ưu tiên hàng đầu. Nếu tình huống trở nên quá nguy hiểm, đừng ngần ngại rút lui, dù có phải từ bỏ mục tiêu ban đầu. Không có phát hiện khoa học nào đáng giá bằng mạng sống con người."
"Con hiểu, thưa giáo sư. Con hứa sẽ luôn cẩn trọng." Linh Chi đáp, siết chặt tay người thầy đã luôn tin tưởng, ủng hộ cô trong suốt những năm tháng làm việc tại viện.
Khi chiếc xe bán tải chở đoàn thám hiểm bắt đầu lăn bánh rời khỏi thành phố, hướng về phía những dãy núi xa xăm nơi Rừng Vô Cực đang ẩn mình, Linh Chi ngoái đầu nhìn lại thành phố đang dần khuất xa sau lớp sương sớm, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa quyết tâm vừa hồi hộp trước ngưỡng cửa của một hành trình mà cô biết chắc sẽ thay đổi cuộc đời mình mãi mãi, bất kể kết quả cuối cùng có ra sao.