Sự thật về thân phận nàng đến với Tiêu Trạm không qua tố cáo, không qua tra hỏi — mà qua chính tay nàng, vào một buổi chiều mùa đông tuyết rơi đầu tiên của năm, khi nàng quyết định không thể giữ im lặng thêm nữa.
Nguyên nhân: mật thư từ Lương đế gửi đến, thông qua đường liên lạc bí mật của Lâm vương, báo tin rằng hiệp ước hòa bình giữa Lương và Kiến đang bị một phe trong triều Kiến cố tình phá hoại — đúng phe mà Lý thị đã tiết lộ thông tin. Và phe đó đang chuẩn bị dùng thân phận giả của nàng làm cớ gây chiến: khi họ tố cáo rằng Lương đã cử gian tế giả dạng phi tần nhập cung Kiến, cả hai nước sẽ không thể tránh khỏi xung đột.
Nàng cần nói với Tiêu Trạm trước khi kẻ thù nói.
✦ ✦ ✦
Nàng đến thư phòng của Tiêu Trạm vào chiều tối, không báo trước. Tuyết rơi ngoài cửa sổ nhẹ và đều, trắng xóa khu vườn. Chàng đang đọc tấu chương một mình, không có người hầu — như đôi khi chàng vẫn thích.
Tiêu Trạm
— không ngẩng đầu — Ngươi đến có việc gì?
Lâm Tố Nguyệt
Điện hạ, tiện nhân có điều phải thưa. Xin điện hạ nghe hết trước khi phán xét.
Chàng đặt tấu chương xuống, nhìn lên. Trong ánh mắt chàng có điều gì đó mà nàng không đọc được như mọi lần — nhưng hôm nay nàng không có thời gian để đọc.
Nàng quỳ xuống. Không phải quỳ của người sợ hãi — mà quỳ của người biết điều mình sắp nói có thể thay đổi tất cả và chọn nói vì không còn cách nào khác.
Lâm Tố Nguyệt
Tiện nhân không phải Trần Ngọc Liên. Tiện nhân là Lâm Tố Nguyệt — công chúa thứ ba của Lâm vương phủ, nước Lương. Tiện nhân được phái đến đây để thay thế Trần Ngọc Liên đã mất trước ngày nhập cung, nhằm giữ hiệp ước hòa bình giữa hai nước không bị phá vỡ.
Phòng yên lặng. Chỉ có tiếng tuyết rơi ngoài cửa sổ và tiếng lửa trong lò sưởi.
Tiêu Trạm không nói gì trong một khoảng thời gian rất dài. Nàng quỳ im, không ngẩng đầu, chờ phán quyết.
Tiêu Trạm
— giọng rất phẳng — Từ bao giờ ta đã biết?
Nàng ngẩng đầu nhìn chàng. Câu hỏi đó không phải điều nàng mong đợi.
Lâm Tố Nguyệt
... Điện hạ đã biết?
Tiêu Trạm
Từ tháng thứ hai. Người của ta điều tra lý lịch Trần Ngọc Liên và phát hiện sự không khớp. — Chàng đứng dậy, bước đến cửa sổ nhìn ra tuyết rơi. — Ta chờ xem ngươi sẽ làm gì.
Lâm Tố Nguyệt nhìn lưng chàng, tim đập không đều theo cách hiếm khi xảy ra với nàng.
Lâm Tố Nguyệt
Điện hạ biết mà không nói — tại sao?
Tiêu Trạm
— quay lại nhìn nàng — Vì ngươi cứu mẫu hậu. Vì ngươi vạch trần Lệ phi. Vì ngươi không lợi dụng thân phận thật để mưu lợi mà lại dùng thân phận giả để bảo vệ người khác. — Chàng dừng lại. — Và vì ta muốn nghe ngươi tự nói ra.
✦ ✦ ✦
Đêm hôm đó, Tiêu Trạm triệu tập mật nghị với những đại thần trung thành, trình bày toàn bộ âm mưu của phe phản loạn. Bằng chứng do Lý thị cung cấp qua Lâm Tố Nguyệt đủ để xử lý toàn bộ thế lực đó trước khi họ kịp tố cáo nàng.
Sau khi phe phản loạn bị xử lý, Tiêu Trạm đích thân viết tấu chương lên Kiến đế, trình bày sự thật về thân phận Lâm Tố Nguyệt và đề nghị một điều chưa từng có trong lịch sử triều Kiến: chính danh hóa cuộc hôn nhân giữa Thái tử và Công chúa Lương quốc — không phải qua giả danh mà qua hiệp ước ngoại giao chính thức.
Kiến đế đồng ý. Lương đế đồng ý. Và lần đầu tiên trong nhiều tháng, Lâm Tố Nguyệt có thể đứng thẳng người trong Đông cung với đúng thân phận của mình.
✦ ✦ ✦
Buổi chiều trước ngày lễ chính danh, Tiêu Trạm đến Nguyệt Hoa các một mình như nhiều lần trước. Tuyết đã ngừng rơi, mặt hồ cạnh lầu đóng băng mỏng óng ánh trong nắng chiều.
Tiêu Trạm
Ngươi hối hận không?
Lâm Tố Nguyệt
Về điều gì?
Tiêu Trạm
Về việc vào đây. Về tất cả những gì xảy ra.
Lâm Tố Nguyệt nhìn ra mặt hồ băng giá, nghĩ về câu hỏi đó thật sự. Nàng đã vào đây với ba điều tự nhủ và giữ được hai. Điều thứ ba — không rung động trước bất kỳ điều gì — nàng đã thất bại từ lúc nào đó mà nàng không thể xác định chính xác. Có thể là đêm mưa đọc sách thuốc. Có thể là lần chàng đứng dưới mưa ướt vai áo bào. Có thể là ngay từ buổi chiều đầu tiên ở vườn phù dung.
Lâm Tố Nguyệt
Không. — Giọng nàng bình thản nhưng thật. — Tiện nhân không hối hận.
Tiêu Trạm
Từ ngày mai ngươi không còn là "tiện nhân" nữa. — Chàng nhìn nàng. — Lâm Tố Nguyệt, ta hỏi ngươi một điều cuối.
Lâm Tố Nguyệt
Điện hạ cứ hỏi.
Tiêu Trạm
Ngươi vào đây vì bổn phận với nước Lương. Nhưng ngươi ở lại — sau khi có thể chọn ra đi — là vì điều gì?
Lâm Tố Nguyệt im lặng một lúc. Đây là câu hỏi mà nàng đã tự hỏi mình từ nhiều tuần trước và chưa trả lời thật sự với chính mình.
Rồi nàng quay sang nhìn chàng — lần đầu tiên không qua lớp bình thản kiểm soát mà chỉ là nhìn thật.
Lâm Tố Nguyệt
Vì có người ở đây khiến tôi không muốn đi.
Tiêu Trạm nhìn nàng một lúc dài. Rồi chàng làm điều mà nàng không ngờ — chàng cười. Không phải nụ cười xã giao, không phải nụ cười quyền lực — mà nụ cười thật của người vừa nghe được điều mình chờ đợi từ lâu.
Tiêu Trạm
Tố Nguyệt.
Lâm Tố Nguyệt
— khẽ — Dạ.
Tiêu Trạm
Ta cũng vậy.
Mặt hồ băng giá phản chiếu bầu trời chiều tàn. Đâu đó trong Đông cung, tiếng chuẩn bị cho lễ hôm sau bắt đầu vang lên. Và Lâm Tố Nguyệt — công chúa thứ ba của Lương quốc, người đã bước vào hậu cung với thân phận hèn nhất và sống sót bằng trí tuệ và trái tim — đứng cạnh người đàn ông mà nàng không cố tình yêu nhưng đã yêu từ lúc nào không hay.
Phượng hoàng không cần giấu cánh mãi. Đến lúc xòe ra — cả bầu trời là của nó.
"Nàng vào hậu cung không có gì ngoài trí tuệ và bản lĩnh.
Nàng ra đi với tất cả những thứ thuộc về nàng —
kể cả trái tim của Thái tử."
✦ HẾT ✦